Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/6px15RGiKj
Camera Wifi Trong Nhà EZVIZ C6N Pro C6N G1 H6C Pro H1C 3MP 5MP 8MP 2K 3K 4K Đàm Thoại 2 Chiều Xoay 360 Độ
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
trưởng bối trò chuyện trong phòng, hắn chặn ta lại giữa đường, vẻ mặt thản nhiên khó hiểu.
“Hôm nay ta đến vì mẫu thân ta lấy cái chết ép buộc. Ta đã có Thiếu Vu, giữa chúng ta không có khả năng….”
Ta gật đầu.
“Ồ.”
Bùi Cảnh dường như không hiểu độ của ta, lại ngăn ta lần nữa, lời lẽ càng thêm cay nghiệt.
“Ta và Thiếu Vu tình sâu ý nặng. Nếu ngươi đã , thì đừng chen chân vào chúng ta nữa, nên tự giữ lấy danh tiếng của mình.”
11
Mẫu thân kể vì sao phụ thân lại định hôn ước này ta.
Không vì gương mặt của Bùi Cảnh, bởi nếu ta gả vào phủ, sẽ không ai dám ăn hiếp ta.
phủ Bùi đã suy yếu, công danh và tước vị tổ tiên gầy dựng dần mai một qua thế hệ con cháu ăn chơi sa đọa.
Hoàng thượng lâu đã có ý giáng tước, đến Bùi Cảnh nổi danh.
Dẫu phụ thân ta không nắm giữ nhiều quyền hành, nhưng nhờ mối quan hệ thân thiết với hoàng thượng, làm bạn học của người trẻ, nay lại là tử phó, thân cận triều vua, nên đối với kẻ mới chập chững vào triều đình như Bùi Cảnh, là sự trợ lực không thể có lần thứ .
Vì thế, lão gia không bỏ mối nhân duyên với ta.
Ta quan sát Bùi Cảnh đầu đến chân, lòng đầy nghi hoặc.
Ta nghe nói phủ không huy hoàng như trước, nhưng chưa nghe nói lại nghèo đến mức không thể mời nổi vài người thầy đồ dạy dỗ Bùi Cảnh.
Một người bình thường sao có thể thốt ra những lời lẽ nực cười đến vậy?
Ta trấn tĩnh, kéo khóe môi nhàn nhạt nói:
“Thế tử Bùi, là ta, không ngươi. Là ngươi đến ta, chứ không ta tìm đến ngươi. Sao lại nói như thể chính ta là người bám riết không buông vậy?”
Bùi Cảnh sững sờ, vẻ mặt thoáng qua chút bối rối.
Ta chẳng chuyện tình cảm giữa hắn và Thiếu Vu ra sao, chẳng dây dưa với nam nhân vừa nông cạn vừa vô lý này.
Liếc hắn một cái đầy chán ghét, ta lập tức dẫn nha hoàn rời đi.
So sánh hắn với phụ thân là quá đề cao hắn rồi.
12
Không rõ phụ mẫu ta đã thương thảo thế nào, những ngày gần ta sống yên ổn hẳn.
Sắp đến sinh thần của mẫu thân, ta chọn ngày nắng đẹp, mang theo tỳ nữ đến hiệu ngọc quen thuộc chọn lễ vật tặng người.
Phong kinh thành cởi mở, không gò bó tiểu thư khuê các.
Đường phố đầy thanh niên nam nữ vui chơi, người bán hàng rong rao hàng rộn rã, đâu đâu là cảnh tượng náo nhiệt.
Ta xe ngựa dừng tại một nơi rộng rãi, dẫn Nguyệt Như dạo vào trong phố.
Vừa đi được vài , Nguyệt Như đã kéo nhẹ tay áo ta, thì thầm:
“Tiểu thư, người xem, kia… có là Thiếu Vu không?”
13
Ta nhíu mày nhìn theo hướng Nguyệt Như , thấy trước một quầy hàng, một nữ tử dung nhan tuyệt sắc khoác y phục hoa lệ, tựa vào lòng một nam tử có khí chất lạnh lùng.
người thân mật tựa vai sát cánh, là một đôi trai tài gái sắc xứng đôi vừa lứa.
Ngoài Thiếu Vu và Bùi Cảnh, ai vào ?
Ta chưa kịp thu ánh , Thiếu Vu đã ngẩng đầu , dường như nhận ra ta.
Ngay lập tức, nàng ta làm vẻ như nhìn thấy kẻ thù không đội trời chung, mặt tái nhợt, cơ thể run rẩy, ngón tay trắng nõn mềm mại níu chặt lấy tay áo Bùi Cảnh.
Nước như sắp rơi lại không rơi, dáng vẻ mỏng manh sắp khóc nhưng vẫn cố kìm nén.
