Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/4AwW2uDTur

Tẩy Lồng Máy Giặt Camilla 300gr + Tẩy Mốc Gioăng Cao Su Cao Cấp Camilla 100gr

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 2

Bên ngoài ồn ào huyên náo, ầm ĩ mức không thể yên tĩnh nổi.

“Từ Ninh cháy , mau đi báo Bệ hạ!”

“Mau gọi tới! Lửa càng lúc càng lớn !”

Ta đạp đổ ghế, lặng yên treo lơ lửng giữa không trung.

Tựa một bóng ma mỏng manh cô độc.

Đêm đó gió thổi thực sự rất to.

Ngọn lửa hừng hực bốc cháy.

Lại thể thổi tung cả cửa phòng ta.

thấy Tiết Trúc Duẫn chạy vội bên ngoài.

Từ đầu cuối, chưa từng liếc ta một cái.

05

Trên cành cây, một con chim sẻ bay xẹt .

Tiếng kêu khàn khàn, đánh thức giấc mộng của kiếp .

Ta hoảng hồn sờ cổ mình.

Cảm giác nghẹt thở khi vẫn còn rõ mồn một.

lại không kìm được bật cười khúc khích.

Được trùng sinh một đời.

tốt.

Xa xa vọng lại tiếng chuyện xì xào.

Ta không dám động đậy, thu mình vào góc.

Sợ chuốc rắc rối.

khe hở của cành lá , ta tới.

Lại là Tiết Trúc Duẫn và Vân Hòa.

Vân Hòa trông vẻ vô cùng hưng phấn.

Kéo tay Tiết Trúc Duẫn, hạ thấp giọng.

“Phu quân, ta , đây là kiếp thứ hai của ta.”

“Sau sẽ ám sát Hoàng thượng, đoạt ngôi vị, trở thành tân đế được vạn kính ngưỡng, hãy tin ta!”

Ta trợn trừng mắt.

Thảo vừa trên yến tiệc bắt được , Vân Hòa lại kích động thế.

Tiết Trúc Duẫn cụp mắt lẳng lặng nghe, chằm chằm vào Vân Hòa.

mắt xẹt một tia chán ghét.

“Vậy sao?”

Vân Hòa gật đầu mạnh, “ yên tâm, những lời ta với thôi, ta lòng mến mộ .”

Tiết Trúc Duẫn mày ôn nhu.

Tình ý dịu dàng đáy mắt sắp tràn cả ngoài.

“Vân Hòa cô nương đã vậy, Tiết mỗ sự vô cùng cảm kích.”

Vân Hòa phấn khích cực độ, khoảng cách với Tiết Trúc Duẫn ngày càng gần.

Ta thu hồi ánh mắt.

Kiếp Vân Hòa vì chọc Triệu Thái Nhàn không vui.

Bị Tiết Trúc Duẫn lệnh, cắt lưỡi đánh .

kia tính tình nàng ta vốn phô trương, chuyện gì cũng không giấu được bụng.

Luôn châm chọc kháy ta rằng ta số đỏ vớt được món hời.

giờ ta vẫn còn nhớ, khi thi thể của nàng ta được chở khỏi .

Những vết thương rợn trên thi thể, ba lớp chiếu cói cũng không che giấu được.

Tiết Trúc Duẫn giết nàng ta, nàng ta không hận.

Sống lại một đời, nàng ta ngược lại vẫn muốn bám cành cao.

Ta chẳng hiểu nổi, mặc kệ nàng ta vậy.

Ta muốn đi khỏi đây.

Nhưng ngay giây tiếp .

Giữa ngự viên yên tĩnh, chợt vang tiếng dao phập vào da thịt.

Ta không dám ngẩng đầu .

Bên tai lại truyền tiếng thở dốc nghèn nghẹn của Vân Hòa.

Hình ai đó đã bịt miệng nàng ta lại.

Cảm giác ớn lạnh chạy dọc sống lưng.

khi thế giới quay về tĩnh lặng.

Ta men góc tường, định rảo bước rời đi.

Thế nhưng đập vào mắt lại là một đôi giày đen của thái giám.

Ta sững tại chỗ.

Từ từ ngước mắt .

Tiết Trúc Duẫn đang đứng ngay ta.

Tay hắn dính máu, đang dùng đóa sơn trà từ yến tiệc kia để lau.

Phía sau hắn, là cái xác không nhắm mắt của Vân Hòa.

Ngay khoảnh khắc tiếp .

thấy Tiết Trúc Duẫn hàng mày cong cong, đáy mắt ngậm ý cười, cụp mắt u ám chằm chằm ta.

Cất tiếng thở dài nhè nhẹ.

“Là Ôn Lang à.”

Chương 2

06

Hồi Tiết Trúc Duẫn mới vào , ta không thân phận của hắn.

vừa thêm một thái giám mới.

Khuôn hắn trắng trẻo gầy gò, mang chút thư sinh khí.

Co ro góc tường bị ta bắt nạt, không hé răng nửa lời.

Ta tưởng lại là kẻ bất hạnh đó bị ép vào đường cùng.

Nhân lúc đám đông giải tán, liền chìa miếng bánh vân phiến giấu ngực đưa hắn.

quen thói gió chiều che chiều ấy , đợi sau ngươi tiền đồ thì sẽ không ai dám bắt nạt ngươi nữa đâu.”

Ta còn tên mình đối phương .

“Ta là Ôn Lang, trực ban ở Thu Dương Điện.”

Đây là năm thứ tư ta vào , cũng được coi là một đại nữ .

dưới chiếc mũ ngước mắt sang.

Đôi mắt đen láy ngọc lưu ly đó, làm ta nhất thời rối loạn tâm trí.

Mãi sau ta mới , hắn là Tiết Trúc Duẫn.

Màn đêm u uất, trăng sáng trên cao.

Làn gió mang mùi máu tanh lướt kẽ tay ta.

đạo vắng vẻ trống trải.

Ta kiệt sức dựa vào tường ngồi bệt xuống đất, rất lâu.

Không nhớ nổi mình đã rời khỏi ngự viên thế .

nhớ Tiết Trúc Duẫn dùng dao găm kề sát ta.

Ép ta cầm hòn đá.

Đập xuống hết lần lần khác.

Nện nát cái đầu không nhắm mắt của Vân Hòa.

Cuối cùng hắn còn giả nhân giả nghĩa, dịu giọng an ủi ta.

“Nàng đừng sợ, không sao cả .”

Ta mờ mịt mở mắt .

Đập vào mắt là khuôn nát bấy của Vân Hòa.

Chồng chéo dáng vẻ dương dương tự đắc của nàng ta tại yến tiệc lúc nãy.

Ta suýt chút nữa nôn ọe .

Hỏi Tiết Trúc Duẫn rốt cuộc muốn làm gì.

Hắn tỏ vẻ vô tội.

Trách Vân Hòa những lời mộng du không nên , mang thêm hắn nhiều rắc rối.

Bây giờ , hắn mới an tâm.

“Nhưng mà…”

Bên chỗ Triệu Thái Nhàn ăn sao?

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.