Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/8V5VCoXjKF
Nước giặt OMO Matic Hương Nước Hoa Comfort 4.1KG (túi)
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
Ta không nhịn mà bật cười: “Chỉ vậy thôi?”
“Chỉ vậy thôi.” Hắn gật đầu: “Ta nhìn người xưa không nhìn gia , không nhìn tướng mạo, chỉ nhìn cảm giác. Cảm giác nàng mang lại ta, chính là người .”
Ta im lặng. Những dòng chữ lại hiện .
[Đồng ý , đồng ý mà!]
[Nam nhân này đấy!]
[Ngươi không đồng ý là ta cuống đấy nhé!]
[Nữ chính nghĩ kỹ !]
Ta nhìn hắn: “Lục tướng quân, ta có một điều kiện.”
“Nàng nói .”
“ ta hãy cứ thong thả. Trước tiên cứ qua lại tìm hiểu, nếu hợp thì mới bàn chuyện cưới hỏi.”
Hắn cười: “, cứ thong thả.”
Từ , Lục thường xuyên đến tìm ta. Uống trà, trò chuyện, tản bộ, đạp thanh. Hắn không nói nhiều, nhưng mỗi câu nói đều khiến ta cảm thoải mái. Hắn không tự cao tự đại Tiêu Diễn, không tính toán chi li Tiêu Hằng. Hắn chỉ là một người chân .
Những dòng chữ mỗi đều báo cáo ta biết hắn đã làm .
[ hắn mua bánh quế hoa ngươi đấy!]
[ hắn một rừng hoa ngoại thành, bảo là lần sau dẫn ngươi !]
[ hắn lén sai người gửi ngươi một chậu lan!]
[Nữ chính, hắn rất thích ngươi !]
Ta nhìn những dòng chữ ấy, khẽ mỉm cười. Có lẽ, là duyên phận chăng.
Nửa năm sau, Lục lại cầu hôn một lần nữa. Lần này, ta đã đồng ý.
Hôn lễ tổ chức rất đơn giản, chỉ mời vài người thân thiết. Tổ mẫu cười đến không khép miệng. Mẫu thân ta đến, đôi đỏ hoe nắm lấy tay ta: “A Hành, cuối cùng tìm chốn dung thân tốt rồi.”
Ta gật đầu: “Vâng.”
Sau khi kết hôn, ta theo Lục đến Bắc Khương. Hắn trấn thủ biên cương , còn ta mở một tiệm điểm tâm. tháng trôi qua bình lặng nhưng vô cùng vững chãi. Những dòng chữ kia còn . kể ta nghe phong cảnh Bắc Khương đẹp nào, Lục đối xử tốt với nữ chính ra , nữ chính càng xinh đẹp nào.
Ta nhìn những dòng chữ , mỉm cười: “Cảm ơn các ngươi đã luôn ta.”
—
Ba năm sau.
Ta ngồi trong viện uống trà. Lục ngồi phê duyệt công văn. Thỉnh thoảng hắn lại ngẩng đầu nhìn ta một cái, cười híp .
“Nhìn ?”
“Nhìn nàng.” Hắn nói, “Dáng vẻ uống trà của nàng đẹp vậy.”
Ta không nhịn cười: “Ba năm rồi, nhìn chưa chán ?”
“Nhìn không chán.” Hắn nghiêm túc nói, “Cả đời này nhìn không chán.”
Những dòng chữ lại điên cuồng hiện .
[Ngọt c.h.ế.t ta rồi, ngọt c.h.ế.t ta rồi!]
[Lục quá cao tay!]
[Nữ chính thật hạnh phúc!]
[Đây chính là tình yêu thần tiên trong truyền thuyết !]
Ta mỉm cười lắc đầu. Những kẻ này náo nhiệt vậy.
Từ xa truyền đến tiếng bước chân. Một tiểu nha đầu chạy vào, tóc b.úi hai sừng, khuôn mặt tròn trịa đáng yêu.
“Nương! Cha!”
Lục bế thốc bé : “A Bảo, có ngoan không?”
“Ngoan ạ!” A Bảo gật đầu thật mạnh: “ còn giúp nương phơi hoa nữa!”
Ta nhìn bé, lòng mềm nhũn. Đã nói là không sinh , nhưng có những chuyện không nói trước .
“Nương, nương đang nhìn ?” A Bảo ghé sát lại.
“Nhìn trời.”
“Trời có đẹp đâu ạ?”
“Đẹp chứ.” Ta xoa đầu bé: “Trên trời có một đám tiểu tinh linh, luôn nương.”
A Bảo chớp chớp : “Tiểu tinh linh? đâu ạ? A Bảo không ?”
Ta cười: “A Bảo còn nhỏ nên chưa . Đợi A Bảo lớn , có lẽ thôi.”
A Bảo nửa hiểu nửa không mà gật đầu.
Những dòng chữ lại bay .
[A Bảo đáng yêu quá!]
[Tiểu tinh linh mà nữ chính nói là ta ?]
[Hu hu hu cảm động quá !]
[ ta mãi mãi nữ chính!]
Ta nhìn những dòng chữ , hốc hơi nóng . Cảm ơn các ngươi. cảm ơn.
Lục đặt công văn xuống, tới ngồi ta.
“ ?”
Ta tựa đầu vào vai hắn: “Không có . Chỉ là cảm kiếp này, đáng giá rồi.”
Hắn cười, ôm ta vào lòng: “Đây mới chỉ là bắt đầu thôi.”
Ta ngẩng đầu nhìn vào hắn. Đôi hắn rất sáng, trong phản chiếu hình bóng của ta.
“Phải, mới chỉ bắt đầu.”
Phía xa, ráng chiều buông xuống, nhuộm đỏ cả một góc trời. A Bảo chạy nhảy tung tăng trong viện, tiếng cười trong trẻo vang vọng. Những dòng chữ tiếp tục bay lượn.
[Hạnh phúc quá, hạnh phúc quá!]
[Nữ chính nhất định phải luôn hạnh phúc nhé!]
[ ta mãi mãi ngươi!]
[Đúng! Mãi mãi!]
Ta mỉm cười. vậy thôi. mãi mãi hạnh phúc.
Hết.