Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/2B6pwEfsbc

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
Trận chiến tối qua có mãnh liệt.
Đến gần trưa ngày hôm chúng tôi mới dậy nổi.
Lúc này, cửa lớn biệt thự gõ vang trời đất.
Tôi ra hiệu cho bảo mẫu ra mở cửa, chỉ thấy Chu Trì đứng đó gương đầy vụn vỡ tan nát.
Kiều Thanh Hòa chậm rãi từ trên lầu đi .
「 ơi, ai thế ạ?」
Chu Trì đỏ hoe mắt , nhìn Kiều Thanh Hòa đầy oán hận.
「Chị Thanh Hòa, có phải tối qua anh Phó Tư Niên không cho chị đến tìm em không?」
Cậu ta nói đoạn mắt rơi lạch bạch.
「Em biết em không xứng để chị Thanh Hòa đến chăm sóc, tối qua sấm to như thế, em… em chỉ là quá sợ hãi khi ở một mình thôi.」
Nhìn cái bộ dạng ấm ức này của cậu ta, tôi sướng rơn cả .
「Chu Trì, tối qua chẳng phải Tần Xuyên đã qua bầu bạn cậu rồi sao?」
「Thế , chẳng lẽ cậu ấy không đi à?」
Kiều Thanh Hòa cũng có thắc mắc, vội vàng tiến lên hai định dắt cậu ta.
「Đúng thế! A Trì, anh Tần Xuyên đã hứa sẽ qua chăm sóc em , có phải anh ấy thất hứa không?」
「Em yên tâm, chị gọi điện mắng anh ta ngay !」
「Có chị Thanh Hòa của em ở , chị tuyệt đối không để em chịu uất ức đâu.」
Lời của Kiều Thanh Hòa còn chưa dứt.
mắt của Chu Trì lại rơi dữ dội hơn.
Cậu ta giống như vừa phải chịu một nỗi uất ức lớn hơn cả trời xanh, lại c.ắ.n c.h.ặ.t môi cố chịu đựng, nói lại thôi.
「Anh Tần Xuyên… anh ấy…」
Chu Trì sụt sịt mũi, giọng nghẹn ngào pha run rẩy.
「Anh ấy… anh ấy có đến.」
Kiều Thanh Hòa thở phào nhẹ nhõm, giọng điệu cũng dịu đi đôi .
「Đến là tốt rồi, có anh Tần Xuyên ở đó, em còn phải sợ nữa chứ?」
Tôi tựa lưng chiếc sofa xa hoa giữa đại sảnh biệt thự, khóe môi nở một nụ đầy gian xảo.
「Chị Thanh Hòa,」 Giọng cậu ta run bần bật, mang theo sự tố cáo.
「Anh Tần Xuyên đúng là có đến… , …」
「 cái ?」
Kiều Thanh Hòa vội vàng truy hỏi, đôi lông mày khẽ nhíu lại.
Đúng lúc này, Tần Xuyên lớn .
nhìn bộ dạng lê hoa đái vũ của Chu Trì rồi vờ giận nói.
「A Trì, sao em không đợi anh đã chạy qua rồi?」
「Tối qua chúng ta đã trò chuyện vui đến tận sáng cơ .」
「 này nếu có sấm sét em cũng đừng làm phiền vợ Thanh Hòa nữa, cứ gọi trực tiếp cho anh…」
Nghe thấy câu này, Chu Trì xanh mét như tàu lá chuối.
Cậu ta hốt hoảng trốn lưng Kiều Thanh Hòa, ánh mắt né tránh, không dám nhìn Tần Xuyên.
Trước Tần Xuyên vì không hợp nguyên chủ nên rất ít khi ghé qua.
Kiều Thanh Hòa thấy mắt sáng rực rỡ, tỏ rất vui mừng.
Tôi cũng thuận đẩy thuyền, mời hai vị khách ở lại dùng cơm trưa.
Chu Trì về Kiều Thanh Hòa nhiệt tình giữ lại bằng được.
Trên bàn ăn, Tần Xuyên liên tục gắp thức ăn cho Chu Trì: 「, A Trì, tối qua em kinh động rồi, mau ăn bào ngư bồi bổ đi.」
「Ái chà, sao hốc mắt lại đỏ lên rồi, anh biết em vừa từ ngoài về đã phải chịu bao nhiêu cực khổ, ăn cái này đi…」
Chu Trì ban còn kháng cự.
đó có lẽ là đã nghĩ thông suốt rồi.
Bất kể Tần Xuyên gắp cho cái , cậu ta đều không cảm xúc há miệng ăn hết, chỉ có điều ánh mắt nhìn tôi lại đầy oán độc!
Kiều Thanh Hòa nhìn thấy cảnh tượng hài hòa thân ái như vậy nở nụ đầy an lòng.
Ăn xong trái cây tráng miệng, Chu Trì đảo mắt một cái rồi nói: 「Chị Thanh Hòa, là lần tiên em đến nhà anh chị đấy! Em nhờ anh Tư Niên đưa đi tham quan một có được không ạ?」
Kiều Thanh Hòa không nghĩ ngợi nhiều, tức gật đồng ý.
「Đương nhiên là được chứ! ơi, anh đưa A Trì đi dạo quanh một đi, nhà mình rộng thế này, cứ để A Trì tham quan cho thoải mái…」
ấy nói đoạn còn tinh nghịch nháy mắt tôi một cái, như thể đang nói trăm sự nhờ anh vậy.
Tần Xuyên tựa lưng sofa, thong dong nhàn nhã xỉa răng, nghe vậy khẽ nhướn mí mắt.
Ánh mắt đảo qua đảo lại giữa tôi và Chu Trì, khóe môi chậm rãi nhếch lên một độ cong đầy ẩn ý không nói lời .
