Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/6psfUihnDl

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
Lục Chiến chống cằm bằng một , kia xoay bút lười biếng nói: “Công thức làm gì có đẹp như cô.”
Tôi khựng lại, tim hẫng một nhịp.
Cái tên … đột nhiên lại bắn thẳng như ?!
Mặt tôi nóng , cố ra vẻ bình tĩnh: “Đừng có nói nhảm, học nghiêm túc vào.”
“Ừ.”
Lục Chiến ngoan ngoãn cúi đầu đọc sách.
Nhưng chưa hai phút, hắn lại ngó sang: “Phó Hạ.”
“Gì?”
“ cô nói cô thích trà sữa, không?”
“… .”
“ giảng xong tôi mời cô .”
“Không cần, tôi không khát.”
“Tôi khát.” Lục Chiến ngang ngược đáp. “Tôi muốn , nhưng một mình chán lắm, cô bắt buộc phải cùng.”
Lý luận gì mà cướp bóc trời?!
Tôi chưa kịp phản bác, hắn lại nói thêm: “Toàn , không đá, thêm trân châu — đúng không?”
Tôi sững người.
đúng là vị tôi thích nhất, đến không chắc nhớ rõ.
“ anh biết?”
Lục Chiến lắc lắc điện thoại, khóe miệng nhếch nụ cười đắc ý: “Lục lại hết vòng bạn bè của cô, lần mò mấy năm gần đây cô đăng gì. Thế nào? Cảm động không?”
Tôi: “…”
Cảm động không dám, chỉ hơi rợn.
“Anh là đồ rình mò!”
“Gọi là biết địch biết ta.” Lục Chiến gập sách lại, đột ngột ghé sát tôi. “Phó Hạ, cô nói , tôi thế nào?”
Câu hỏi quá bất ngờ.
Tôi nhìn gương mặt điển trai sát gần gang tấc.
Nói công bằng, Lục Chiến đúng là rất đẹp trai.
Lông mày rậm, sắc, sống mũi cao thẳng — kiểu đẹp có tính sát thương cao.
Nhưng ánh hắn lúc lại rất nghiêm túc, thậm chí có chút… căng thẳng.
Tôi như ma xui quỷ khiến mà lắp bắp nói: “Cũng… cũng .”
Lục Chiến sáng tích tắc.
Như vừa nhận xác nhận trọng đại.
Hắn bật dậy khỏi ghế, ghế mặt đất phát ra âm thanh chói tai.
“!”
“ đâu?”
“ trà sữa!” Lục Chiến chụp lấy cổ tôi , “Ăn mừng một chút!”
“Tôi chưa hiểu, ăn mừng gì cơ?”
“Ăn mừng cô cũng tôi !”
Tôi: “…”
Cái có gì đáng ăn mừng hả trời?!
9
Thời gian , tôi và Lục Chiến trở thành nhân vật tâm điểm của .
Hoặc phải nói đúng hơn là… tâm bão của đồn.
Tường tỏ tình ngập tràn bài viết về hai chúng tôi.
【Báo! Hôm nay nhìn Lục Chiến chọn rau mùi Phó Hạ căng ! Động tác thuần thục đến đáng thương!】
【Tôi cũng ! Ánh của Lục Chiến kìa, dính như kẹo luôn á!】
【Nhưng nghe nói Phó Hạ là chị ruột của cái tên bạn cùng phòng biến thái , cốt truyện có hơi kỳ ảo không?】
【Mấy ông không hiểu , cái gọi là “oan gia ngõ hẹp”! Loại thiết lập mới là đỉnh nhất chứ!】
Ngay , đang trốn tạm ngoài tỉnh để né gió, cũng nghe đồn lan đến tai.
Nửa đêm nhắn WeChat tôi:
【Chị! Chị là chị ruột của đấy! chị sự thu phục cái tên Diêm Vương sống hả?!】
Tôi gửi lại một cái sticker trợn trắng :
【Thu phục cái đầu mày, chị ép làm lính gánh team có.】
:
【Đừng giả bộ nữa, nghe hết ! Vì chị mà Lục Chiến chửi thẳng mặt bầy fan girl, giờ ai cũng biết chị là người của anh ta bảo kê.】
Tôi nhìn màn hình điện thoại, lòng có chút phức tạp.
ra …
Lục Chiến tuy mồm độc tính nóng, nhưng đối xử với tôi… hình như sự rất tốt.
Có lần căng , một nữ sinh cố ý va vào tôi, làm đổ tô canh người tôi, mỉa mai tôi rằng: “Cũng chỉ tầm thường thôi, chắc là do ảnh P quá đà.”
Tôi chưa kịp nói gì, Lục Chiến đã nổ tung.
Hắn đập cái khay cơm cái “rầm” bàn, âm thanh vang vọng căng .
Tất đều im bặt.
Lục Chiến mặt lạnh như tiền, bước tới trước mặt cô gái kia, ánh sắc như dao.
“Xin lỗi.”
Cô gái sợ đến tái mặt: “Lục… Lục thiếu, … không cố ý…”
“Tôi nói, xin lỗi.” Giọng hắn không to, nhưng áp lực nặng nề. “Với lại, sau quản cái miệng sạch sẽ. Cô ấy trông thế nào, không tới lượt cô nhận xét.”
Cô gái run rẩy xin lỗi tôi, vừa khóc vừa chạy .
Lục Chiến quay lại, biểu cảm lập tức đổi thành lo lắng.
Nhíu mày kiểm tra áo tôi: “ bỏng không?”
Tôi lắc đầu: “Không , áo dày.”
“Không cái đầu cô!” Lục Chiến mắng một câu, tôi luôn: “Đến phòng y tế kiểm tra, lỡ đỏ ?”
là lần đầu tiên hắn nắm tôi trước mặt bao người.
hắn rất to, lòng bàn ấm áp, khô ráo và mạnh mẽ.
Khoảnh khắc ấy, tôi đột nhiên … một người như che chở, cũng không tệ lắm.
Bầu không khí mờ ám như dài tới trước lễ kỷ niệm ngày thành lập .
— cái tên chuyên gây chuyện — cuối cùng cũng chịu về.
Nó bảo gió đã lặng, chắc Lục Chiến cũng quên nó .
Kết quả vừa bước chân vào ký túc xá, liền Lục Chiến chặn ngay cửa.
“Ồ, cậu vợ về à?”
Lục Chiến tựa vào khung cửa, cười tươi như hoa nhưng ánh toàn sát khí.
Chân mềm nhũn suýt quỳ xuống: “Anh ơi! Anh rể! Có gì từ từ nói!”
Tiếng gọi “anh rể” khiến Lục Chiến nở hoa lòng.
Khí thế bức người trên người hắn giảm hẳn một nửa.
“, nể mặt chị cậu, tội chết miễn .” Lục Chiến tiến lại khoác vai nó, “Nhưng tội sống vẫn phải chịu.”
run rẩy: “Anh… anh định làm gì?”
“Ngày mai tổ chức văn nghệ, tôi phải sân khấu biểu diễn.” Nụ cười của Lục Chiến càng lúc càng gian. “Đang thiếu một người múa phụ họa.”
lập tức có điềm gở: “Múa gì cơ?”
“Hồ Thiên Nga.”
“……”