Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/7AVVuIelbz

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!

Chương 5

[Phiên ngoại: Ca ca]

Ta tìm ra được cách ăn no trong căn-tin ký túc xá trường mà tốn ít tiền nhất.

lần chỉ lấy ba đồng cơm trắng, sau đó múc chan ngập phần miễn phí lên trên, vậy là có ngay bát cơm chan ngon nhất đời.

Ta, một thiếu niên tuổi đang lớn, lúc cũng đói, thân hình gầy nhẳng, cao lênh khênh như cây tre khô, mặt xương xẩu, da sạm đen.

Thật ra xã hội và nhà trường đã ta nhiều — họ cấp cho ta khoản vay sinh viên, bổng dành cho gia cảnh khó khăn, tích của ta cũng không tệ, năm cũng nhận được bổng quốc gia.

Nhưng ta vẫn luôn quen với việc sống tằn tiện, vì trong nhà không có người lớn, lại còn có một cô em gái đang chờ phẫu thuật mắt.

Ta nghĩ, chỉ cần tiết kiệm một chút thì có thể để dành được nhiều hơn, cho em gái vào mẫu giáo tốt nhất, đến bệnh viện tốt nhất để mổ.

Ta không muốn lợi dụng lòng hại của người khác, cũng không muốn làm kẻ ngửa xin xỏ. Các thầy cô và bạn thường hay tìm cớ mời ta ăn, sợ tổn lòng tự trọng của ta, thậm chí viện cớ để “ăn mừng việc mèo hoang trong trường yêu nhau”.

Các cô chú trong khu phố và ủy ban thường xuyên mang đồ đến thăm hai anh em, khi cha mẹ cũng là họ lo liệu thứ và ta đăng ký hộ nghèo.

Ngoại trừ ông trời hơi quá đáng, những người xung quanh ta đều đối xử tốt.

Nhà ta nghèo, nhưng có lẽ là cha mẹ trên trời vẫn còn anh em ta, nên vườn nho lại trúng vụ — nho ra quả sai lúc lỉu.

Mùa hè năm nhất đại , ta chẳng làm gì khác, ngày đều hái nho, rồi chở xe ba bánh ra chợ bán.

Em gái không có ai , ta liền đội mũ cho em, che dù rồi mang đến gốc nho.

Nắng thiêu rát lưng, da tróc từng mảng, nhưng lòng ta lại tràn ngập hạnh phúc.

Tiền phẫu thuật của em lại được một ít, còn có thể gửi chút nho làm quà tặng những người từng đỡ anh em ta.

Ở chợ, em nằm ngủ dưới gầm xe trong bóng râm, gối lên chiếc chăn Peppa Pig em thích nhất.

Nhờ có em, những người mua nho chưa từng mặc cả với ta, có lần một chú xăm trổ đầy như giang hồ — đưa ta 200 tệ rồi chạy . Ta đuổi chú ấy đang lau nước mắt.

người đều bảo anh em ta đáng , là cô nhi.

Nhưng ta không nghĩ vậy.

ta sao lại là cô nhi? Bởi vì ta có em gái, mà em ta cũng có một người ca ca như ta.

Trên đời này, chỉ cần còn một sợi máu mủ ràng buộc, thì ta chưa từng đơn độc.

Trước khai giảng nửa tháng, nho cũng đã bán hết. Ta tính tìm một công việc làm , vừa hay bà cụ hàng xóm thích trẻ con, chịu em gái.

Trên công trường một ngày 300 tệ, nếu kiên trì đến đầu năm , ta có thể để dành được 4500 tệ, đủ làm sinh hoạt phí rồi.

Bị thanh sắt xuyên qua người, quả thật đau. Khi nằm trong phòng mổ, ý thức mơ hồ, ta bác sĩ và y tá thở dài.

Ta không thể như vậy được.

Em gái chỉ bốn tuổi. Ta sắp xếp thứ cho em xong xuôi.

