Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/2B6pwEfsbc

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
Văn án:
Trước khi gả vào hầu phủ, ta đã lên chùa cầu bình an, nào ngờ lại bị một nam quỷ nhập thân.
“Ý ngươi là, ngươi muốn làm thiếp của Ngụy Kiêu?”
Giọng hừ lạnh của hắn vang lên từ lá bùa bình an bên hông ta, xen lẫn một tia kinh ngạc.
Ta ngạc nhiên hỏi:
“Ngươi còn quen cả hầu gia sao?”
“…Từng có qua lại.”
“Vậy ngươi c.h.ế.t như thế nào?”
Hắn im lặng.
Khi ta còn đang hối hận vì thấy mình hỏi quá đường đột, thì hắn chợt cất tiếng, âm u trầm thấp:
“Không bằng đợi ngươi vào hầu phủ, thay ta hỏi hắn một lần?”
…
Chương 1:
Thi Vĩnh Từ không biết mình đã c.h.ế.t như thế nào.
Ký ức cuối cùng của hắn dừng lại ở hậu sơn chùa Huyền Đô.
Sau khi hầu hạ Ngụy lão phu nhân xuống xe ngựa không bao lâu, thì có một nha hoàn mang trà tới.
“Đợi đến khi ta mở mắt lần nữa, thì ta đã ở dưới đáy hồ cầu nguyện rồi.”
“Chờ đã…” ta ngạc nhiên hỏi:
“Ý ngươi là, ngươi là xa phu của Văn Xương hầu phủ, c.h.ế.t ở hồ cầu nguyện trong chùa Huyền Đô?”
Ta thấy thật lạ, cầm lá bùa bình an vừa cầu được, lật qua lật lại nhìn.
“Hê hê, Triều Vân trong này có một con quỷ chui vào kìa.”
Triều Vân co rúm trong góc phòng, khuôn mặt nhỏ nhăn nhó như khổ qua, trông còn khó coi hơn cả quỷ.
“Tiểu thư, có quỷ mà người còn cười được à, người mau vứt nó đi có được không?”
“Sao lại không cười được…” – ta đáp:
“… hắn là do ta cầu bình an mà có, hắn còn nói sẽ bảo ta bình an vô sự.”
Im lặng.
Ta dùng sức lắc mạnh lá bùa:
“Thi Vĩnh Từ! Ngươi nói chuyện đi!”
“…Đó không phải nguyên văn lời ta.”
Ồ, nói vậy cũng đúng.
Lời nguyên gốc của Thi Vĩnh Từ là: dưới đáy hồ cầu nguyện tích tụ vô số nguyện lực và chấp niệm trong nhiều năm, hồn phách của hắn bị giam ở đó, không cách nào tự mình xuống địa phủ.
Hắn ở dưới đó mấy tháng, trò chuyện đến vui vẻ với một con linh quy dưới nước.
Ngày ta ném đồng tiền xuống hồ nguyện, vừa khéo trúng ngay lên lưng linh quy.
Linh quy bèn nảy ra một ý, kết cho hai chúng ta một âm khế, để Thi Vĩnh Từ tạm thời thoát khỏi hồ, bằng không hắn chỉ có thể chờ đến lúc hồn phi phách tán.
Đợi đến khi kỳ hạn âm khế kết thúc, nếu ta với tư cách là khế chủ, vẫn bình an vô sự, thì Thi Vĩnh Từ liền có thể thuận lợi đi đầu thai.
Triều Vân vừa gấp vừa giận, chỉ vào lá bùa bình an mà mắng:
“Tiểu thư, cái đồ khốn đó rõ ràng là lấy người làm bàn đạp!”
Lá bùa bình an trong tay ta dường như lạnh hẳn đi mấy phần:
“Ngươi mắng ai là đồ khốn hả? Chuyện này đâu phải chủ ý của ta.”
“Thế con rùa già kia bày đặt làm người tốt giúp ngươi làm gì!”
“…Người ta là linh quy.”
“Thôi thôi thôi!” Ta vung tay c.h.é.m vào không khí một nhát, dịu giọng khuyên nhủ:
“…dù sao cũng đã thế rồi, nếu ngươi có thể bảo hộ ta bình an, thì ta cũng chẳng thiệt.”
