Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/3LGhN4B1LW
302
Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
“Được ạ.” Ta còn ước gì không phải quay về Nguyễn phủ.
Ở Khương phủ được mấy ngày, trước khi đi còn được ngoại tổ phụ với ngoại tổ mẫu nhồi đầy một xe ngựa đồ ăn và quần áo.
Từ nhỏ ngoại tổ phụ, ngoại tổ mẫu và cữu cữu đều đối xử với ta cực kỳ tốt, cái gì tốt, cái gì dùng được đều liên tục gửi đến viện của ta.
Cũng chính vì vậy, kiếp trước lúc Khương gia bị diệt môn, ta đã hận Dung Lâm đến tận xương tủy, dù hắn ta có ơn cứu mạng với ta cũng không thể xóa bỏ hận ý của ta đối với hắn ta
Đúng như ta dự đoán trước đó, Nguyễn Cừ vì sự kích thích của ta mấy ngày trước, giờ đã không thể chờ đợi được nữa.
Ta từ Khương phủ trở về, liền nghe được chuyện Nguyễn Cừ và Dung Lâm hẹn hò riêng vào ban đêm.
Chuyện này trở thành đề tài bàn tán sau bữa ăn của mọi người, nhất thời Nguyễn Cừ và Dung Lâm đều bị mất mặt.
Ta còn chưa kịp hỏi han chi tiết, đã bị Dung Liễm đón kéo đi xem hội. Hội làng đông người, để không lộ thân phận, chúng ta mua hai mặt nạ ở ven đường đeo vào.
Có lẽ vì không khí, ta vô thức nắm lấy tay Dung Liễm chìa ra. Đám đông đông đúc, nhưng hắn vẫn luôn bảo vệ ta.
Cho đến khi ra khỏi đám đông, đến dưới một gốc cây cổ thụ Dung Liễm đưa cho ta một dải lụa đỏ: “Nghe nói ở đây cầu nguyện rất linh nghiệm, đặc biệt đưa nàng đến xem, đã đến rồi thì hãy ước một điều đi.”
Hắn nói xong, tiên phong cầm bút viết nguyện vọng lên dải lụa, còn cố ý che giấu không cho ta nhìn thấy.
Nhìn dải lụa này, trong lòng ta giờ chỉ còn lại oán hận và trả thù. Đáng tiếc những điều này không thể viết lên dải lụa được, cuối cùng ta cũng chỉ cầm bút viết hai chữ bình an. Dải lụa rất nhẹ, nhẹ nhàng ném lên đã treo được trên cành cây.
Ta quay đầu tìm Dung Liễm, phát hiện hắn đang đứng dưới gốc cây nhìn ta, trên mặt nở nụ cười dịu dàng.
Cây đầy những dải lụa đỏ bay phấp phới khiến xung quanh Dung Liễm cũng tỏa ra hơi ấm.
Ngay khoảnh khắc đó, ta nghe thấy tiếng tim mình đập, rõ ràng như vậy. Ta không thể lừa dối trái tim mình, một người như Dung Liễm, việc rung động với hắn thật quá đỗi bình thường.
Đáng tiếc kiếp trước ta rung động mà không tự biết, một lòng chỉ muốn báo đáp ơn cứu mạng của Dung Lâm, do đó đã bỏ qua Dung Liễm bên cạnh, che giấu sự rung động và tình cảm dành cho hắn trong lòng, che giấu lâu đến nỗi chính ta cũng quên mất.
Cho đến trận đại hỏa đó, trong ánh lửa, ta mơ hồ nhìn thấy Dung Liễm vốn đang ở đất phong lại lao về phía ta, khoảnh khắc đó ta chợt cảm thấy c.h.ế.t đi lúc này cũng không còn gì hối tiếc.
Cho đến khi về phủ, nhịp tim vẫn chưa trở lại bình thường, ta bất lực nghĩ, đúng là sắc đẹp hại người.
Lần này đi dạo hội làng với Dung Liễm cũng không phải không có thu hoạch, ít nhất từ miệng hắn ta đã biết được không ít tin tức.
Vì chuyện của Nguyễn Cừ và Dung Lâm bị bại lộ, Dung Lâm bị gọi vào cung, bị Hoàng thượng trách mắng một trận, bắt hắn ta mau chóng cưới Nguyễn Cừ vào cửa, xác nhận mối quan hệ của hai người.
Vì Nguyễn Cừ là thứ nữ, ngay cả tư cách trắc phi của hoàng tử cũng không đủ, chỉ có thể được ban cho danh phận thị thiếp.
Lâm thị nghe nói chuyện này, đặc biệt đến chỗ Nguyễn Trục làm ầm ĩ một trận, đương nhiên kết quả không thay đổi.
Cứ thế, Nguyễn Cừ vào một buổi sáng sớm nọ, lặng lẽ được một chiếc kiệu nhỏ đưa vào phủ Tứ hoàng tử từ cửa hông, trở thành thị thiếp của Dung Lâm.
Ta thân là trưởng tỷ của nàng ta, đứng ở cửa Nguyễn phủ tiễn nàng ta xuất giá.
Nguyễn Cừ một thân hỉ phục đỏ rực, thấy nàng ta ở cửa khóc lóc than vãn không muốn làm thị thiếp hoàng tử, vẻ mặt đau khổ hối hận.
Trong đầu ta hiện lên cảnh tượng kiếp trước nàng ta trở thành Hoàng hậu, một thân hỉ phục đỏ rực đến lãnh cung thăm ta.
Hoàn toàn khác với Nguyễn Cừ bây giờ, lúc đó nàng ta vẻ mặt đầy đắc ý, cúi đầu nhìn ta, trong mắt tràn ngập khinh miệt: “Phong thủy luân chuyển, cũng đến lượt ngươi rồi.”
Ta lạnh lùng nhìn trò hề ở cửa Nguyễn phủ, thấy Nguyễn Cừ bị đẩy mạnh vào chiếc kiệu nhỏ hẹp, khẽ thì thầm trả lại những lời của nàng ta trong kiếp trước.
Kể từ sau buổi hội làng đó, số lần Dung Liễm đến phủ cũng nhiều hơn. Thỉnh thoảng lại mang đến những loại bánh mới của tửu lâu, hoặc là trang sức, phấn son mới ra mắt của nhà nào đó, khiến ta có chút không dám đoán được tâm tư của hắn.
Tuy nhiên, ngoài chuyện này ra, những chuyện khác cũng không khiến ta phiền lòng.
Vì kể từ khi Nguyễn Cừ vào phủ Tứ hoàng tử, Nguyễn phủ yên tĩnh hơn nhiều, ta cũng bình an sống cuộc sống của mình.