Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/1BEIl5JaQ9

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
Bà gạt đám họ hàng bạn bè đang xếp hàng chờ chúc rượu bà ra, bước từng bước đến mặt bố tôi.
Nhiều không gặp, bố tôi già đi rất nhiều, mặc chiếc áo khoác không vừa người, tóc mai bạc, râu ria lởm chởm, biết cuộc sống hiện tại rất không như ý.
Cậu bé bên cạnh ông ước chừng nhỏ hơn tôi vài tuổi, vừa đen vừa gầy, đôi đen láo liên đảo quanh, đ.á.n.h giá tứ phía.
Bà ngồi xổm xuống kỹ hai người, giơ gậy lên gõ mạnh vào lưng bố tôi:
“Đồ l.ừ.a đ.ả.o, dám lừa đến đầu tôi à! Con tôi c.h.ế.t ở bờ biển lâu , sao có thể bây giờ quay về, dắt theo đứa cháu lớn thế .”
Bố tôi c.ắ.n răng hừ một tiếng, không dám cãi :
“Mẹ, đó con ngã xuống biển hôn mê, tỉnh người ở nước . Mấy nay con vẫn luôn muốn về thăm mẹ, nhưng mà không về ạ! Mẹ ơi, con thực sự nhớ mẹ quá!”
Bà liếc cậu bé bên cạnh, giọng điệu mỉa mai:
“Không có cơ hội về nước thăm tôi, không gửi một lá thư, nhưng đẻ cho mình một thằng con béo tốt nhỉ.”
Bố tôi lúc mới phản ứng , đẩy cậu bé lên phía :
“ , mau gọi bà đi!”
Quý cúi đầu, lí nhí mở miệng: “Bà .”
Bà tôi hừ nhẹ một tiếng:
“Đừng có gọi bừa, tôi chỉ có cháu gái lớn thôi, ai biết các người chui từ đâu ra, cảnh sát đều con tôi c.h.ế.t lâu .”
Mẹ tôi sợ bà hỏng người, đi tới an ủi bà:
“Mẹ, đừng vì mấy người lạ mà giận, lát nữa con vệ đuổi ra , tiệc mừng của cần mẹ chủ trì đấy.”
Nghe lời mẹ tôi, bà lập cười tươi rói:
“Vẫn con gái tôi nghe lọt tai. Đi đi đi, chúng tiếp tục ăn cơm, vệ đuổi mấy kẻ chướng đi.”
Mẹ tôi đỡ bà định đi, bố tôi chộp lấy cánh tay mẹ:
“An Trinh, anh Quý Thắng đây mà, em không nhận ra anh sao?”
“Anh thực sự không ngờ em đi học đại học, giờ sống tốt thế , em dạy dỗ xuất sắc như vậy. Những nay, thật sự vất vả cho em .”
Ông cúi đầu Quý , ngượng ngùng giải thích:
“Lúc anh một mình ở nước cứ nghĩ nhất định phải đoàn tụ với mẹ con em, nhưng em phải hiểu cho anh. Anh dù sao đàn ông, anh có nhu cầu của mình. Hơn nữa thế nào con gái, lúc quan trọng không trông cậy , nhà họ Quý chúng vẫn cần có con nối dõi tông đường. Anh nghĩ chắc em không để bụng đâu nhỉ? Sau anh để nhận em làm mẹ, em có con .”
Mẹ tôi trợn trắng dã lên trời:
“Anh bị bệnh à? Chồng tôi mười mấy c.h.ế.t . Anh từ đâu chui ra thế, vừa đến nhận người thân? Mau cút đi cho tôi!”
Bố tôi vẫn lôi kéo mẹ tôi không cho đi. lao tới, đẩy mạnh bố tôi ra:
“Trinh Trinh anh buông ra, anh không nghe thấy à?”
Bố tôi thấy ôm mẹ tôi, hai người thân mật, cơn giận lập bốc lên đỉnh đầu:
“An Trinh, con đàn bà đê tiện ! đó tao vì mày mới ra làm thuyền viên, bố mày chưa c.h.ế.t đâu, mày nuôi bao ở bên , mày có biết xấu hổ không hả!”
Ông chưa dứt lời, đ.ấ.m một phát, khóe miệng bố tôi lập sưng đỏ chảy m.á.u.
như sắp phun ra lửa:
“Câm mồm thối của anh ! Tôi cho anh biết lần cuối cùng, bố c.h.ế.t lâu , xóa hộ khẩu ở đồn công an . Anh mà dám thêm một câu, khi cảnh sát đến, tôi không ngại cho anh nếm chút đau đớn da thịt đâu!”
Bố tôi những nay gầy đi nhiều, so với vóc dáng to lớn của càng có vẻ yếu ớt gió. Ánh ông lảng tránh, cuối cùng quét qua người chúng tôi từng lượt một gằn giọng:
“Các người cứ đợi đấy!”