Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/7AVVuIelbz

Mặt Nạ Giấy COLORKEY LUMINOUS Vitamin B5 Hỗ Trợ Phục Hồi 25ml/miếng

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 1

Kiếp trước, đường thay ta bước thân phận thiên kim tiểu thư của phủ Thừa tướng.

nào ngờ, phủ Thừa tướng quy củ nghiêm ngặt, trên dưới đều lạnh lùng khắt khe. Đường phải chịu đựng vô số ánh mắt khinh miệt những phép tắc gò bó đến ngạt thở, cuối được gả cho một thư sinh nghèo túng.

Còn ta, lại bị thẩm mẫu b/á/n thanh lâu để đổi lấy bạc nuôi đường đệ. Thế trớ trêu thay, ta lại trở thành khôi đứng đầu chốn hồng trần.

Sau , ta được vương gia sủng ái, chuộc thân rời khỏi chốn phong trần, được phong sủng phi vương phủ.

Nhiều năm sau, ta đường gặp lại nhau.

Nhìn ta khoác áo gấm rực rỡ, dung mạo kiêu sa, nàng sinh lòng căm hận, lừa ta đến bờ hồ, rồi nhẫn tâm ấn ta xuống nước d/ì/m ch//ết.

Một lần nữa mở mắt , ta trở về đúng ngày phủ Thừa tướng phái đến đón.

Đường lần này không chút do dự, mặc kệ sự ngăn cản của thẩm mẫu, trực tiếp đẩy ta :

“Muội muội, kiếp này để ta sủng phi của vương gia, còn muội hãy đi theo gã thư sinh nghèo khổ kia sống cả đời đi.”

Tham vọng không hề che giấu của Lâm Chức Nhu khiến ta bật cười lạnh.

Nàng tưởng khôi chốn thanh lâu là chuyện dễ dàng sao?

Nàng tưởng sủng phi của vương gia là con đường trải đầy hồng sao?

1

Kiếp trước, phụ thân phụ mẫu ta trên đường rừng chặt củi đã gặp phải phu nhân Thừa tướng thị nữ bị bọn cướp vây đánh.

Phụ thân phụ mẫu ta vì câu giờ cho phu nhân Thừa tướng chạy thoát nên đã bị đám cướp chém chết.

Phu nhân Thừa tướng vì muốn báo ân, định nhận ta nghĩa nữ, mang về phủ dạy dỗ.

thẩm mẫu lại thèm khát vinh phủ Thừa tướng, nên để con ruột là Lâm Chi Nhụy mạo danh ta.

Lâm Chi Nhụy ngơ ngác nhìn quanh căn phòng tồi tàn, còn kịp hiểu việc sống lại đã bị mẹ kéo qua một dặn dò.

Lúc , tay chân ta bị trói chặt bằng dây thừng, miệng còn bị nhét một miếng vải đen ngòm.

“Tiểu Nhụy, ngày tốt của con đến rồi, lát nữa phu nhân Thừa tướng tới, con cần nói tên Lâm Thư Hòa, từ hôm nay ta không còn là mẹ con nữa, mà là thẩm mẫu con, hiểu ?”

Dứt , thẩm mẫu còn đá ta một cú thật mạnh, “Con tiện nhân này, liệu hồn mà ngoan ngoãn cho ta, nếu phá hỏng con đường lên mây của con ta, coi ta xử lý mày thế nào!”

Cú đá khiến ta hoàn toàn tỉnh táo.

Ta vậy mà đã trọng sinh rồi!

Lâm Chi Nhụy rõ ràng chẳng nghe mẹ dặn, nàng ta véo mạnh tay một , đau đến nhe răng trợn mắt lại vui mừng nhảy cẫng lên, “Ta trở lại rồi! Thật sự trở lại rồi!”

thẩm mẫu không vui liền đập nàng ta một , “Những ta vừa nói con có nghe không đấy?”

“Ta nói cho con , bụng ta đã có em trai con rồi, sau này con phát đạt rồi đừng quên giúp đỡ em ruột .”

Lâm Chi Nhụy nén lại sự phấn khích lòng, ngoan ngoãn đầu.

khi thẩm mẫu dẫn phu nhân Thừa tướng phòng, Lâm Chi Nhụy lại cởi trói cho ta rồi đẩy ta .

“Cô mới là Lâm Thư Hòa, các hãy mang cô đi đi!”

Mặt thẩm mẫu đen như đáy nồi.

Phu nhân Thừa tướng bình thản nói: “Đứa trẻ ngoan, con còn nhỏ đã mất phụ thân phụ mẫu, sau này theo ta về phủ Thừa tướng, ta sẽ không bạc đãi con đâu.”

Ta vờ ngây ngô đầu.

thẩm mẫu vậy liền tình thế đã không thể cứu vãn, đành trừng mắt nhìn con ruột của .

Lâm Chi Nhụy rưng rưng nước mắt, thành khẩn nói với phu nhân Thừa tướng,

“Phụ thân, phụ mẫu của tiểu muội vì cứu phu nhân mà mất mạng, nếu giờ tôi còn mặt dày cướp lấy thân phận của muội , linh hồn bá phụ bá mẫu trên trời sao có thể yên nghỉ.”