Im lặng.
“Này, cứ nhắc đến chuyện này là ngươi giả c.h.ế.t đấy à?”
“Ta vốn đã c.h.ế.t rồi.”
“Xin lỗi.”
“…”
“Khụ khụ…” – ta chủ động nhường một bậc thang cho cả hai bên:
“… vậy rốt cuộc ngươi có thể biết trước chút tương lai hay giúp ta trừ bệnh tiêu tai gì gì không?”
Từ nhỏ ta đã thân thể yếu ớt, số phận cũng long đong cứ ba ngày hai bữa tự mình giày vò đến phát bệnh.
Nhưng còn chưa đầy nửa tháng nữa, ta còn phải gả làm thiếp cho vị Văn Xương hầu Ngụy Kiêu kia, hắn là kẻ được đồn thổi là âm trầm bệnh hoạn.
Trong lòng ta thật sự khá bất an.
“Ừm… cũng biết chút.”
“Biết thế nào?”
“Giả thần giả quỷ thì biết một chút.”
“…”
Thấy ta không nói gì, Thi Vĩnh Từ thành thật truy hỏi ngược lại:
“Thế là đủ dùng chưa?”
“Cũng tạm.”
Mày Triều Vân xoắn lại như giẻ rách:
“Tiểu thư, người này…không, con quỷ này một chút cũng không đáng tin.”
“Thôi đi…” – ta nói:
“… trông cậy vào người khác không bằng trông cậy vào chính mình. Triều Vân, đạo lý này chúng ta chẳng phải đã sớm biết rồi sao?”
Triều Vân không đáp, đôi mắt chậm rãi rũ xuống.
Không khí yên lặng một lát, trong lá bùa bình an vang lên một tiếng ho khan đầy lúng túng.
“À thì… ta cũng không phải hoàn toàn vô dụng. Linh quy kia nói, người có thân thể yếu rất thích hợp kết âm khế, âm khí cả hai sẽ tương xung, khế chủ ngược lại sẽ dần dần khỏe mạnh lên.”
Triều Vân vừa nghe, lại như chạm đúng chỗ đau, liền lải nhải mắng tiếp:
“Tiểu thư khỏe lên thế thì chẳng phải đúng ý Ngụy lão phu nhân rồi sao! Bà ta muốn ôm tôn t.ử đến sắp phát điên rồi.
“Chính vì Liễu Phù Quang với Thôi Tri Ý không sinh được, nên ta mới mặt dày đi cầu thái hậu, rồi thái hậu mới điểm danh đến nhà họ Chu chúng ta, vậy nên tiểu thư mới bị đẩy ra ngoài.
“Ta chỉ mong tiểu thư sống một đời như ý, không muốn người bị biến thành công cụ sinh nở…”
“Khoan đã.”
Giọng Thi Vĩnh Từ bỗng nhiên lạnh hẳn xuống, cắt ngang lời Triều Vân.
“Người mà tiểu thư nhà ngươi sắp gả, là Ngụy Kiêu?”
Tổ tiên của Ngụy Kiêu là công thần qua ba triều, được phong Văn Xương hầu, tước vị truyền đời.
Mẫu thân hắn, Ngụy lão phu nhân, lúc trẻ là khuê trung mật hữu với đương kim thái hậu, thỉnh thoảng lại được triệu vào cung trò chuyện, rất được nể mặt.
Liễu Phù Quang là đích nữ duy nhất của tể tướng, nghe nói luôn được Ngụy Kiêu đặt trong lòng bàn tay.
Nàng được rước vào hầu phủ bằng mười dặm hồng trang, nhưng thành hôn đã tròn một năm mà bụng vẫn không có động tĩnh gì.
Thiếp thất Thôi Tri Ý thì từng mang thai, chỉ là không biết bị kích động chuyện gì, hai tháng trước lại sảy mất.
Ngụy Kiêu không sốt ruột, nhưng Ngụy lão phu nhân thì sốt ruột rồi.
Bà ta mặt dày cầu xin thái hậu ban ý chỉ, muốn thêm cho con trai một quý nữ có thể sinh nở, làm thiếp.
