Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/60HSXgqpBg

119

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!

Chương 1

1
 
Tôi đã mua một căn nhà, trong một thự cao cấp, mức giá cực kỳ rẻ.  
 
Chủ nhà trước chỉ có một yêu cầu: đuổi vạ bên trong ra khỏi nhà.  
 
Thì ra, căn nhà này đã bị bán đi nhiều lần, vạ bên trong vẫn nhất quyết không rời đi. Ngay sau khi chủ nhà đầu tiên bán nhà, họ liền chiếm giữ căn nhà và không chịu trả thuê.  
 
Chủ nhà thứ hai mua nhà chỉ để thế chấp vay vốn ngân hàng, mua rẻ nên còn đang vui mừng.  
 
Xui xẻo là chủ nhà thứ ba, chính là người đang đứng trước mặt tôi , giá hời liền trả , ai ngờ lại vớ phải một vạ dai như đỉa đói.
 
Tôi bản hợp đồng mua nhà vừa ký xong, cười đến mức không khép được miệng: “Chuyện nhỏ! Nhiều nhất là hai tuần là tôi đuổi được họ ra khỏi nhà ông.”
  
À không, bây giờ là nhà của tôi rồi.
 
Ngày hôm sau khi sang tên xong, tôi liền đến khảo sát căn nhà mới mua.  
 
Hai hàng trúc xanh mướt mọc thẳng dọc lối nhỏ vào nhà, thự có vườn riêng, hàng rào gỗ trắng, mái nhà nhọn màu nâu đỏ, bãi cỏ xanh tươi mướt mắt.  
 
Tôi rất hài lòng.
 
Khi tôi vừa cầm chìa khóa định mở cửa thì chủ nhà trước ổ khóa đã bị kín rồi.  
 
Điều có nghĩa là: cửa chỉ ra được, không vào được.  
 
Muốn vào nhà, bắt buộc phải có người bên trong mở cửa.
 
vạ tên là Từ Chu và Tạ Song, bình thường chỉ trong nhà, nghe kiếm qua mạng.
 
Chủ nhà trước từng đến ban quản lý để xem camera, hai người này ai đến cũng không mở cửa, mua toàn nhờ giao hàng, trừ những lúc ra ngoài mua sinh hoạt thì có một người nhà để canh cửa mở cho người kia.
 
Tôi không tin, bước đến gõ cửa, nhưng bên trong liền vang tiếng chửi thẳng mặt của gã đàn ông: “Cút đi! cho cô biết, là nhà của tôi, dọn đi là chuyện không thể! Cả đời này cũng không thể!”
 
Tôi không ngờ Từ Chu lại thái độ tồi tệ đến , nhưng vẫn cố giữ chút thiện ý cuối cùng: “Nếu anh không dọn ra, tôi sẽ báo an .”
 
Quả nhiên, hai người bên trong vẫn hung hăng như cũ: “Cô báo đi, thiên hoàng lão tử đến cũng không đuổi được bọn tôi đâu.”
 
Đúng lúc tôi đang đảo mắt quanh xem có cách nào khác để vào thì có một ông cụ đang tập thể dục buổi sáng đi ngang qua, vừa đi vừa thở dài tôi: “Cô là chủ nhà mới phải không? Trong nhà đóng cửa kín mít, có một bám, không trả thuê, đuổi cũng không đuổi được, cửa ra vào còn bị kín, ngay cả ban quản lý cũng bó tay.”
  
Ông cụ vừa lắc đầu vừa than thở: “Căn nhà này bị bán qua tay mấy lần rồi đấy. Cô à, tự nhận mình xui xẻo đi, rồi tìm người khác gánh tiếp cái xui này đi.”
 
Tôi tấm sát đất của thự, cười lạnh: Rèm cũng kéo kín mít, bên trong chẳng gì cả.
  
“Ông yên tâm, cháu đã có cách rồi.”
 
2  
 
Đúng , tôi vừa mới đi một vòng là đã nghĩ ra cách rồi.  
 
Đã là “chỉ vào không ra”, thì tôi sẽ khiến các người vào cũng không vào được, mà ra cũng chẳng ra nổi.  
 
Tôi rời khỏi căn nhà, chạy thẳng đến văn quản lý , ném đỏ quầy, dùng thân phận chủ nhà yêu cầu ngắt nước, cắt , khoá gas cho căn thự .  
 
Sau , tôi gọi hai cú thoại. Một cho thi , một cho ty bảo an.  
 
Buổi chiều, tôi thuê sửa chữa đến dán thép kín trước cổng thự, ngay cả mấy ô cửa cũng không tha.  
 
