Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/9ALC0P2znr

GLADE Combo 4 Sáp Thơm Khử Mùi Lưu Hương Bền Lâu 180g x4

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 9

Tôi im lặng vài giây.

Bước đi không đơn thuần là làm họ Tống mất tiền nữa. là tước luôn quyền kiểm soát công của bọn họ.

“Việc thứ ba.” Diệp rút từ tệp tài liệu ra một tấm thiệp mời: “Ngày 15 tháng sau, tối thường niên của Liên đoàn Công Thương phố. Mẹ con muốn con đi.”

“Muốn con đi?”

“Mẹ con nói, đã đến lúc cho vài người thấy con gái họ Cố trông như thế nào rồi.”

Tôi cầm lấy tấm thiệp mời ép kim, mơn trớn những dòng chữ in nổi.

“Dì Diệp, mẹ con muốn con thức lộ diện sao?”

Diệp bưng chén trà lên, thổi nhẹ làn khói mỏng.

“Nguyên văn lời mẹ con: ‘Con gái tôi giấu mình 3 năm là đủ rồi. Đã đến lúc đưa ra ánh sáng.’”

Chuyện dự tối của Liên đoàn Công Thương, tôi suy nghĩ ròng rã suốt một ngày một đêm.

Cuối cùng tôi quyết định đi.

Không vì tôi muốn chơi trội.

vì trong danh sách khách mời của bữa đó, có một cái tên.

Tống Nghiệp.

Ông ta tham dự sự kiện hàng năm. Năm ngoái còn vừa lên bục nhận cúp “Doanh nhân xuất của năm”.

Năm , ông ta sẽ vác theo một công đang rệu rã sắp sập, dáng vẻ cầu xin chạy chọt khắp nơi, xuất hiện trong cùng một hội trường.

Còn tôi, sẽ ngồi đối diện ông ta.

Bằng một thân phận ông ta chưa từng thấy .

Nhưng đó là chuyện của nửa tháng nữa.

Trước đó, tôi còn vài món nợ thanh toán.

Món nợ thứ nhất: Tưởng Mỹ Kỳ.

Hàn mất ba ngày để thập đầy đủ chuỗi bằng chứng việc Tưởng Mỹ Kỳ làm “ trong” cho Tiền Tố : Lịch sử cuộc , sao kê chuyển khoản 2.000 tệ/tháng, ảnh chụp màn hình WeChat báo cáo của Tưởng Mỹ Kỳ gửi cho Tiền Tố (do Trình Tuyết trích xuất hợp pháp từ dữ liệu cũ khôi phục được tiệm sửa điện thoại khi Tiền Tố đổi máy).

Đống chứng cứ gộp lại tuy không đủ để cấu tội hình sự, nhưng dư sức để Tưởng Mỹ Kỳ “chết mặt xã hội”.

Nhưng tôi không tung ra ngay. Tôi chọn một thời điểm chuẩn xác hơn.

Công cũ của tôi tuần sau sẽ tổ chức đại hội tuyên dương nhân viên xuất . Tưởng Mỹ Kỳ có tên trong danh sách đề cử “Nhân viên xuất của năm”.

Một ngày trước khi công bố kết quả, tôi nhờ Hàn gửi một bưu phẩm đến vị sếp trực tiếp của chị ta.

Bên trong có 3 thứ: 17 tấm ảnh chụp màn hình báo cáo WeChat, sao kê chuyển khoản đều đặn hàng tháng, và bản ghi chép một cuộc ghi âm, nội dung Tưởng Mỹ Kỳ thêu dệt chuyện “ Cố Niệm ăn trưa riêng một nam đồng nghiệp”.

Người nam đồng nghiệp đó là tổ trưởng phòng chị ta, hơn 50 tuổi và đã có gia đình. Tưởng Mỹ Kỳ đã bóp méo một bữa cơm công việc một mối quan hệ ám muội.

Phản ứng của vị sếp đó sau khi đọc xong hồ sơ, Trình Tuyết nghe ngóng rồi kể lại cho tôi: “Ông sếp đó im lặng tròn 2 phút, rồi nhả ra 4 chữ: ‘Hủy tư cách xét duyệt’.”

Tưởng Mỹ Kỳ không những mất danh hiệu “Nhân viên xuất ”, ngay ngày sau còn bị phòng Nhân sự lên làm việc.

Lý do là công phát hiện cô ta lợi dụng giờ làm việc để rò rỉ thông tin cá nhân của đồng nghiệp ra bên ngoài, nghi ngờ vi phạm điều khoản bảo mật.

Chị ta có nằm mơ cũng không ngờ, “nghề trái” làm suốt ba năm lại có kết cục thê thảm thế .

Món nợ thứ hai: Tiền Tố Anh.

Vụ Tiền Tố Anh đến làm loạn trước cửa công tôi, Hàn đã củng cố chứng cứ ngay lập tức. Video camera giám sát, lời khai của bảo vệ, và mớ “tờ rơi” ta rải tung tóe (những ảnh chụp sao kê ngân hàng bị chứng là làm giả), không thiếu thứ nào.

Hàn lấy danh nghĩa của tôi, gửi một bức thư cảnh cáo của luật sư đến Tiền Tố Anh.

Nội dung có một điều khoản: Yêu cầu ta trong vòng 3 ngày công khai rút lại những phát ngôn sai sự thật, nếu không sẽ khởi kiện tội phỉ báng và xâm phạm danh dự.

Nhận được thư cảnh cáo, Tiền Tố Anh điện ngay cho Tiền Tố .

