Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/3VcDXCRvwO

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
lẽ là vì tôn trọng người đã c.h.ế.t chăng.
“Lúc xem kịch uống trà, nghe người ta tán gẫu thôi.”
Ta tùy tiện qua loa.
Tống Sở gật đầu, chẳng bao đã quay ôn sách.
Ta ngẩng đầu, thở dài một hơi.
Nửa , hai hồn gặp nhau, Tống Ương giao cho ta, nhờ ta việc.
Mẫu chấn chỉnh lại tinh thần, trưởng cầu tiến, di nương và Tống Khê chịu trừng phạt.
Ta rốt cuộc đều đã làm xong.
Cũng coi như không chiếm xác vô ích.
Đang ngẩn người, trên mái hiên bỗng lướt qua một bóng đen.
khoảnh khắc, lòng ta chợt lạnh.
Gả cho Quý Trình Chi , vài chuyện Quý gia, ta cũng khá rõ.
Ví dụ như, người giỏi vượt nóc băng tường như thế , Quý gia ảnh vệ mà thôi.
3
ngày sau, Trần tiểu thư Trần Dục hẹn ta đến trà xem hí kịch.
“Vở hay lắm đó, mấy hôm ngươi không ra ngoài, ta xem liền hai lượt rồi.”
Nàng vừa c.ắ.n hạt dưa vừa nói.
Mấy ngày nay ra ta ngủ không ngon, nhưng Trần Dục hứng thú rất cao, nói không ngừng:
“Đây là loại hí truy thê đang thịnh hành nhất hiện nay, kể một t.ử vì yêu mến một nam mà đoạn tuyệt với gia đình, nhưng nam lại không trân trọng nàng, sau hối hận không kịp.”
Ta nói: “Hắn đã không nàng, lại hối hận? Nếu hắn nàng, thì đã không để nàng chịu ủy khuất. Vở hí , chẳng qua là mỹ nguyện thế , là giấc mộng thanh tỉnh khi c.h.ế.t.”
Trần Dục sững người:
“Hả? ngươi nói chuyện giống ni thế.”
Lúc , trên sân khấu vừa diễn đến cảnh và nam lần đầu gặp mặt, nàng trốn sau rèm, ánh mắt tràn đầy ngưỡng mộ hắn.
Nam không hề hay biết.
Giống như Quý Trình Chi vĩnh viễn cũng không biết, ra ta đã hắn từ rất rất sớm.
mười tuổi, ta theo phụ hồi kinh thuật chức, cuộc thi ở trường săn, thiếu niên một mũi tên b.ắ.n trúng con nhạn bay trên trời, khiến toàn trường trầm trồ tán thưởng.
Ta cũng bị ánh sáng mắt hắn thu hút, rất không hoàn hồn.
Nhưng bên cạnh hắn vây quanh quá nhiều người.
Hắn không thấy ta.
Không thấy một tiểu nương đang trốn sau lưng phụ mình, lén lút, ngưỡng mộ hắn.
Trở Định Châu, ta như biến người khác, bàn tay phồng hết bọng nước đến bọng nước khác, nhưng vẫn không chịu buông cây tay.
Ngay cả trưởng cũng đùa:
“ gọi muội tập b.ắ.n thì không phải kêu đau cổ tay, thì chê nặng, đi kinh một chuyến lại thề bẻ b.ắ.n đại điêu vậy?”
Ta vừa đ.ấ.m ấy vừa nói dối:
“Ta… ta thấy người kinh b.ắ.n tên đều lợi hại như vậy, muốn lần sau đi đoạt quán quân!”
ra không phải.
Tâm sự thiếu bị gói kín từng lớp, giấu ở nơi kín đáo nhất.
Ta là, muốn Quý Trình Chi thấy ta.
Nhưng ta luyện b.ắ.n xong, lại không quay lại trường săn thi đấu.
Biên cương nổi chiến sự, một trận là .
Mười sáu tuổi, ta cập kê, cũng cuối cùng lại trở kinh , nhưng bên cạnh đã không còn phụ nữa.
Thái hậu lo liệu hôn sự cho ta, chăm sóc tốt một nương mồ côi như ta, cũng coi như một cách tuất liệt sĩ.
Bà đưa cho ta một danh sách dài.
Nhưng ta thấy chữ.
Quý Trình Chi.
“Trình Chi là bạn đọc bệ hạ, ai gia cũng coi như nó lớn lên, nó nhất là t.ử ôn nhu hiền thục.”
Bà cười nói.
Ta và bốn chữ ôn nhu hiền thục vốn chẳng dính dáng gì nhau.
Truyện đăng trên page Ô Mai Đào Muối
Phụ cưng chiều ta vô cùng, muốn hái trăng họ cũng hái cho, ta là đại tiểu thư duy nhất phủ tướng quân, nuôi dưỡng vô cùng kiêu chiều.
Nhưng Quý Trình Chi , ta đổi.
tháng đó, ta theo các ma ma học cách thu liễm tính tình, học nói năng nhỏ nhẹ, học làm một t.ử ôn nhu.
Hôn sự rất nhanh định xuống, Thái hậu nói, Quý Trình Chi đáp ứng rất dứt khoát.
lòng ta vui mừng khôn xiết.
Đêm đại hôn, ta trắng đêm không ngủ, nghĩ hết những lời sẽ nói với hắn.
Ta muốn nói với hắn, ta rất giỏi quản gia, trung quỹ phủ tướng quân ta vẫn quản rất tốt, hắn yên tâm.
Ta muốn nói với hắn, ta bây giờ cũng rất giỏi b.ắ.n , bách bộ xuyên dương, tuyệt đối không làm hắn mất mặt.
Ta muốn nói với hắn, ta biết ủ rất nhiều loại rượu, cũng biết làm đủ loại điểm tâm, sau khi b.ắ.n mệt rồi, chúng ta ngồi cùng nhau uống một chén rượu quế hoa.
Ta muốn nói với hắn, ta tự học luật pháp, cũng biết đàn cầm, cũng biết vẽ tranh, thậm chí còn biết vẽ chân dung hắn, cho nên cưới ta cũng sẽ không nhàm chán.
Ta muốn nói với hắn, ra ta đã hắn từ rất rồi, gả cho hắn, ta sự rất vui.
Nhưng đêm , ta không hề gặp hắn.
Quản gia thay hắn nghênh , nghiêm chỉnh nói với ta rằng, Đại Lý Tự khanh, vì Dư Ngâm Ngâm tìm manh mối quan trọng vụ án oan xưa Dư gia, nên hai người khẩn cấp xuất .
Ta cố chấp muốn đợi, ngồi khô cả một đêm.
Nến đỏ cháy hết rồi lại thay cây mới.
Mãi đến trưa hôm sau, hắn mới trở .
“Xin lỗi.”
Hắn ngồi đối diện ta:
“Nàng cứ tự ngủ là , ra không cần đợi ta.”
Hắn nói, đó Quý gia gặp nạn, là Dư đại cứu hắn một mạng, hắn đã hứa sẽ chăm sóc tốt con gái ông, đáp ứng nàng chuyện.
Mà chuyện đầu tiên Dư Ngâm Ngâm đưa ra, chính là nhờ Quý Trình Chi minh oan cho phụ nàng.
Ta gật đầu, ta hiểu.
là không biết vì , những lời đã chuẩn bị rất , sau một đêm dài đằng đẵng và quạnh, lại không nói ra .
Sau đó, Quý Trình Chi vẫn rất bận.