「Được thôi,」 tôi từ tốn đặt tách trà trong tay , đứng dậy, nhìn chằm chằm Chu Trì nụ nửa miệng.
「Em trai Chu Trì đã tham quan đương nhiên anh rất hoan nghênh. Mời!」
Vừa lên đến tầng hai, tôi nhìn cậu ta đầy châm chọc!
「Em trai Chu Trì, tối qua ngủ ngon chứ?」
Đồng t.ử Chu Trì co rụt lại, cậu ta nắm c.h.ặ.t nắm đ.ấ.m, đôi mắt như phun ra lửa.
「Anh nói cái ?」
Tôi giả vờ ngạc nhiên nhìn cậu ta, hì hì.
「Ơ kìa, làm phản ứng mạnh thế, anh đã làm cậu đâu?」
Chu Trì tức nổ đom đóm mắt, gương vặn vẹo.
「Phó Tư Niên, anh đừng có diễn nữa!」
Cậu ta đứng ở cầu thang, lùi lại một , nghiến răng nói.
「Tối qua… tối qua có phải là anh không! Có phải anh và Tần Xuyên đã thông đồng nhau không! Anh cố tình không cho chị Thanh Hòa đến đúng không?! Tôi nói cho anh biết, một khi tôi đã về chị Thanh Hòa sẽ thuộc về tôi, anh cứ đợi đấy…」
Trong mắt cậu ta đầy quyết tuyệt, rồi đột nhiên hụt một cái.
Cậu ta lăn thẳng từ trên cầu thang dưới.
「A!!!」
Chu Trì phát ra tiếng gào thét t.h.ả.m thiết như heo chọc tiết.
Cậu ta lăn một mạch chân cầu thang, trán tức sưng vù và rướm m.á.u.
Cậu ta co quắp lại như con tôm, bắt gào khóc t.h.ả.m thiết.
「A Trì!」
Kiều Thanh Hòa ở dưới đại sảnh động tĩnh cực lớn này làm cho giật mình đứng phắt dậy.
Sắc ấy tức trắng bệch, thốt lên một tiếng kinh hãi rồi vội vàng lao tới.
「A Trì! A Trì em có sao không?!」
ấy cuống quýt đỡ Chu Trì ngồi dậy, giọng nói đầy khẩn thiết.
「Có ngã trúng chỗ không? Chuyện này rốt cuộc là thế ?!」
mắt Chu Trì rơi lạch bạch.
「Chị Thanh Hòa, đều là lỗi của em, là em không cẩn thận nên mới lăn , không liên quan đến anh Tư Niên đâu…」
Lúc này, Tần Xuyên làm bộ làm tịch lao tới.
giật phắt Chu Trì từ tay Kiều Thanh Hòa, ôm c.h.ặ.t lòng, ánh mắt đầy xót xa.
ngẩng nhìn tôi đầy giận dữ!
「Phó Tư Niên, cậu thật sự quá đáng lắm rồi!」
「A Trì lương thiện như thế, sao cậu có thể đẩy em ấy?」
「Tôi cậu bây giờ phải tức xin lỗi A Trì ngay, nếu không tôi tuyệt đối sẽ không tha thứ cho cậu đâu!」
Tôi đứng trên bậc thang, bí mật giơ ngón tay cái tán thưởng cho Tần Xuyên.
Phải nói là diễn xuất của thằng nhóc này khá thật!
Tần Xuyên vội vàng nháy mắt tôi, ra hiệu bảo tôi phối hợp diễn cùng.
Ai ngờ Kiều Thanh Hòa lại là bùng nổ trước.
ấy vội vàng chắn trước tôi, giận dữ nhìn Tần Xuyên.
「Anh Tần Xuyên, sao anh có thể đổ lỗi cho em chứ?」
「A Trì đã nói rồi, không liên quan đến em, là em ấy tự mình không cẩn thận ngã …」
「Nếu anh còn dám ngậm m.á.u phun cho em nữa, nhà chúng em này sẽ không hoan nghênh anh đến nữa đâu!」
Những lời này vừa thốt ra, mọi đều sững sờ!
Đến cả tôi cũng phải chấn động!
Tần Xuyên và Chu Trì không khỏi trợn tròn mắt.
Phải biết rằng trong cốt truyện gốc, những lời này của Tần Xuyên vốn dĩ là lời thoại của Kiều Thanh Hòa.
Không phải ấy nên cùng lên án tôi sao?
Sao tự nhiên lại quay sang bảo vệ tôi thế này?
Cốt truyện này lúc không bình thường rồi!
Tần Xuyên nhíu c.h.ặ.t mày, giả vờ tức giận.
「Không đến thôi, làm như ai thèm lắm không bằng!」
「A Trì, chúng ta đi, anh Tần Xuyên đưa em đến bệnh viện.」
chẳng nói chẳng rằng, bế thốc Chu Trì lên theo kiểu công chúa, đen sải đi thẳng ra ngoài.
Chu Trì trong lòng vùng vẫy kịch liệt.
「Tần Xuyên! Mau thả tôi , tôi không đi! Tôi không đi !!!」
Lúc ra khỏi cửa, Chu Trì không quên quay lại trao cho chúng tôi một ánh mắt cầu cứu.
Ánh mắt đó đúng là sởn gai ốc… khi họ đi rồi, Kiều Thanh Hòa tức sà lòng tôi.
「 ơi, anh đừng nghe anh Tần Xuyên nói bậy, em mãi mãi tin tưởng anh!」
nàng này đúng là ngày làm tôi yêu thích rồi.
Tôi tức nâng khuôn tinh tế của vợ lên rồi hôn .
Cho đến khi hôn tới mức ấy gần như không thở nổi mới chịu buông tha.