Ta cố gắng níu lại chút hơi tàn, túm lấy một vạt áo ai đó, nắm thật chặt, cố thì thầm ngắt quãng:

“Nhà còn… mười ngàn tệ… tôi trả khoản vay… tiền đền bù… giao cho tổ dân phố… để họ tháng gửi cho em gái tôi…

Mắt… cũng… cho em…”

Khi ý thức sắp rời khỏi thể xác, ta được nhiều tiếng nức nở.

Nho nhỏ, xin lỗi muội… kiếp người quá khổ, ca ca đành trước một bước rồi.

[Phiên ngoại: Xuân hòa cảnh minh]

Kinh đô Xuân của Việt Quốc hôm ấy đặc biệt náo nhiệt.

Người người qua lại, từ dân buôn đến khách bộ hành đều đứng dạt về hai bên đường, vươn cổ nhìn về phía xa.

Trên các tửu lâu dọc đường, những thư vốn chẳng khi ló mặt cũng rụt rè thò đầu ra khỏi cửa sổ, e lệ ngóng .

Trong một góc, có công tử tức tối gầm gừ:

“Ngươi nói xem, ta có điểm thua kém cái tên họ Khổng kia? Cớ sao Xuân Hoa với Tuyết Nguyệt đều mê hắn?”

Người bạn ngồi cạnh vừa uống trà vừa nhìn cái đầu hói nửa mảng của hắn, im lặng.

Nghĩ đến chuyện hói đầu là nghịch lân chí tử của bạn , hắn lập tức chuyển giọng:

“Huynh đệ đừng buồn, chẳng qua họ Khổng kia quá mức nghịch thiên.

Hắn vừa tuấn tú, lại võ nghệ cao cường, kính trọng nữ nhân, yêu muội muội và mẫu thân.

Giờ hắn còn đỗ Trạng , lại là môn sinh đích thân thiên tử khảo thí chọn ra — khắp đều náo loạn!

Tất cả các cô nương đều phát thệ: hôm nay ném được túi thơm của cho hắn!”

“Đám lão thần cũng chen mặt đến, ai cũng muốn bắt rể dưới bảng vàng. Bộ Lại Thượng Thư và Vệ tướng quân còn đánh nhau vì hắn, Công Bộ Thị lang can ngăn cũng bị giật rụng cả râu!

Sau bị dắt lên trước mặt thánh thượng, ai ngờ lại bị ban ba chữ — ‘Lão ngoan đồng’!”

Công tử hói đầu há hốc mồm, một hơi nốc liền ba chén trà, an ủi tâm hồn bị tổn .

“Trạng đến rồi!”

Phía dưới rộn ràng cả lên.

Người già trẻ nhỏ cầm trái cây, hoa tươi, các cô nương trên lầu đồng loạt vung khăn thêu, túi thơm.

Trống đồng vang rền, hai hàng sai dịch nâng bảng dẫn đường.

Đằng sau là một tuấn mã cao lớn, đầu cài hoa đỏ.

Người thiếu niên cưỡi trên lưng ngựa, dung mạo phong lưu, mắt như sao, vừa liếc nhìn là khiến bao trái tim thổn thức.

người như điên dại.

“Trạng đang cười với ta đó! A hoàn đâu? Ném túi thơm mau!”

“Bậy! Là cười với ta rõ ràng!”

Trái cây, hoa tươi, túi thơm bay đầy trời.

Có đứa trẻ còn bị cha bế lên, ném cả tập thư pháp ra ngoài.

Đám sai dịch bên hộ giá thì mồ hôi như tắm, lo trạng bị ném đến “chầu trời” .

Nhưng… Trạng rốt cuộc đang cười với ai?

ánh mắt dõi hướng ánh nhìn của hắn…

Dưới tầng, một đôi mẫu tử xinh đẹp đang bị một tử mũm mĩm chọc cười không ngớt.

tử mập mạp ấy… quen — hình như là công tử của tướng gia?

“Ấu Nương, ta nói muội , năm đó phụ thân ta lúc diễu phố cũng oai phong như đại ca nhà ta hôm nay! Vậy nên, muội biết phụ thân ta ngày xưa đẹp trai cỡ rồi chứ?

Chờ ta giảm béo xong, nhất định sẽ còn tuấn tú hơn cả phụ thân ta!