Ta nghi hoặc quay sang hỏi Nguyệt Như đi bên cạnh:
“Trước hạ ta, Thiếu Vu có bệnh cấp tính không? Nhìn dáng vẻ kia, dường như sắp phát bệnh đến nơi rồi.”
Bỗng, một tiếng cười khẽ vang sau lưng ta.
nói ấy, quen thuộc đến lạ thường.
“Ngốc quá, nàng ta làm trò ngươi xem đó!”
Duyên phận nhiên kỳ diệu, khó lòng lý giải.
Ta quay đầu lại, kinh ngạc phát hiện thư sinh ta nhớ mong bấy lâu đứng ngay phía sau, trên tay bưng bát hoành thánh bốc khói nghi ngút.
Dưới ánh mặt trời, hắn dường như càng trắng trẻo hơn, khuôn mặt vốn bình thường lại trở nên thanh tú đến lạ.
Hắn cúi đầu nhìn ta, nói dịu dàng và trong trẻo:
“Ngươi có cùng đi ăn một bát hoành thánh không? Ngon lắm.”
Ta vội vàng quên bát cháo ngọt, ba miếng bánh táo và chiếc bánh trứng vừa ăn hồi sáng.
“! Ta thích ăn hoành thánh nhất!”
Thư sinh mỉm cười nhẹ, ra hiệu ta đi theo hắn vào hẻm nhỏ.
Đúng lúc đó, một nói làm cụt hứng vang phía sau:
“Ngươi khiến A Vu kinh hãi đến vậy, định cứ thế đi sao?”
Ta đứng cạnh thư sinh, bất giác nhớ đến một câu nói xưa: Phúc Họa Song Hành
, cổ nhân không hề lừa ta.
Bùi Cảnh ôm lấy Thiếu Vu mảnh mai như không xương, giận dữ về phía chúng ta.
Ta không hiểu mình đã gây tổn thương tinh thần lớn lao đến vậy Thiếu Vu. Chẳng lẽ ta làm chướng nàng ta? Hay đâm vào tim nàng?
Thư sinh bên cạnh cất thắc mắc:
“Đó chẳng là nha hoàn của ngươi sao?”
Ta nghi hoặc, nhưng vẫn gật đầu thành .
Hắn lại hỏi:
“Sắc mặt nàng ta như vậy, là bị bệnh sao?”
Nhìn Bùi Cảnh ngang ngược tới, ta tiếp tục ngoan ngoãn gật đầu.
Thư sinh khẽ hắng :
“ người các ngươi tốt nhất đừng lại gần nữa. Nha hoàn trong lòng ngươi xem ra bệnh tình nghiêm trọng, ngươi không kiêng dè thì nên nghĩ người khác, tránh xa chúng ta một chút.”
Mặt Bùi Cảnh lập tức đỏ bừng vì giận.
Hắn nghiến răng quát lớn:
“Ngươi là thứ ? đến lượt ngươi tiếng sao?”
Thiếu Vu sững người, cắn môi, ánh sắc bén như hạ gục đối phương, tức đến mức suýt ngất đi.
Ta sự yêu quý cái miệng của thư sinh!
Hắn nói câu nào khiến ta nghe lọt tai.
Không màng đến kẻ trước mặt, thư sinh nhìn về phía ta rồi nói:
“Đừng để ý đến nữa, theo ta đi ăn hoành thánh đi. Bát này nóng quá, ta cầm đau cả tay rồi.”
Nhìn kỹ, đầu ngón tay hắn ửng đỏ.
Ta vội kéo tay hắn, dẫn vào hẻm nhỏ đến quán hoành thánh.
Trước đi, ta ngoảnh lại, lạnh lùng cảnh cáo:
“Bùi Cảnh, lần sau làm thì dùng đầu nghĩ. Giấy tờ bán thân của Thiếu Vu vẫn nằm trong hòm ở phòng ta đó.”
Nếu không khiến bọn dè chừng, với thủ đoạn của Bùi Cảnh, lỡ hắn làm tổn thương tiểu thư sinh, ta làm sao?
14
Quán hoành thánh trong hẻm tuy nhỏ, nhưng mùi hương tỏa ra rất đậm đà.
Tiểu thư sinh chọn góc khuất ngồi, lại gọi thêm một bát bà lão bán hoành thánh.
phần của ta được mang ra, bát của hắn đã nguội lâu.
Hắn cầm thìa sứ trắng, miếng miếng ăn ngon lành.
Ta nếm thử một chiếc hoành thánh, nhân bên trong là rau tề và thịt băm nhuyễn, nước dùng béo ngậy với vài giọt mỡ nổi , điểm thêm chút hành lá nhỏ.
Hương vị nhiên rất ngon.
Giờ không lúc cao điểm, quán không đông người.
Ta hạ nói với thư sinh đối diện, kẻ mải mê thưởng thức bát hoành thánh:
“ ta ở phía đông thành.”
Hắn có đôi mi dày và dài, chớp một cái, cười với ta:
“Ta .”