Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/10zjxdJVoy

Dầu gội dược liệu Nguyên Xuân Xanh dưỡng tóc 470g KM 50g

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 13

Chàng bỏ công văn xuống.

“Đã quyết định.”

“Hắn mới .”

“Lúc ta đã lăn lộn quân doanh rồi.”

“Chàng là đích tử , sau lưng cả gánh vác. Hắn mang họ .”

Ánh mắt chàng sầm xuống.

“Hắn biên , ai chiếu cố hắn, ai giữ mạng cho hắn.”

Giọng ta không nâng cao.

“Nếu hắn chết ở đó, chàng ăn thế nào với huynh.”

Cảnh Sâm trầm mặc hồi lâu.

“Ta đã viết thư dặn dò cựu bộ ở biên , nhờ họ chiếu cố.”

“Cựu bộ chiếu cố và đích thân chàng chiếu cố là hai chuyện khác nhau.”

“Cho nên ta chuẩn bị khai xuân sang sẽ điều về biên .”

Hơi thở ta ngừng lại một nhịp.

Chàng ngẩng đầu ta, ánh mắt một loại kiên định đó.

“Ta đã đệ trình lệnh điêu động với bộ. Tháng ba sau, ta quay lại biên đóng quân, lúc đó sẽ dẫn .”

Chàng muốn đi.

Kiếp trước chàng cũng đi, đi rồi không bao giờ trở lại nữa.

Chàng chết ở biên .

Sau đó dùng tất cả những chàng để lại phản phệ .

Ta đứng sững tại chỗ, những ngón tay ống tay áo cuộn tròn lại.

“Hầu đi rồi, Hầu phủ tính sao?”

“Nàng quản lý, quản lý ba nay rồi, chẳng phải quản lý rất tốt đó sao.”

Giọng điệu chàng mang một nét đó mà ta nghe không hiểu.

thì sao?”

Ánh mắt chàng lóe lên một cái.

nàng ở , còn tốt hơn là đi ta.”

Lúc câu này thốt , giọng chàng trầm xuống đôi chút.

Ta chàng.

Ba rồi, chàng chưa một lần ôm . Chưa từng ngắm một bức tranh nào con bé. Chưa từng hỏi con bé đã đọc , luyện viết .

Nữ nhi chàng đã không nhận cha này nữa rồi.

Chàng nàng ở , còn tốt hơn là đi ta”.

Ta hít một hơi thật sâu.

“Hầu , chàng thể đi. Nhưng không thể chàng.”

Mặt chàng sầm xuống.

“Chí ít bây giờ là không được. Hắn mới . Chàng để hắn ở lại phủ thêm vài , đợi cơ thể hắn phát triển đầy đủ, lăm sáu đi cũng chưa muộn.”

Chàng không lập tức phản bác.

Ta sự do dự chàng.

Câu Yểu thoáng lướt qua tâm trí ta… “Đệ đệ ta mới .”

“Nếu chàng thật sự nôn nóng vậy, thì cứ tự mình đi trước. Đợi hắn lớn hơn, ta sẽ sai đưa hắn qua đó.”

Chàng đăm đăm ta rất lâu.

Rồi chàng một câu, “Nàng sợ nó đi biên xảy chuyện, hay là sợ nó biên … học được bản lĩnh thực sự từ ta?”

Ta không đáp lại.

Chàng đứng dậy bước ngoài, lúc đi ngang qua ta bước chân khẽ chậm lại một nhịp.

“Nàng thay đổi rồi, thị.”

Giọng chàng rất thấp.

“Ta không biết nàng từ khi nào bắt đầu đề tỷ đệ chúng như vậy, nhưng ta cho nàng biết… nàng được nhất thời, không được một đời.”

Chàng đi rồi.

Ta đứng ngoại thư , bấc đèn trước mặt nổ tí tách, ánh lửa bập bùng.

cạnh đống công văn trải rộng trên bàn , là một quyển thư, mép trang đã sờn cũ.

cạnh bị đè bởi đồ chặn giấy là một tờ giấy, trên chép những ghi chú pháp .

Nét ngay ngắn, rành mạch rõ ràng, vượt xa trình độ một đứa trẻ .

Ở góc dưới cùng là một dòng nhỏ…

thúc thúc dạy, đi lính phải trấn thủ bình yên một phương, đã ghi tạc.”

Ta dòng này, chăm chú đọc xong từng một.

Sau đó ta gập quyển thư lại, đặt quyển ghi chép trở về chỗ cũ.

Xoay bước cửa.

Trên đường về nội viện, đi ngang qua Đông sương nơi Yểu ở.

Đèn vẫn sáng.

Lên cửa sổ in bóng một thân hình thanh mảnh, đang cúi rạp viết lách.

Ta không dừng bước.

Về chính , đã ngủ.

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.