Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/9AIVy0YwKM

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
Không biết lấy sức đâu, bà ta bất ngờ bò ghế lên, đấm mạnh một cú tôi, đó lại lao tới giành lấy tay lái.
Tôi hét lên, cố nén đau, bám chặt vô-lăng, dậm mạnh phanh.
Tiếng phanh rít lên chói tai, xe đâm sầm cột chắn đường.
“Cầu trời đừng đụng …”
tiếng thầm vô thức, bóng tối quen thuộc lại một nữa ập đến.
17
Tôi chưa bao nghĩ rằng, lớn từng này, cảm cúm còn chẳng mấy mắc, mà vòng ba tháng lại phải nhập viện tới hai .
Nằm trên giường bệnh, trán tôi quấn băng, cánh tay trái bó bột dày nặng.
Đau đớn như thiêu đốt dây thần kinh, tối sầm từng cơn.
Cửa khẽ mở, Triệu Vũ bước với hộp cơm tay. tôi tỉnh lại, anh lập tức chạy tới, ánh đầy hối lỗi.
“Xin lỗi, Tư Tư. Anh không ngờ mọi chuyện lại thành ra thế này. Em còn đau chỗ không?”
Tôi không còn hơi sức để nói, lắc nhẹ.
Tiếng mẹ – à không, là thứ âm thanh như lời nguyền – lại vang lên ngoài hành lang.
Bà chống gậy bước , cúi xuống tôi trên cao, môi mấp máy liên tục như một con cá thiếu nước.
Nhưng giọng nói lại cực kỳ đanh thép.
“Con đi nhanh thế làm , không mẹ mày chân gãy rồi à? Bác sĩ nói rồi, con khốn này không sao cả, cần nằm hai tháng là . Mày còn mua gà hầm thuốc bổ nó làm ? Bao mày mới thương mẹ mày như thế?”
Bà ta hộp cơm trên bàn đầy ghen tị, nuốt nước bọt đánh ực.
“Loại người như nó có đáng để thương? Chính nó muốn hại tao nên mới như vậy. May mà tao phúc lớn mạng lớn, chứ không người nằm kia là tao rồi.”
“Còn bày đặt tốt với tao, giới thiệu bác sĩ này nọ. Xí! Tưởng tao dễ lừa lắm à? Nói không chừng nó còn ăn chia với bác sĩ, moi của . có nó ngủ với người ta rồi!”
Những lời độc địa tuôn ra ào ạt như nọc rắn.
Tôi còn chưa kịp gọi y tá đuổi bà ta ra ngoài Triệu Vũ đã gào lên, gần như mất kiểm soát:
“Mẹ có thôi đi không?!”
Anh quay sang tôi, cả người run rẩy như sắp sụp đổ.
“Tư Tư… anh đồng ý ly hôn rồi.”
18
“Ly ly! sợ ? Con trai tôi bao người muốn, chẳng thiếu hết! Còn cô, nay là đồ bỏ đi, xem có thèm rước cô không!”
Mẹ – à không, phải gọi là “mẹ cũ” – láo liên đầy toan tính:
“Là cô đòi ly hôn trước, tài sản phải chia đôi! Không được, Triệu Vũ là đàn ông, phải được chia nhiều hơn!”
“Đủ rồi mẹ!”
Triệu Vũ đỏ rực:
“Mẹ đã phá nát cuộc đời con. Con xin mẹ, đừng hủy hoại cả Tư Tư nữa. Mẹ còn nói thêm câu , con đuổi mẹ ra ngay lập tức!”
Mẹ cũ co rúm người, không dám cãi thêm.
Ra viện xong, thủ tục ly hôn được xử lý rất nhanh.
Triệu Vũ mang đi vài món đồ cá nhân, mặc kệ mẹ anh khóc lóc la lối, gần như ra đi tay trắng.
Anh nộp đơn xin nghỉ việc, rời thành phố, chuyển đến nơi khác sinh sống.
