Trung Thu Năm Ấy, Ta Tiễn Cả Phủ Lên Đường

Trung Thu Năm Ấy, Ta Tiễn Cả Phủ Lên Đường

Hoàn thành
8 Chương
10

Giới thiệu truyện

Hầu gia nói ta ghen tuông, liền đem ta đưa tới gia miếu thanh tu suốt hai năm.

Ngày ta trở về, trong phủ đã đổi thay đến mức không còn nhận ra.

Người mới nhập phủ bụng mang thai bảy tháng, ngồi chễm chệ trên chủ vị, giọng nói mềm mại như nước chảy.

“Tỷ tỷ, thân mình muội nặng nề, từ nay chính viện này để muội dùng, có được không?”

Đích nữ bảy tuổi của ta nép sau lưng nhũ mẫu, rụt rè kéo vạt áo ta.

“Mẫu thân, con có thể gọi Tô di nương là Nhị nương không? Di nương làm bánh hoa quế cho con ăn.”

Bà mẫu chống gậy gõ mạnh xuống đất, giọng lạnh lẽo nghiêm khắc.

“Nếu con thật lòng vì Hầu phủ, thì nên chủ động nhường vị. Trong bụng Tô thị, là cốt nhục duy nhất của Hầu gia.”

Ta mỉm cười gật đầu, tự tay thu dọn rương tráp của hồi môn, dọn đến hậu tráo phòng.

Hầu gia cuối cùng cũng chịu nhìn thẳng vào ta, giọng đầy vẻ hài lòng.

“Bệnh hai năm, ngược lại chữa được tính nết rồi.”

Bọn họ không biết —

Ta quả thực đã bệnh suốt hai năm.

Bệnh đến mức cuối cùng cũng nghĩ thông một điều.

Trên đời này, cách đoạn tuyệt sạch sẽ nhất, không phải là tranh giành, cũng chẳng phải là làm ầm lên.

Mà là để tất cả mọi người đều tin rằng ta đã nhận mệnh.

Đợi đến khi bọn họ nâng tâm can bảo bối lên tận mây xanh, ta sẽ tự tay rút đi viên gạch cuối cùng dưới chân họ.

Đêm nay là Trung thu gia yến, cả phủ thưởng nguyệt đoàn viên.

Rượu ta rót cho Hầu gia, đã thêm một vị thuốc khiến hắn cả đời này không thể sinh thêm con.

An thai dược của Tô thị, ta đổi thành phương thuốc khiến nàng một thi hai mạng.

Trà an thần của bà mẫu, ta đặt vào đó một mồi dẫn khiến bà ngủ mãi không tỉnh.

Còn đứa “đích nữ” của ta —

Nó vốn là năm xưa khi ta khó sinh mà ch//ết, thứ muội từ trang tử ôm về cho đủ số, một đứa hoang chủng.

Trăng tròn người đoàn viên.

Trên đường xuống Hoàng tuyền, nhớ tạ ơn ta…