Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/9UxQBydpjg
Nước Giặt TopGia 3in1 Hương Huyền Diệu, Lavender Dịu Nhẹ Làm Sạch Vết Bẩn, Lưu Hương 72h, Túi 2L
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
Editor: Trang Thảo.
“Con bé là một đứa trẻ! Nhiệm vụ của nó là phải sống vui vẻ, loại người Khương Nguyên căn bản không xứng xuất hiện trước mặt con!”
Trầm Viên khẽ lau nước nơi khóe tôi, ôn tồn nói: “ còn nhớ đàn ông bám đuôi Nhu Nhu năm ngoái không?”
Tôi đương nhiên nhớ. Năm lớp chín, con bé một biến hơn ba mươi tuổi bám theo. Con gái phát hiện ra liền báo ngay vợ chồng tôi. Tôi kiên quyết báo cảnh sát. Dù có bằng chứng, nhưng vì chưa kịp làm quá giới hạn giam chưa đầy một tháng rồi được thả.
Suốt khoảng thời gian đó, tinh thần tôi luôn căng dây đàn. Trầm Viên khuyên nhủ thế nào không xong. Mãi nghe tin đồn đàn ông đó đ.á.n.h gục một con hẻm, cả chân lẫn chỗ hiểm đều phế bỏ, tôi mới thở phào nhẹ nhõm.
Lúc đó tôi lờ mờ cảm thấy có đó không ổn nghi ngờ Trầm Viên. Nhưng hung thủ nhanh ch.óng bắt, là một tên du đãng trẻ tuổi, nghe nói do say rượu rồi xảy ra xích mích với biến kia mới ra tay. Vụ án diễn ra rất tự nhiên, nhưng tôi này chắc chắn có liên quan chồng .
Trầm Viên lại nói: “ đó không phải do làm, là Nhu Nhu làm.”
Nhu Nhu rất giống Trầm Viên. Cả đều rất tôi, đều có một mặt tàn khốc mà tôi không dám chạm tới.
Lời của Trầm Viên khiến tôi bình tĩnh lại phần nào. Nhưng óc tôi vẫn rối bời, lòng không yên. Trầm Viên lấy điện thoại ra, tôi xem video từ camera ẩn phòng Khương Nguyên.
Tôi câm nín, vừa trách ngu ngốc không nghĩ ra việc lắp camera giám sát, vừa giận Trầm Viên lắp rồi mà không nói tôi .
hiểu tôi nhẹ giọng giải thích: “Thằng này thỉnh thoảng làm mấy trò rất buồn nôn không muốn nói .”
“ ?”
“Mấy trò của bọn thiếu niên lúc mới lớn thôi, nhưng nó thì đặc biệt biến ghê tởm hơn.”
Tôi hiểu ra, gật .
Thật bất ngờ, Khương Nguyên đang dẫn Nhu Nhu chơi game. camera không nghe rõ tiếng, thấy đứa ngồi song song trước bàn học. Nhu Nhu ngồi rất đoan chính, còn Khương Nguyên thì gác chân bàn. Thỉnh thoảng Nhu Nhu nghiêng nói đó, con bé cười rất xinh đẹp. Nhưng ánh Khương Nguyên nhìn con bé vẫn khiến tôi vô cùng khó chịu.
tiếng sau, Khương Nguyên quyến luyến tiễn Nhu Nhu ra khỏi phòng, độ hiếm lịch sự. Sau đóng cửa lại, nó nằm vật ra giường, bắt cởi thắt lưng.
Trầm Viên thu điện thoại lại, tắt máy: “Chậc, điện thoại bẩn hết rồi.” cau mày lẩm bẩm.
Tôi xoa rồi đi ra ngoài tìm con gái.
Nhu Nhu nằm sát bên tôi ngủ.
Không lâu trước đó, tôi bước vào phòng, con bé hỏi thẳng: “Mẹ ơi, con có thể có bí mật, đúng không ạ?”
Tôi vô thức gật . Sau đó con bé dắt tay tôi, kéo giường bắt tôi ngủ cùng.
“Vậy mẹ đừng hỏi cả, được không?”
Tôi do dự một lúc rồi nói: “Mẹ rất lo con.”
“Mẹ đừng lo. Con sẽ bảo vệ cha mẹ, sẽ bảo vệ chính . Bi kịch sẽ không lặp lại đâu. Mẹ hãy ngủ một giấc thật ngon nhé. Cha bảo dạo này mẹ ngủ không ngon, quầng thâm rõ lắm rồi, vậy không xinh đâu ạ.”
Con bé thỏ thẻ bên tai khiến mọi lời định hỏi của tôi đều phải nuốt ngược vào .
ngày tiếp theo, quan hệ giữa Khương Nguyên Nhu Nhu ngày càng tốt hơn. Không đứa chung sống thế nào mà Khương Nguyên bắt chú ý hình tượng bên ngoài. Cái thói nằm dài một đống thịt trên sofa biến mất, quần áo mặc chỉnh tề hơn.
Tôi còn đang thắc mắc thì Khương Nguyên lại đưa tôi con gái quay về khu lao động nghèo. Tính tình của nó tốt rất nhiều.
Nhìn gái đang nằm trên giường dưỡng thai, nó khàn giọng nói: “Mẹ, của bà ngoại là lỗi của con, con không cẩn thận…”
tôi dù sao vẫn thương nó bảo đừng nhắc lại nữa. ta xanh xao nói: “ cũ bỏ qua đi. bụng mẹ là trai con. Mẹ con sợ san sẻ tình thương, nhưng trai ra đời sẽ có thêm người thương con thôi.”
“Con không cần nhiều người thế.” Khương Nguyên lạnh nhạt đáp.
Nhưng tôi thấy gân xanh trên dương nó giật liên hồi. Nó nhìn chằm chằm vào tôi, giọng đầy khó chịu: “Mẹ, chẳng lẽ các người có con thôi là chưa đủ sao?”
Sắc mặt tôi lộ vẻ khó xử: “Nguyên Nguyên, mẹ rất con. Nhưng trai là con của mẹ, mẹ không nỡ bỏ nó.”
phòng im lặng đáng sợ, còn nghe tiếng thở nặng nề của Khương Nguyên. Nó dường sắp mất kiểm soát. Nhu Nhu tiến , đặt tay vai nó. Ngay lập tức, nó bình tĩnh lại.
“Nếu đó là ý của mẹ, con tôn trọng.”
tôi xúc động rơi nước , liên tục nói đứa trẻ này lớn, suy nghĩ rồi. Tôi đứng bên cạnh quan sát, để ý thấy phía sau, Nhu Nhu đang khẽ nắm lấy tay Khương Nguyên.
Tôi chợt nghĩ, có lẽ không để con bé ở gần Khương Nguyên quá lâu.