Phu nhân Thừa tướng liếc thẩm mẫu một đầy ẩn ý.

thẩm mẫu sợ đến mức lập tức quỳ xuống, mồ hôi lạnh ướt lưng, “Xin phu nhân tha tội, dân phụ nhất thời bị ma xui quỷ khiến, mong phu nhân khoan hồng độ lượng.”

“Thôi được rồi,” phu nhân Thừa tướng đầu khen ngợi Lâm Chi Nhụy, “Dạy con không tệ lắm. Lòng tham không đáy sẽ hại thân, lần sau đừng chuyện như vậy nữa.”

“Dạ, dạ.” thẩm mẫu rụt rè đáp .

Phu nhân Thừa tướng đưa cho Lâm Chi Nhụy hai mươi lượng bạc, “Nếu sau này gặp khó khăn, có thể đến phủ Thừa tướng tìm ta.”

Lâm Chi Nhụy kích động đầu lia lịa.

Kiếp trước, nàng ta từng sớm tối ở phu nhân Thừa tướng, tự nhiên thích nghe những như thế nào, nói gì có thể lấy lòng được.

Hiện giờ xem như tự cầu thêm một lớp bảo đảm cho bản thân.

Nàng ta đứng ở góc mà khác không nhìn , ánh mắt nhìn ta mang theo sự đắc ý khiêu khích.

thẩm mẫu ta vừa tiền đã vui vẻ dập đầu hai với phu nhân Thừa tướng.

Khi ta đang thu dọn hành lý phòng, Lâm Chi Nhụy len lén đi .

Nàng ta úp mở thăm dò ta về những chuyện của kiếp trước, ta giả câm giả điếc mà lảng tránh.

ta ngơ ngác như không hiểu gì, nàng ta không nhịn được mà cười nhạo: “Với tính cách như ngươi, đến phủ Thừa tướng còn bị ghét hơn cả ta.”

“Đừng tưởng thật sự là thiên kim tiểu thư gì . Họ chẳng qua sợ mang tiếng bất nhân bạc nghĩa nên mới nhận ngươi thôi, ngươi tưởng họ sẽ thật lòng đối tốt với ngươi chắc?”

“Gà rừng mãi là gà rừng, đừng hòng mơ thành phượng hoàng. Rồi ngươi sẽ vợ chồng Thừa tướng giả tạo cỡ nào, mặt một kiểu, sau lưng lại một kiểu. Con họ mắt cao hơn đầu, khinh thường tất cả, tính tiểu thư ngươi chịu không nổi đâu, chờ mà sống ánh mắt khinh miệt giễu cợt đi!”

Ta nhìn một góc vạt áo lụa quý giá cửa, không nhịn được mà cất cao giọng: “Ngươi nói bậy bạ gì thế! Phu nhân Thừa tướng nhìn là tốt, con nhất định tốt. Sau này nàng sẽ là của ta, ta không cho phép ngươi nói xấu họ như vậy!”

2

Lâm Chi Nhụy bật cười khẩy, giọng the thé: “ tốt? Đồ ngu! Đến lúc bị họ giày vò đến mức xương cốt chẳng còn, ngươi sẽ hiểu ta hôm nay là thật hay giả! Ngươi tưởng leo được cành cao à? là hố lửa đấy! Cứ chờ mà khóc đi!”

Nàng ta vừa dứt , cửa liền vang lên một tiếng ho khẽ.

Bà vú cạnh phu nhân Thừa tướng bước với gương mặt lạnh như băng, ánh mắt như dao quét qua khuôn mặt tái mét của Lâm Chi Nhụy.

“Phu nhân sai lão nô tới hỏi, tiểu thư Thư đã thu xếp xong ?” Giọng điệu của bà vú bình tĩnh không cho phép phản bác, “ , lão nô muốn khuyên cô nương Chi Nhụy, phủ Thừa tướng sao, không đến lượt bàn . Phu nhân đã nhận tiểu thư Thư , ắt sẽ xem như con ruột. phủ, ai dám thất lễ, sẽ có gia pháp xử lý.”

Mặt Lâm Chi Nhụy lúc đỏ lúc trắng, môi run lên mà không thốt nổi một chữ, đắc ý khiêu khích ban nãy đã tan thành mây khói, còn lại sợ hãi xấu hổ.

Ta cúi đầu, giấu đi nụ cười nhạt nơi khóe miệng. Khi nãy đã vạt áo kia rồi, quả nhiên…

Lâm Chi Nhụy à, sống lại một đời, tật nóng nảy ăn nói bừa bãi của ngươi vẫn sửa được.

Bà vú không nhìn nàng ta nữa, quay sang ta, nét mặt hòa nhã hơn nhiều: “Tiểu thư có cần giúp đỡ không?”

“Đa tạ bà, ta đã thu dọn xong rồi.” Ta xách lên gói hành lý nhỏ cũ kỹ, có hai bộ quần áo chắp vá – là toàn bộ tài sản của ta.

Ánh mắt bà vú thoáng qua một tia thương cảm, giọng càng thêm dịu dàng: “Vậy mời tiểu thư theo lão nô, phu nhân đang đợi trên xe.”

Ta đầu, cuối nhìn lại gian nhà tranh tồi tàn này, gương mặt xám xịt của thẩm mẫu vẻ hoảng loạn kịp tan của Lâm Chi Nhụy.

Tùy chỉnh
Danh sách chương