Tiền Tố ngay cho Tống Nghiệp.

Tống Nghiệp không bắt máy. Bản thân ông ta giờ còn lo chưa xong.

Tiền Tố Anh đợi hai ngày không thấy hồi âm, đành nhờ một người bạn làm luật sư xem giúp lá thư đó.

Luật sư bạn ta xem xong phán luôn: “Chị ơi vụ chị sai bét rồi, mấy cái trên tờ rơi toàn đồ giả, ra tòa chị thua 100%. Đền tiền là chuyện nhỏ, bị liệt vào danh sách đen tín dụng mới là phiền toái lớn. Em khuyên chị mau xin lỗi đi.”

Ngày thứ 3, Tiền Tố Anh đăng một bài đính trên vòng bạn bè.

Đại ý là: “Thông tin cô Cố Niệm tôi đăng tải/chia sẻ trước đó là sai sự thật, tôi vô cùng xin lỗi, và đã xóa các nội dung liên quan.”

Câu chữ lấp lửng, gượng ép, là biết chẳng phục chút nào.

Nhưng đăng là được rồi. Tôi chụp màn hình lại, tiếp tục bước tiếp theo.

Thứ tôi thực sự chờ đợi, là tối của Liên đoàn Công Thương.

Ngày đó cuối cùng cũng đến.

Ngày 15 tháng 12, 6 giờ tối. Đại sảnh khách sạn Gia Duyệt.

Đây là sự kiện giao tế thương mại đẳng cấp nhất phố.

Tôi đứng khu vực ghế nghỉ tại sảnh, đợi Diệp .

tôi mặc một chiếc váy dài màu đỏ rượu chát, do mẹ tôi đặc biệt cho người mang tới . Chất liệu, đường cắt, mũi khâu đều không hàng may đo đại trà.

Kết hợp đôi khuyên tai nhỏ gọn, nhưng người trong nghề là biết giá trị.

Ba năm , đồ tôi mặc họ Tống toàn là đồ giá vài trăm tệ. Không không có tiền mua, là sợ bị nghi ngờ.

thì không cần giấu nữa.

Diệp đến, tôi một lượt, gật đầu: “Đi thôi.”

Trong sảnh đã có rất đông người.

Bàn tròn phủ khăn trắng, mỗi bàn 10 người, ánh đèn dịu nhẹ, khắp nơi là tiếng bắt chào hỏi. Những doanh nhân, đầu tư, người đứng đầu các hiệp hội máu mặt trong phố gần như tề tựu đông đủ.

Quầy lễ tân đưa ra một bảng tên đặt trên bàn.

Trên đó in tên tôi: Cố Niệm.

Dưới mục đơn vị công tác ghi 4 chữ: Tập đoàn Lan Đình.

Nhân viên check-in cầm danh sách đối chiếu, biểu cảm đột ngột biến .

“Cô là… của Cố Chủ tịch…”

“Con gái ấy.” Diệp đáp thay tôi.

Nhân viên đó lập tức đứng thẳng người, luống cuống kiểm tra lại sơ đồ chỗ ngồi.

“Cô Cố, chỗ ngồi của cô Bàn , ghế A3.”

Bàn . Bàn nằm ngay giữa, đối diện thẳng sân khấu.

Tôi không khách sáo, đi theo nhân viên hướng dẫn tiến phía bàn.

Lúc tôi ngồi xuống, chiếc ghế bên trái đã có người ngồi.

Một người đàn ông trạc 50 tuổi, mặc vest tối màu sang trọng, tóc hoa râm nhưng phong thái rất tinh anh.

Thấy tôi, ông ấy sững lại một chút, rồi chủ động đưa ra.

“Xin chào, tôi họ Quý, Quý Viễn Hàng, Bất động sản Hằng Viễn. Xin hỏi cô là?”

Bất động sản Hằng Viễn.

Một trong những công bất động sản lớn nhất phố.

Cũng là khách hàng lớn nhất của Bất động sản Tống Thị. Tống Thị có hai công trình cốt lõi đều nhận thầu lại từ Hằng Viễn.

“Cháu họ Cố.” Tôi bắt ông ấy.

“Cố?” Ông lướt bảng tên trước mặt tôi, đọc nhẩm: “Cố Niệm, Tập đoàn Lan Đình.”

Biểu cảm của ông vi diệu thay đổi.

“Cô là… gì của Cố Thanh Vãn, Cố tổng?”

“Cháu là con gái mẹ cháu.”

Ánh mắt Quý Viễn Hàng tôi lập tức khác hẳn.

“Thất kính thất kính!” Ông điều chỉnh tư thế ngồi: “Cố tổng vẫn khỏe chứ? Lâu lắm không gặp rồi, hồi ấy dẫn dắt tôi vào nghề tôi vẫn còn là một thằng nhãi ranh…”

Ông ấy chưa nói dứt lời, ánh mắt chợt vượt vai tôi, phía sau.

Tôi quay đầu lại. Lối vào vừa xuất hiện một người.

Vest xám, bước đi có phần cứng ngắc, mặt không được tốt lắm.

Tống Nghiệp.

Theo sau ông ta là Tống Diệc Chu.

hắn mặc tươm tất hơn lần gặp quán cà phê, nhưng so những người đây, rõ ràng kém hẳn một bậc.

Khi đi ngang quầy lễ tân, Tống Nghiệp thì thầm vài câu nhân viên, sau đó nhân viên phía một bàn nằm sát tường.

Bàn C. Trong góc khuất.

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.