Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/10zjxdJVoy

Dầu gội dược liệu Nguyên Xuân Xanh dưỡng tóc 470g KM 50g

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 14

“Lão Phương kể lại với tôi rồi. Sau lưng Tài còn một con cá lớn, cấp khu.”

“Vâng.”

Cố Minh Viễn trầm tư giây lát.

Tiểu Hòa, sự việc hôm nay, đổi lại là người khác thì khi ẵm gọn một nghìn tệ kia rồi.”

“Tôi phải người khác.”

bật cười.

“Tôi biết.”

Ánh trăng trải dài ngã tư đường, phản chiếu nhàn nhạt tấm biển hiệu của hợp mua bán.

“Chủ nhiệm Cố, sổ sách của hợp tôi rà soát xong. Ngày mai giao nốt phần còn lại là tôi sẽ xưởng phúc lợi.”

cần vội.” đáp, “Bên lão Phương lẽ vẫn cần cô hỗ trợ thêm. Cô là nhân chứng mấu chốt vụ án của Tài.”

Tôi gật .

Rồi lại chống nạng tiếp tục tiến phía trước.

Đi mấy bước, Cố Minh Viễn đột nhiên gọi với theo phía sau: “ Tiểu Hòa!”

Tôi dừng chân, quay lại.

đứng dưới ánh đèn đường mờ tỏ, tay đút túi quần.

“Cái tính cô dùng, xịn đấy.”

Tôi cúi xuống nhìn chiếc tính tay.

Hạt gỗ hoàng dương, khung đen.

Là món quà Châu tặng tôi.

“Vâng.”

Tôi quay đi tiếp, cặp nạng gõ nhịp nhàng lên mặt đường xi măng.

Lộc cộc.

Lộc cộc.

Lộc cộc.

**[5]**

Ngay ngày thứ hai sau khi Tài bị tống giam, tin tức đồn ầm lên khắp huyện.

Người ta rỉ tai nhau rằng, cô kế toán què ở xưởng phúc lợi, đưa tên phó chủ nhiệm Cục Thương mại vào tù.

Đang làm thủ tục giao sổ sách cuối cùng ở hợp , cậu Tôn kích động chạy tới: “ , bên ngoài người ta đồn ầm kìa!”

“Đồn cái gì?”

“Bảo chỉ mất tiếng đồng hồ mà soát sạch sổ sách năm năm của hợp , lại còn túm cổ một con cá lớn!”

Thực ngày. Nhưng ở quê là thế, lời đồn truyền đi hồi thì kiểu gì cũng tam sao thất bản.

Trưa nhà ăn lấy cơm, bà chia thức ăn còn xới tôi thêm hẳn một muỗng thịt kho tàu to đùng.

“Ăn nhiều vào cô gái. Cô xả cơn hận bà con nhân dân rồi đấy!”

Chiều hôm đó, Chủ nhiệm Phương phái người đón tôi sang Ủy Kỷ luật lấy lời khai.

Phòng làm việc của Ủy Kỷ luật nằm ở tít bên khuôn viên ủy huyện, một căn phòng nhỏ, tường treo cờ Đảng, bày một chồng hồ sơ cao ngất ngưởng.

Đích thân Chủ nhiệm Phương rót tôi một cốc nước.

Tài khai rồi.”

ngồi xuống, đẩy một tập tài liệu phía tôi.

“Từ năm 1984 1986, gã lợi dụng chức vụ, thông qua hình thức khai khống lượng hàng nhập, làm giả hóa đơn bán hàng để chiếm đoạt quỹ công của hợp , tổng cộng sáu vạn bốn ngàn trăm tệ.”

đó, gã dâng vạn một khu.”

Chủ nhiệm Phương nhắc tên của đó.

Tôi cũng hỏi.

Tài khai rằng, này phụ trách hệ thống thương nghiệp, nắm tay quyền phê duyệt của hợp mua bán. Gã dâng tiền lên, là để giữ cái ghế của mình.”

Chủ nhiệm Phương thu hồi tập tài liệu.

Tiểu Hòa, chứng cứ sổ sách mà cô cung cấp chính là manh mối mấu chốt của vụ án này.”

“Cảm ơn cô.”

đứng dậy, đưa tay bắt tay tôi.

Tôi giơ tay bắt lấy.

“Chủ nhiệm Phương, tiền của hợp đòi lại ạ?”

thể đòi lại một phần. Tài đứng tên hai căn nhà, một chiếc xe, hiện đều bị niêm phong rồi.”

“Thế thì tốt.”

Tôi chống gậy đứng lên, chuẩn bị .

Tiểu Hòa.” Chủ nhiệm Phương gọi giật lại. “Chuyện liên quan kia, cô đừng điều tra thêm nữa.”

Tôi khựng lại.

“Sẽ người điều tra. Nhưng người đó phải cô.”

“Nhiệm vụ của cô đây là hoàn thành rồi. làm việc tốt, đừng nhúng tay vào mấy chuyện này nữa.”

Tôi gật .

Bước khỏi văn phòng Ủy Kỷ luật, trời bỗng sập tối âm u.

Tôi chống nạng lầm lũi đi bộ , văng vẳng câu nói của Chủ nhiệm Phương.

* kia.*

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.