Mang theo mẹ anh.
Còn tôi, tôi bán ngôi đó, trở về nơi mẹ đang sống.
Nơi đó mới thật sự là của tôi.
Trước rời đi, Triệu Vũ nói với tôi:
“Nếu bà ấy là cơn ác mộng mà anh không thoát , vậy anh sẽ giữ bà bên , ít nhất là để bà đừng tiếp tục gây họa người khác.”
ly hôn, chúng tôi không còn liên lạc với nhau.
tiếp theo tôi nhận được tin nhắn Triệu Vũ là nửa năm .
“Tư Tư, có gặp nhau một được không?”
Chúng tôi hẹn nhau ở quán cà phê cũ – nơi cả hai từng thường xuyên lui tới.
anh, tôi không sững người.
Người đàn ông vốn luôn lịch thiệp, chỉn chu năm đây trông như già đi cả chục tuổi. Râu ria lởm chởm, tóc rối bù, cả người uể oải như đã rút cạn sức sống.
tôi hiện lên bốn chữ: sống mà như đã chết.
“Anh… vẫn ổn chứ?”
Triệu Vũ đang ngây người ra ngoài cửa sổ, chậm rãi quay lại. thoáng hiện một tia sáng lấp lánh.
Anh gắng gượng nhếch môi, như đã quên mất cách cười.
“Tư Tư, lâu quá không gặp. Em trông trẻ ra đấy, vẫn xinh đẹp như trước.”
“Tại vì em đã tìm lại được chính .”
Triệu Vũ khẽ “ừ” một tiếng, định nói rồi lại thôi.
Tôi đẩy ly cà phê đến trước mặt anh:
“Có cứ nói đi. Em vẫn luôn xem anh là bạn.”
Anh nắm chặt chiếc ly, như đang tìm chút ấm áp đó.
“Tư Tư… mẹ anh… liệt rồi.”
19
“Mẹ anh hầu như ngày ra ngoài đánh bài. Hết gọi anh, không đưa là đến tận công ty làm loạn. Nửa năm nay anh đã ép nghỉ ba công việc, không công ty dám nhận anh nữa.”
“Bà chê anh vô dụng, tiêu sạch tiết kiệm rồi bắt nghĩ quẩn. Lén lút ra đường ‘giả vờ tông xe’ để tống . Còn lừa được vài người.”
“Nhưng này… người lái xe đã uống rượu, không kịp phanh, tông trúng thật. Bà liệt.”
“Người đó là một gã côn đồ, không có bồi thường. thuê còn bốn tháng nữa là hết…”
Triệu Vũ kể chuyện bằng giọng điệu vô cảm, như đang thuật lại câu chuyện của người khác.
Nhưng đáy xám đục là nỗi đau không che giấu.
Tôi không biết nên cảm thế .
Vừa bất ngờ, lại kết cục của mẹ cũ như một điều hiển nhiên.
Bà đã mang bất hạnh đến quá nhiều người.
Và ngay cả lúc cuối đời, bà vẫn kéo theo người thân thiết nhất cùng rơi vực sâu.
Tôi chuyển khoản Triệu Vũ 1,5 triệu:
“Đây là phần bán , anh xứng đáng nhận. Nếu chưa đủ, cứ nói với em, được không?”
Tôi vỗ nhẹ vai anh, cầm túi đứng dậy:
“Em đã tìm lại chính . Hy vọng anh vậy.”
tôi sắp bước ra quán, Triệu Vũ ngẩng lên đột ngột, như vừa đưa ra một quyết định lớn:
“Tư Tư… này, ý anh là này… anh vẫn có tìm em chứ?”
Tôi hiểu ý anh.
để lại một nụ cười rực rỡ:
“Triệu Vũ, mọi thứ đã qua rồi. Hãy về phía trước.”
Với tư cách là một người bạn.
Tôi hy vọng anh sẽ học cách tha thứ chính và biết yêu bản thân nhiều hơn.
End