Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/10usYgn2i0

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
Ngoại truyện của Ngôn Chi
01
Thế gian ai cho tôi yêu Đường Nguyệt đến điên cuồng.
có tôi biết, từ đến cuối luôn là Đường Nguyệt yêu tôi nhiều hơn một chút.
Ở tôi, cô ấy gánh chịu tất cả những lời dị nghị.
ta cô ấy là món đồ chơi của hào môn, cô ấy là phụ nữ mơ mộng trèo cao.
Bề ngoài cô ấy tỏ không bận tâm, sau lưng lại lén rơi nước mắt.
Tôi từng thấy cô ấy viết trong ghi chú:
“So việc khác cho tôi tiếp cận A Ngôn là có mưu đồ, tôi càng đau lòng hơn vì quá khứ của A Ngôn mà dễ dàng kết luận ấy là một tùy tiện.”
“Ai có quá khứ, tôi tin A Ngôn đối tôi là thật lòng.”
Khoảnh khắc đó, tôi đã nghĩ, cả đời này chắc là cô ấy rồi.
Sau ở tôi, cô ấy rất sợ không công nhận .
Vì vậy năm tốt nghiệp, cô ấy từ bỏ cơ làm việc lương cao mà hằng mơ ước, chuyển sang liều một phen khởi nghiệp cùng Hạ Thời Nguyện.
để lọt vào mắt .
Khoảng thời gian đó cô ấy rất vất vả.
Mỗi ngày bận đến mức chân không chạm đất, ba bữa cơm bị rút lại còn một bữa.
Một cô gái non trẻ bước xã , để gọi vốn thường xuyên uống đến say mềm, về nôn rồi lại nôn.
Tôi rất đau lòng.
Tôi từng cô ấy không cần cố gắng đến vậy, tôi có thể nuôi cô ấy.
Cho dù có vì thế mà trở mặt gia đình, tôi không quan tâm.
Dù sao vốn lạnh lùng, đặt lợi ích lên trên hết, tôi đã sớm muốn rời khỏi nơi đó.
Gặp được Đường Nguyệt, tôi hiểu thế là tình yêu thật .
Đường Nguyệt lại nghiêm túc tôi:
“A Ngôn, em cố gắng là vì tương lai của ta.”
“Em nhất định sẽ làm thành tích cho thấy.”
Nghe nhiều lần, kiên cường từng khiến tôi vô cùng ngưỡng mộ, lại bắt làm tôi cảm thấy bực bội.
Đường Nguyệt lúc độc lập vậy.
Thỉnh thoảng dựa dẫm vào tôi một chút…Không được sao?
02
xuất hiện của Kiều An Nhã là một ngoài ý muốn.
Tôi rất hận cô ta.
Tôi hận cô ta gửi đoạn video cho Đường Nguyệt, hận cô ta không là một tình nhân biết nghe lời.
Nếu không cô ta gửi video cho Đường Nguyệt, Đường Nguyệt đã không rời bỏ tôi.
Biết đâu bây giờ tôi đã kết hôn sinh , có một gia đình hạnh phúc.
lúc đó tôi bị ma xui quỷ khiến, tôi thật tưởng đã yêu Kiều An Nhã.
Kiều An Nhã nhiều mưu mẹo, linh hoạt, một đường không thông thì đổi đường khác, chưa bao giờ có kiểu cố chấp đến cùng Đường Nguyệt.
thảo luận phương án, ánh mắt cô ta tôi lúc sáng lấp lánh.
“ Ngôn, giỏi quá.”
“ Ngôn, ý tưởng của em giống ! hình khác không hiểu ta thì !”
Tôi tuy xuất thân hiển hách.
ở Đường Nguyệt, tôi luôn bị cô ấy đè .
Ở trường, cô ấy hạng nhất, tôi hạng hai.
xã , cô ấy tự khởi nghiệp, còn tôi dựa vào thị.
Tôi dần lạc lối trong những lời khen không ngớt của Kiều An Nhã, thậm chí còn cho đã gặp được tri kỷ.
Trên giường, Kiều An Nhã chơi rất táo bạo, khiến tôi nhớ lại những ngày trăng hoa trước gặp Đường Nguyệt.
Ở Kiều An Nhã, tôi cảm thấy rất tự do.
Giờ đây tôi muốn quay về tát tỉnh bản thân của ngày xưa.
Mọi tự do đều có cái giá trả.
là thời gian không thể quay ngược.
Đường Nguyệt đã bước , đã bắt cuộc sống .
Còn tôi thì sao?
Đến bao giờ tôi có thể bước đây?
03
Tôi từng đứng từ xa Đường Nguyệt một lần.
đó cô ấy đã công thành danh toại, tài sản hơn trăm triệu, là nữ doanh nhân đang lên diều gặp gió.
Cô ấy đến khảo sát một khu đất, mặc áo thun đơn giản, quần jean, khí chất lại tự tin phóng khoáng, hoàn toàn không hòa vào khung cảnh xung quanh.
Còn tôi, ôm đứa trẻ mà Kiều An Nhã để lại, trốn trong góc tối bới thùng rác, giống một chuột hèn mọn lén cô ấy.
đứng cạnh cô ấy là Hạ Thời Nguyện.
Khoảng cách giữa rất chừng mực, hẳn là quan hệ đối tác.
Tôi thở phào nhẹ nhõm.
ngay giây tiếp theo, tôi lại tự cười nhạo bản thân—
Cho dù Hạ Thời Nguyện không có cơ , thì tôi còn có cơ sao?
Nếu không có Kiều An Nhã.
tôi hẳn đã kết hôn vào một mùa đông đó.
Đường Nguyệt từng cô ấy muốn trượt tuyết trong tuần trăng mật.
tôi hẳn sẽ có một cô gái rất đáng yêu.
Gia đình Đường Nguyệt có chút trọng nam khinh nữ, nên cô ấy từng sau này nhất định sẽ làm một mẹ tốt, đối xử thật tốt gái .
Từng cảnh từng cảnh hiện lên.
Trái tim đau đến chưa từng có.
Có lẽ cảm nhận được ánh của tôi, Đường Nguyệt quay về phía này.
Phản ứng tiên của tôi là cúi xuống.
Tôi đã không còn mặt mũi để đối diện cô ấy.
Đêm đó, Đường Nguyệt đã rất lâu rồi xuất hiện trong giấc mơ của tôi.
Ánh mắt cô ấy tôi đầy thương hại.
“Buông xuống đi, Ngôn Chi.”
“Em đã không còn bận tâm đến nữa.”
Tỉnh mộng, tôi trống rỗng.
Đó là lời tạm biệt cuối cùng của Đường Nguyệt dành cho tôi.
Giữa tôi … duyên phận đã tận.