

Các hoàng tử viết tên các tiểu thư danh môn Kinh thành lên hồng tâm, rồi ở bãi săn lấy việc bắn tên làm trò chơi.
Bắn trúng ai, thì cưới người đó làm hoàng phi.
Chín vị hoàng tử tất cả đều bắn trúng ta.
Bọn họ cưỡi chiến mã cao lớn kéo đến Hầu phủ, tranh nhau cầu thân.
Ta lựa chọn Thái tử Cố Minh, người ta đã thầm mến từ thuở nhỏ.
Không ngờ đêm tân hôn, hắn lại tráo đổi tân nương, đưa đại tỷ cùng cha khác mẹ – Thẩm Minh Châu – vào động phòng.
Ta từ chuẩn Thái tử phi biến thành kẻ hầu hạ ấm giường, bị thiên hạ chê cười.
Các hoàng tử khác cười nhạo:
“Con ngu này chẳng lẽ thật tưởng chúng ta thích nó à? Nếu không vì nó luôn dựa vào thân phận đích nữ mà ức hiếp Minh Châu, cần phải dạy cho nó một bài học, thì ma nào chịu đi cầu thân với nó!”
“Vẫn là nhị ca lợi hại, đùa giỡn con ngốc này đến xoay vòng vòng, ha ha ha…”
Chúng bẻ gãy chân tay ta, ném xuống giếng cạn, để ta đói khát mà chết dần.
Mở mắt lần nữa, ta trở về ngày bọn họ tới cửa cầu thân.
Lần này, ta vẫn chọn Thái tử, theo hắn vào cung diện thánh, tất cả mọi người đều chờ xem trò cười của ta.
Trước ngày đại hôn, Hoàng đế bất ngờ nghênh cưới kế hậu, chư hoàng tử cùng vào cung chúc mừng.
Ta nghiêng đầu, tựa vào lòng Hoàng đế mà cười:
“Các hoàng nhi, thấy Bổn cung còn chưa quỳ xuống?”
Hoàng đế ôn hòa nói:
“A Tham, các hoàng tử đều si mê con, còn đưa tới bao nhiêu châu báu. Con đã nghĩ kỹ sẽ gả cho ai chưa?”
Thanh âm phụ thân kéo ta về thực tại.
Ta… đã trọng sinh.
Nhìn những kỳ trân dị bảo bày trước mặt, trong lòng ta dâng trào muôn vạn cảm xúc.
Khối lưu ly thất sắc nặng cả chục cân, chỉ cần ném lên tứ chi, đủ để gãy xương.
Ngọc như ý thì nhẹ hơn, nhưng chỉ cần đủ sức, cũng có thể đập vỡ đầu người.
Kiếp trước, chính trong đêm tân hôn, ta bị bọn họ dùng những thứ này đập nát đầu, bẻ gãy tứ chi, vứt xuống giếng cạn mà chết đói.
Ta khẽ lắc đầu.
Người chị cùng cha khác mẹ, xưa nay bất hòa – Thẩm Minh Châu – cất tiếng châm chọc:
“Muội muội, hoàng tử nhìn trúng muội là phúc khí của muội, đừng có không biết điều.
Nhà chúng ta tuy là Hầu phủ, nhưng rốt cuộc cũng chỉ là thần tử. Muội đừng có lúc này còn bày cái vẻ cao ngạo đích nữ ra, kẻo liên lụy phụ thân. Tốt nhất mau quyết định đi.”
Phụ thân hài lòng nhìn Thẩm Minh Châu, quay sang ta thì hơi lộ vẻ bất mãn.
Hừ, phúc khí?
Chỉ sợ chính là địa ngục dành riêng cho ta.
Nhưng phụ thân sẽ không bỏ qua cơ hội liên hôn cùng hoàng thất, ta buộc phải chọn.
Đã thế…
“Phụ thân, nữ nhi đã nghĩ xong. Con nguyện gả cho Thái tử điện hạ.”
Thái tử Cố Minh, kẻ vẫn lặng im bấy lâu, nghe vậy liền đưa mắt nhìn ta.
Hắn không mang tới bất kỳ lễ vật nào, nhưng như thể sớm đoán chắc ta sẽ chọn hắn, dù sao ai cũng biết từ nhỏ ta đã ái mộ Thái tử.
Cố Minh cong môi, giọng ôn hòa:
“Có thể được Nhị tiểu thư để mắt, Cô thật là vui mừng. Đã vậy, hôn kỳ định sau một tháng.”
Kiếp trước, ta cho rằng chúng ta là đôi lứa tâm đầu ý hợp, lòng tràn đầy hân hoan.
Giờ phút này mới nhận ra, nơi đáy mắt hắn lại ẩn chứa giễu cợt và chán ghét.
Phụ thân thì hớn hở đi chuẩn bị sính lễ cho ta.
Thẩm Minh Châu cùng những người khác lộ vẻ đắc ý:
“Quả nhiên là muội muội tham vọng lớn, khó trách cự tuyệt các hoàng tử khác, thì ra là nhắm vào ngôi vị Thái tử phi…”