Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/9UtQfmKs4i

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
Giang Li nhuốm đầy ý .
“Vậy được, tớ ra ngoài .”
Tôi lấy mũ sấy tóc trùm lên mái tóc ướt.
Mũ sấy tóc không chỉ che đi mái tóc, mà che cả vành tai đỏ bừng.
Chưa đầy mười phút, Giang Li đi ra.
Cậu ấy chống lên khung cửa, nghiêng đầu phía bên trong.
“Sửa xong rồi.”
“Ờ.” Tôi đang định đi vào.
Nhưng thân hình cậu ấy chắn mất hơn nửa lối đi.
Tôi túm lấy vạt áo cậu ấy, kéo kéo: “Tránh ra nào.”
Giang Li gọi tôi : “Trình Trà.”
“Hả?”
Cậu ấy khẽ, như muốn nhìn thấu tâm can tôi.
Cứ thế im lặng nhìn tôi.
Giằng co trong im lặng khoảng mười giây.
Cậu ấy cúi đầu vẻ lưu manh.
Trầm :
“Tắm từ từ thôi.”
Giang Li l.i.ế.m môi, trong tăng thêm vài phần ý vị khó tả: “Đừng để bị cảm lạnh.”
18
Dạo Giang Li hơi bận.
Thường xuyên không hoặc muộn.
Từ hồi đại cậu ấy bắt đầu mấy người bạn chung sở thích khoa máy tính nghiên cứu game.
Năm ba đại chút thành tựu nhỏ, tốt nghiệp xong thì nhau mở một studio.
Sắp đến giao thừa, chắc cậu ấy bận rộn hơn.
năm nay rơi muộn.
đầu mùa rơi, tôi thấy bảng tin bạn bè mọi người đều chia sẻ bài hát.
“Kỳ tích tháng mười hai” và “ đầu mùa” xuất hiện với tần suất cao nhất.
Tôi đi ra ban công, những bông lả tả rơi xuống.
Trong nhà bật lò sưởi ấm áp, ra ngoài chỉ khoác một chiếc áo len trắng, sắp cóng đến nơi rồi.
Xoa xoa , mở điện thoại chụp một bức ảnh trắng cây.
Đăng lên vòng bạn bè ——
“Một mình ngắm đầu mùa.”
Soạn xong rồi gửi.
Không ít bạn bè khắp nơi vào bình luận.
Giang Li bình luận một câu.
Giang Li: “Thế để tôi ?”
Tôi: “Cậu đi, đợi cậu nhé.”
Không thấy trả lời nữa.
Ngược cô bạn thân tôi gửi tin nhắn .
Hứa Giai: “Mày đang câu giai đấy à?”
Tôi: “Thế mà bị mày nhìn ra à?”
Hứa Giai: “ một mình ngắm đầu mùa, sến c.h.ế.t đi được, đây mày thế đâu, thảo nào lần gọi điện cho mày mày điệu chảy nước.”
Tôi: “ c.h.ế.t.”
Hứa Giai: “Để tao đoán xem cẩu nhân là ai…”
Hứa Giai: “Giang Li?”
Tôi: “Không cho mày biết.”
Hứa Giai: “Cái nết mày tao lạ gì, cơ mà giờ rảnh thì hai đứa mình ra ngoài đi dạo đi, hôm nay đầu mùa, chỗ quảng trường chắc náo nhiệt lắm.”
19
Tôi khoác Hứa Giai dạo quanh quảng trường.
Nó đúng.
nhiều cặp đôi sinh viên đại đều ra ngoài chơi.
phố những người bán hoa nắm bắt thời cơ, cầm hoa hồng đi chào mời từng bông một.
Mua bán đắt hàng.
“Chỗ trọ mày bị ngập nước, sao không qua chỗ tao ở?”
“Chỗ mày hơi bé, không chứa nổi pho tượng Phật lớn như tao.”
Nó nheo :
“Thế nên, Giang Li thì được?”
“Tạm được.”
Tôi uống một ngụm trà sữa nóng, người mới ấm lên.
“ mày thích Giang Li không?” Hứa Giai véo má tôi, hung dữ hỏi.
Tôi mím môi.
Hứa Giai vẫn đang thúc giục.
Tôi không nhịn được :
“Đến đó mày sẽ biết thôi.”
Hứa Giai nhìn một hướng khác: “Đừng đến đó, mày nhìn đằng đi kìa.”
Tôi nhìn theo Hứa Giai.
dừng một đôi nữ hút .
Người tôi quen, là Giang Li.
Người nữ tôi quen, là bạn gái tin đồn ầm ĩ hồi cấp ba Giang Li, Quý Nguyệt.
Quý Nguyệt dáng người mảnh mai, da trắng nõn, là một cô gái xinh đẹp, tính cách dịu dàng, giống như cái tên cô ấy, là một vầng trăng bàng bạc.
Đại hình như thiết kế thời trang, giờ chuyển nghề làm người mẫu.
đang ngẩn người, một anh chàng đẹp trai bên cạnh bước : “Xin chào, thể kết bạn không?”
Anh chàng để đầu đinh, trông tính.
Tôi đồng ý.
nhìn , Giang Li đi phía bên .
cậu ấy đến, tôi vừa vặn chấp nhận lời mời kết bạn anh chàng đẹp trai kia.
“Số hưởng nhỉ.”
Tôi ngẩng đầu, lắc lắc cái điện thoại.
“ tàm tạm, là trai đẹp, đúng gu tớ.”
Câu không điêu, tôi thích kiểu con trai tính thế .
“Chúc mừng nhé.”
“ vui, Quý Nguyệt đâu? Bao nhiêu năm không gặp cô ấy, thế nào hàn huyên một chút chứ.”
Để diễn cho giống thật hơn, tôi cố ý kiễng chân nhìn ra sau lưng Giang Li.
“Thế hả? Không nửa năm mới gặp sao?”
…
Hứa Giai nhìn hai đứa tôi, không nhịn được lên tiếng:
“Tao đây, mai tăng ca nữa.”
Tôi và Giang Li đồng thanh:
“Bye bye.”
“Tôi đưa cậu .”
20
Suốt dọc đường chỉ tiếng tôi và Hứa Giai tán gẫu.
Giang Li an phận làm tài xế cậu ấy.
Bầu không khí vô hòa hợp.
Đưa Hứa Giai xong, chúng tôi trở nhà Giang Li.
Bật đèn phòng khách lên, tôi đặt áo khoác lên sô pha.
“Tớ đi tắm đây.”
Cậu ấy mở lời: “Quý Nguyệt bảo, khi tốt nghiệp hai người gặp nhau một lần.”
“Đúng vậy.” Tôi quỳ sô pha, chống lên lưng ghế, thản nhiên thừa nhận.
Giang Li thong thả bước , hai chống lên sô pha, hơi cúi người xuống, nhìn thẳng vào tôi.
“Tôi nghe cô ấy , cậu hỏi cô ấy, tôi và cô ấy từng hẹn hò hay không.” Giang Li trầm thấp: “Chuyện quan trọng với cậu lắm à?”
Thực ra.
Là vô vô quan trọng.
Bởi vì cậu đấy.
Là trăng mà thời niên thiếu tôi chưa từng dám với .