Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/5Alz7QjUEC

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
Thuận gửi cho cậu ấy một cái meme gấu trúc kiêu ngạo.
Giang Li: [Được, tôi sắp tan làm , qua đón cậu luôn.]
Còn chưa đợi tôi trả lời, một giọng nam trẻo vang lên:
“ Trình Trà ơi, còn kem không ạ?”
Là .
Hai hôm khi cậu ta kết giới thiệu bản thân xong không nói chuyện thêm nhiều.
Giữa chừng có gửi cho tôi ảnh cậu ta chơi bóng rổ, nhưng tôi thực không có hứng thú lắm với cậu em .
Vì phép lịch nên tôi trả lời vài câu.
Nhưng xem trang cá nhân thì đúng là nam sinh viên ngây thơ sáng thật.
Tôi mỉm : “Hôm nay đắt hàng quá, loại vị chanh cậu thích hết mất .”
có chút tiếc nuối: “A~ hết ạ?”
Tôi một tiếng: “Thấy trang cá nhân cậu toàn ảnh tập thể thao, ăn kem không ảnh hưởng đến việc tăng cơ cậu sao?”
Chuột bạch Giang Li chính là vì béo lên một chút, nên đó nhất quyết không ăn kem tôi nữa.
Phải cắm rễ ở phòng gym liên tục một tháng trời mới lấy lại được vóc dáng.
Tôi bị cậu ấy lôi cùng một lần.
Hồi đó trên Douyin đang hot trào lưu thử thách lắc vòng trên không.
Cậu ấy bị tôi mè nheo không chịu được, đành mặc áo ba lỗ đen làm cho tôi xem một lần.
Video đó vẫn còn nằm điện thoại tôi đây .
Mấy hôm nay tần suất nhớ đến Giang Li thực cao hơn hẳn.
Tôi hoàn hồn lại, hình như vừa nói đó.
“Cậu vừa nói cơ?”
Cậu ta rộ lên, lộ ra hai lúm đồng tiền.
“Em là, ơi, vì em chia hết cho cùng phòng ạ.”
Tiếp theo tôi nên nói ?
—— Tại sao lại chia cho cùng phòng?
—— Vì đó.
Nhưng có một số việc nhìn thấu chứ không thể nói toạc ra.
Chỉ hận chàng sinh ra thì ta đã già, đây không còn là đứa cuồng yêu đương nữa .
chỉ muốn kiếm tiền thôi.
“Vậy cậu có thể xem thử…”
Lời tôi còn chưa dứt, ngoài cửa kính xuất hiện một bóng người.
Giang Li mặc áo gió màu xanh tím than, tóc mái lòa xòa trán đầy vẻ bất cần.
đã là tháng Chạp, gió ngoài khá to, mũi Giang Li ửng đỏ, đôi môi mỏng khẽ nhếch lên, nhìn tôi đầy vẻ trêu chọc.
Giọng tôi nghẹn cứng lại.
xấu hổ và hoảng loạn bất ngờ ập tới là thế nào vậy?
Giang Li lại đẩy cửa bước thẳng vào, tự nhiên nói với : “Cậu có thể xem thử việt quất cô ấy làm, ngon lắm đấy.”
Cậu ấy khẽ một tiếng, quay sang tôi: “Về nhà chưa? Không phải còn mua thức ăn à?”
Cảm giác sai sai ở đâu đó.
“Ừ, về ngay đây, mình về .”
cạnh, tai đỏ lên.
Tôi c.ắ.n môi, gói một cái việt quất lại.
Đẩy về phía cậu ta: “Cái coi như tặng cậu, dù sao thì nếm thử vị khác rất tuyệt, hoan nghênh lần ghé lại nhé.”
chán nản thở dài.
Cậu ta đúng là rất ra dáng em trai.
Tôi xoa cậu ta:
“Bye bye, phải .”
Đợi .
Tôi dặn dò Tiểu Mỹ vài câu.
cùng Giang Li lao tới siêu thị dưới nhà cậu ấy.
14
Máy sưởi xe bật rất ấm.
Lúc vào xe tôi tháo khăn quàng cổ ra.
gáy khó chịu.
Tôi mới nhớ ra chiếc áo khoác là hôm nay tôi tiện đường vào trung tâm thương mại mua, áo còn chưa kịp cắt.
Áo dày quá, tôi không nhấc lên nổi.
Tôi quay lưng về phía Giang Li: “Giang Li, giúp tớ lấy cái áo ra với.”
Người phía đập lên vô lăng, phát ra tiếng “bốp”.
Tôi nghi hoặc nhìn cậu ấy.
Cậu ấy không khách khí dùng giữ tôi, bắt tôi quay .
Giọng nói lười biếng mà đầy vẻ lưu manh: “Đừng động đậy, không phải tôi lấy áo cho cậu sao?”
Ngón cậu ấy lạnh, tôi rùng mình một cái.
Giọng cậu ấy trầm xuống vài phần: “Run cái ?”
Tôi không nói .
ngón Giang Li chậm rãi lướt qua cổ áo, dò tìm cái .
Mỗi lần lướt qua, sống lưng tôi lại dấy lên cảm giác ngứa ngáy tê dại.
Tiếng đứt gãy vang lên, cái áo xuất hiện mắt tôi.
Chỉ là ánh mắt Giang Li, có chút…
Ý vị sâu xa.
15
siêu thị, Giang Li đẩy xe, tôi cạnh chọn nguyên liệu nấu ăn.
Đến khu rượu, tôi hỏi cậu ấy: “Uống rượu không?”
Cậu ấy nhướng mày: “Cậu uống không?”
“Tớ sao được.”
Cậu ấy khẽ: “Được, vậy mua một ít .”
Đã hôm nay tôi mời, nên mua nhiều nguyên liệu.
Giang Li đứng máy thanh toán tự động quét mã từng món một.
Tôi buồn chán nhìn ngó xung quanh.
Cho đến khi một người thu hút toàn bộ chú ý tôi.
Người đó mặc bộ đồ Đường trang giản dị, dáng người gầy nhưng cao, quan trọng nhất là, người đó đeo cặp kính râm tròn đặc trưng đó.
Chính là hắn!
Tên thần côn lừa tôi vào tiệm cắt tóc đó.
Tôi khẽ nói với Giang Li: “Cậu thanh toán , lát nữa tớ chuyển khoản lại cho, tớ gặp một người cũ, qua chào hỏi một tiếng.”
Giang Li gật : “ .”