Thân thể ta hiển nhiên không hợp sinh dưỡng.
Nhưng tiểu nương ta mất sớm, ta được nuôi dưới gối đích mẫu.
Bà không muốn nhi nữ ruột thịt của mình đi làm thiếp, nên đã đẩy ta ra.
Bà nói:
“Lệnh Tước, đây là cơ hội để con báo ân. Nếu không nhờ thân phận đích nữ trên danh nghĩa kia, thì đến cái ngưỡng cửa hầu phủ thôi con cũng chẳng chạm nổi.”
Đại tỷ Lệnh Hạc, nhị tỷ Lệnh Bằng, tên gọi đều là những loài chim đẹp đẽ, rộng rãi.
Bầu trời của các tỷ ấy, tự do hơn nhiều.
“Tiểu Tước nhi, cảm ơn muội.”
“Tỷ muội chúng ta còn chưa gả, mà muội đã gả trước, đó là phúc khí của muội đấy.”
Hôm ấy vừa về đến phòng, nước mắt Triều Vân đã trào ra.
Nàng ném mạnh chiếc khăn xuống đất, khóc lớn:
“Thật quá đáng! Nếu đúng là phúc khí, sao bà ta không để nữ nhi của mình đi gả?!”
Ta thấy nàng đáng yêu, không nhịn được mà cười khẽ.
Ta rót hai chén trà, kéo nàng ngồi xuống bên cạnh.
“Triều Vân tiểu thư nhà ta tính khí cũng lớn thật đấy. Nào nào, uống ngụm trà cho bớt nóng đi.”
Triều Vân vừa khóc vừa cười, thổi ra cả một bọt mũi:
“Tiểu thư, tới lúc này rồi, người còn chọc cười ta.”
Từ nhỏ ta vốn không được phụ thân thương yêu, cũng chẳng được đích mẫu để mắt tới.
Nhưng vì không ai quản, nên ta sống cũng thoải mái hơn, lén ra ngoài dạo phố, trèo cây moi trứng chim, chuyện gì cũng từng làm.
Chỉ là không tránh khỏi việc lúc thì nhiễm lạnh tới phát sốt, khi thì té đến mặt mũi bầm dập.
Mỗi lần ta ngã bệnh, trong cả phủ chỉ có Triều Vân là xót ta, chăm nom ta.
Không ai mời đại phu cho ta, nàng thậm chí còn bỏ tiền công của mình, đi bốc t.h.u.ố.c cho ta.
Có một lần ta sốt liền ba ngày không hạ, đã bắt đầu nói mê nói sảng.
Nàng liền quỳ trước cửa phòng đích mẫu, dập đầu suốt ba canh giờ.
Đầu gối và trán đều rướm m.á.u, quyết tâm mời bằng được đại phu tới cho ta.
Từ lúc đó, ta đã quyết định,
Triều Vân chính là tỷ muội ruột thịt của ta.
Cho dù ta không để tâm đến hoàn cảnh của mình, cũng tuyệt đối không thể để nàng chịu thiệt.
Nhưng trong chiếc l.ồ.ng giam của hoàng quyền và tông tộc, một con chim sẻ nhỏ bé như ta thì có thể làm được gì chứ?
Ta chỉ có thể an ủi nàng.
“Triều Vân, ta hỏi ngươi, ở Chu gia kia ta sống có tốt không?”
“Không! Rất không tốt!”
Nàng trả lời dứt khoát, lắc đầu thật mạnh.
“Vậy là vì Chu gia vốn dĩ không tốt, đúng không?”
Nàng sụt sịt, gật đầu liên hồi.
“Thế thì bây giờ ta được rời khỏi Chu gia, đó chẳng phải là chuyện tốt sao?”
Triều Vân sững người nhưng mãi vẫn không nói ra được lý do phản bác, cuối cùng nàng mới bực bội nói:
“Ôi tiểu thư, lời người nói cứ sai sai ở chỗ nào ấy.”
Ta bật cười lớn:
“Không sai đâu. Chuyện gì cũng nên nhìn theo hướng tốt. Rời khỏi Chu gia, đương nhiên là chuyện tốt.”
“Vậy sau đó thì sao?”
“Sau đó à…”