Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/4AwW32dbWd

Nước Giặt TopGia 3in1 Hương Huyền Diệu, Lavender Dịu Nhẹ Làm Sạch Vết Bẩn, Lưu Hương 72h, Túi 2L

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 7

“Có vẻ đang đợi người. tiểu thư có huynh ấy đợi ai không?”

Ta rũ mi , che sự hoang mang trong :

“Ta sao mà .”

“Huynh ấy nói… huynh ấy không phải vô tình nàng.”

Chén trà tuột khỏi ta, rơi vỡ tan tành trên mặt đất.

Nước trà nóng rực bắn lên , ta hoàn toàn không thấy đau.

Vân vội đứng dậy, khăn ra lau ta:

tiểu thư! Có bị bỏng không?”

“Không, không sao.”

Ta rụt lại, rối tơ vò:

“Huynh ấy… huynh ấy thật sự nói vậy sao?”

Vân gật , trong lướt qua một tia ảm đạm:

“Chính miệng thiếu tướng quân nói. Huynh ấy còn bảo, huynh ấy có nỗi khổ tâm riêng.”

Nỗi khổ tâm? Nỗi khổ tâm gì mà đáng để chàng lạnh nhạt ta suốt bảy ?

Vân khẽ hỏi:

tiểu thư, nếu thiếu tướng quân thật nàng, nàng có lại không?”

Câu hỏi này một nhát dao rạch toạc sự bình tĩnh mà ta gượng gạo duy trì suốt những ngày qua.

Ta thành thật trả lời:

“Ta không . Bảy quá dài, dài đến mức ta đã quen sự hy sinh không đền đáp. Ngay cả khi bây huynh ấy lại, ta cũng không phân biệt là mình vẫn còn yêu, hay chỉ là không cam tâm sự cố chấp suốt bảy qua.”

Vân trầm ngâm một lát rồi mỉm cười:

tiểu thư thẳng thắn vậy, ngược lại càng khiến ta khâm phục nàng hơn. Thế này , chúng ta không vội quyết định chuyện gì cả, cứ nàng nói, bắt từ làm bằng hữu.

Ta nàng thời gian để làm rõ mình, nàng cũng ta thời gian chứng minh thành ý của ta.”

Sự bao dung độ lượng của chàng khiến ta có chút áy náy:

công tử, vậy không công bằng huynh.”

Chàng lắc :

“Trong tình cảm không có sự công bằng. Ta chỉ rằng, ta mến mộ con người của tiểu thư và nguyện ý chờ đợi sự lựa chọn của nàng.”

Sau khi tiễn Vân , ta ngồi một mình trong hoa viên rất lâu.

Xuân Hạnh ra giục mấy lần dùng bữa tối, ta đều cớ không có khẩu vị để từ chối.

Màn đêm buông xuống, ngàn sao lấp lánh.

Ta ngước nhìn bầu trời sao, chợt nhớ đến ngày nhỏ.

Nghiên Bạch từng chỉ lên ngôi sao Ngưu Lang Chức Nữ, nói:

“Họ một còn gặp nhau một lần, vẫn may mắn hơn khối người.”

Hồi đó ta không hiểu, hỏi chàng có ý gì.

Chàng không đáp, chỉ xoa ta, trong là nỗi u buồn mà ta không sao hiểu .

nghĩ lại, câu nói đó có lẽ mang một thâm ý khác.

Xuân Hạnh lại ra, lần này cầm trên một phong thư:

“Tiểu thư, có thư của người. Người gác cổng bảo là do một đứa bé đưa đến, đích danh gửi tiểu thư.”

Ta nhận phong thư, bên ngoài trống trơn không có chữ nào.

Bóc ra, bên trong chỉ có một mẩu giấy ghi địa chỉ:

“Tận hẻm Liễu ở thành tây, Thìn ngày mai.”

Nhìn nét chữ là ngay của Nghiên Bạch.

**12**

Thìn ngày hôm sau, ta đứng trước cánh gỗ ở tận hẻm Liễu, trong đầy bồn chồn.

Đây là một căn nhà dân bình thường, ngói xám gạch xanh, trước trồng một cây hòe già.

Ta đắn đo mãi, cuối cũng gõ .

Ra là một ông lão tóc bạc phơ, thấy ta bèn nheo đánh giá:

“Cô nương tìm ai?”

“Ta…”

Ta nhất thời nghẹn lời.

Ông lão chợt cười:

“Là tiểu thư phải không? Mời , có người đợi cô nương lâu lắm rồi.”

Trong sân rất sạch sẽ, góc tường trồng mấy gốc hoa mai, tuy chưa đến mùa hoa cành lá lại vô xum xuê.

phòng chính toang, ta bước , nhìn thấy bóng lưng Nghiên Bạch đang đứng mặt ra sổ.

Hôm nay chàng mặc áo vải thô bình thường, bớt vẻ oai phong thường ngày, lại thêm vài phần chân thật.

Chàng không lại:

“Muội đến rồi.”

Ta đứng yên tại chỗ, không chịu bước thêm:

“Huynh gọi ta đến rốt cuộc có việc gì?”

Nghiên Bạch lại, trong vằn tia máu, rõ ràng là thức trắng đêm.

Trong chàng cầm một chiếc hộp gỗ, bước đến trước mặt ta:

ra xem .”

Ta chần chừ nhận , khoảnh khắc nắp hộp ra, ta bỗng nín thở.

Bên trong là một xấp thư dày cộp, ước chừng cả trăm .

trên ghi ngày từ sáu trước, mới nhất là từ một tháng trước.

“Đây là?”

“Suốt những qua, những lời ta muốn nói muội không dám nói. Từng một đều ở đây, chưa bao gửi .”

ta run rẩy cầm thư trên , tờ giấy ra.

Nét chữ quen thuộc đập :

*[Cẩm Thư, hôm nay là lễ cập kê của muội, ta thấy muội mặc bộ y phục màu đỏ thêu hoa mai đó, đẹp đến mức ta không dám nhìn thẳng.

Ta muốn bước đến chúc mừng, lại thấy Thẩm công tử tặng trâm ngọc muội, muội cười thật vui vẻ… Ta chỉ đành lưng bỏ .

Xin lỗi, ta là một kẻ hèn nhát.]*

Tiếp theo ta thứ hai:

*[Ngày sinh thần muội, ta cứ đứng ngoài viện nhìn . Ta muốn , người do phụ thân phái tới đang nấp trong bóng tối theo dõi… Ta chỉ có thể rời , đến buổi quân nghị, để tất cả mọi người nghĩ rằng ta là kẻ máu lạnh vô tình.]*

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.