Ngày đại hôn, trưởng tỷ bỏ trốn khỏi hôn lễ, ta bị ép thay nàng xuất giá. Phu quân vui mừng vén khăn hỉ, nụ cười lại chợt cứng đờ trên gương mặt.
Ta níu lấy chàng vừa xoay lưng định rời đi, cùng chàng ước pháp tam chương:
“Thứ nhất, việc thay gả không phải ý ta, mong chàng tra rõ ngọn nguồn, chàng chớ oán nhầm người vô tội. Thứ hai, ta và chàng chỉ là vợ chồng trên danh nghĩa, ba năm sau sẽ hòa ly. Thứ ba, trước ngày hòa ly, chàng phải cho ta thể diện mà ta nên có.”
Phu quân gật đầu đáp ứng.
Ba năm trôi qua rất nhanh. Chàng làm tròn đạo khiêm khiêm quân tử. Ta cũng giữ trọn bổn phận chủ mẫu đoan trang. Cả hai ngầm hiểu, ngày tháng cứ thế bình lặng mà trôi.
Nhưng rồi trưởng tỷ trở về. Nàng ngất xỉu trước kiệu phu quân, trong tay nắm chặt tín vật định tình năm xưa. Phu quân đưa nàng vào y quán, sau đó phất tay áo bỏ đi. Chàng nói với ta, chuyện cũ đã qua, quá khứ chung quy cũng chỉ là quá khứ.
Thế nhưng trưởng tỷ đã quyết tâm bù đắp. Nàng quấn lấy chàng, quỳ cầu chàng, vì chàng mà cầu phúc, vì chàng mà thêu khăn, vì chàng mà chép tay sách tuyệt bản, chẳng màng đến lời dị nghị đầy thành.
Vào ngày mãn hạn ba năm, phu quân bỗng hỏi ta: “Ngày tháng tầm thường trôi qua như vậy, nàng có cam lòng không?”
Ta bình thản đáp: “Không cam lòng. Vì thế, chúng ta hòa ly đi.”