Muội đừng gả cho ai hết, nhớ kỹ, chờ ta đó!”

Xuân hòa cảnh minh, hoa nở đầy đường, người người mỉm cười, hạnh phúc đầy tràn.

Một tên sai dịch lặng lẽ bịt tai.

— Thế gian này thật là ấm áp quá thôi.

Phiên ngoại — Ấu Nương và Thanh Viễn

Đại ca của Cố Thanh Viễn chính là người bạn thân từng tiến cử ca ca ta sang Việt Quốc. Khi tới nơi, chính huynh ấy là người tiếp đón cả nhà ta ở lại tướng , cũng nhờ đó mà ta làm quen với Cố Thanh Viễn.

Lần đầu gặp Cố Thanh Viễn, ta chỉ cảm trước mắt như có một cục bánh nếp trắng trắng mềm mềm đang lắc lư. Mãi đến khi hắn mỉm cười, khóe mắt cong cong, chào ta một tiếng, ta biết hắn là công tử được sủng ái nhất trong tướng .

tướng là một nhà tốt. Biết ca ca ta cần tĩnh tâm ôn luyện khoa cử, liền đặc biệt phân cho ta một viện thanh tĩnh để ở riêng. Họ còn định cử người hầu hạ ăn ở, nhưng ta và ca ca từ chối.

Mẫu thân lại khâu vá trở lại, chỉ khác là lần này — người mặc y phục, mang giày thêu do nương làm, không chỉ có ta và ca ca, mà còn có một cục bánh nếp trắng bóc tên là… Cố Thanh Viễn.

Nói đến người trong ai hoan nghênh nhà ta nhất, thì không ai qua được Cố Thanh Viễn.

Lúc ta chuyển đến, hắn đang lâm vào tình cảnh nước sôi lửa bỏng — mà nhân thì cũng buồn cười không kém.

tướng quyền thế không thiếu, nhưng Cố Thanh Viễn đã mười tám tuổi mà vẫn chưa cưới được thê tử, chỉ vì các cô nương trong đều cho rằng hắn béo tròn mềm mại, chỉ giống đệ đệ, không hợp làm phu quân.

tướng phu nhân vừa tức vừa xót con, bèn mạnh siết lại khẩu phần ăn của hắn, hạ lệnh: nếu chưa giảm cân bằng được trung bình công tử ở Xuân , thì đừng mong chạm đến dầu mỡ thịt thà.

Khi đó, ta còn không biết chuyện trong , chỉ lo nấu nướng ngày để tẩm bổ cho ca ca ôn thi. Thế nhưng… ta lại phát hiện — khi mở nắp nồi, ta nấu đều một nửa!

Ta nghi hoặc mãi, nghĩ bụng: chẳng lẽ có mèo hoang giỏi đến mức mở được nắp nồi đang nóng hôi hổi?

Cuối cùng đành kể cho ca ca .

Ca ca vừa uống vừa nhíu mày, ngón gõ gõ mặt bàn, uống xong thì cong môi cười:

“Đâu mèo hoang gì đâu, rõ ràng là chuột — lại còn là con chuột béo trắng mập mạp!”

Tối hôm đó, ta làm lời ca ca, chuẩn bị một con gà nướng bọc lá sen và bùn đất, chôn vào đống lửa nhỏ ngoài viện như làm gà ăn mày.

Trước khi về phòng, ca ca cố ý lớn tiếng nói:

“Ấu Nương à, món gà ăn mày này hầm trong bùn lửa đúng một giờ ngon. ta nghỉ thôi, lát nữa quay ra ăn sẽ vừa vặn.”

Ta không hiểu ý huynh lắm, nhưng từ nhỏ đã quen lời ca ca, liền ngoan ngoãn về phòng. Chỉ là… hình như ta không lầm — hình như phía bụi hoa sau lưng truyền ra tiếng người đang… nuốt nước bọt?

Ta đang mơ màng ngủ thì bị ca ca gọi dậy, vừa mở mắt đã gương mặt huynh ánh lên vẻ tinh quái hiếm :

“Ấu Nương, dậy mau, bắt chuột béo nè!”

Tùy chỉnh
Danh sách chương