Tiếng động lớn khiến hai trong nhà chú ý, nhưng họ chỉ dám đứng sau cánh cửa mà mắng chửi thi , không dám ló mặt ra.  
 
Vì lúc này bọn họ đã không thể ra ngoài được nữa.  
 
“Rầm!”
  
Cùng lúc , tôi cầm đá đập vỡ cửa sát đất.  
 
Nghe tiếng vỡ, hai người họ hấp tấp chạy đến có cửa , điên cuồng hét tôi: “Cô là ai hả? Dựa vào cái gì mà kín nhà chúng tôi, còn đập cả cửa ?”  
 
Tôi không chỉ thuê thi , mà còn thuê cả vệ sĩ. 
 
Vài người mặc đen, vest chỉnh tề lập tức chạy từ phía sau tôi , chặn đường lao đến của tên , Từ Chu.  
 
“Tôi xin được giới thiệu một chút, tôi là chủ nhà mới của hai người.”  
 
Tôi đứng sau vệ sĩ, giơ cao đỏ khoe khoang họ.
 
“Nghe hai người rất thích căn nhà mới của tôi, nhưng lại không chịu trả thuê. Nhưng tôi vốn là người xinh đẹp lại có lòng tốt, không tính toán nữa. Hai người cứ tiếp tục lại đi, tôi cũng sẽ chuyển vào chung hai người.”  
 
điên! Chúng tôi đã sống ba năm rồi! Chúng tôi mới là chủ nhân thật sự của ngôi nhà này! Cái gì mà chủ nhà mới chứ, cô bị ảo tưởng à! cho cô biết, căn nhà này bán đi bảy tám lần rồi mà chẳng ai đòi được thuê từ chúng tôi đâu!”  
 
“Ồn ào quá đi!”  
 
Tôi bực bội gãi gãi tai, ra hiệu cho vệ sĩ kéo hai người họ ra xa một chút.  
 
Tôi vỗ tay một cái, thi đang đứng ngoài lập tức mang tấm thép lớn vào trong.  
 
“Cái cửa này cũng niêm lại cho tôi.”  
 
Hai phối hợp ý, vệ sĩ đẩy kia ra xa, đúng lúc họ còn chưa kịp phản ứng thì cửa khách đã bị kín bằng tấm thép.  
 
Căn nhà bị tôi kín từ cổng chính đến cả cửa , lối ra duy nhất là cánh cửa sát đất tôi vừa mới đập vỡ, nằm trong ngủ phụ.  
 
Nhưng ngay sau , cánh cửa từ ngủ phụ dẫn ra khách cũng đã bị tôi niêm kín.  
 
Tôi còn cố tình chừa một khe nhỏ, để họ có thể đỏ yêu quý của tôi.  
 
Thậm chí còn lật ngược lại để họ rõ tên chủ sở hữu viết bên dưới, ba chữ “Hà Diên Diên” nổi bật rõ ràng.  
 
kỹ đi nhé, nhà của tôi, tôi muốn làm gì thì làm.”  
 
thì sống vui vẻ nhé, những người thuê tốt bụng của tôi.”  
 
Một buổi chiều, tôi cửa, đóng kín cửa , còn tiện tay sửa một cái cửa mới.  
 
đồng hồ cũng tầm giờ rồi, tôi dắt hai người oai phong rời khỏi căn nhà qua cánh cửa tôi đập ra.
 
3
 
“Cứ để bên cạnh đi.”
 
Tôi chỉ vào cánh cửa mới sửa xong, ra hiệu cho nhân viên đặt thiết bị nướng BBQ tôi mua vườn nhỏ bên ngoài, còn cái máy phát chạy dầu thì để một góc khác. Kèm theo là loa và đèn nháy cũng được lắp .
 
Cái loa là tôi mượn của mấy dì hay nhảy quảng trường trong . Tôi còn gửi phong bao lì xì cho từng người.
 
Các dì cười tít mắt, vẻ mặt rạng rỡ như mùa xuân: “Cô bé cứ cầm mà dùng nha, bữa nay tụi dì nghỉ một bữa !”
 
Vừa tôi quay lại, tên Từ Chu liền đập rầm rầm vào tấm thép chắn cửa: “Cô định làm gì đấy, điên! Dựa vào đâu mà cắt nước cắt của tôi! Mau mở lại cho tôi!”
 
Tôi tròn mắt, làm bộ vô tội: “Ủa hả? Nhưng mà… hai người có trả nước cho tôi đâu mà bắt tôi mở lại?”
 
Sau khi lắp xong âm thanh, tôi lập tức hướng về phía bên trong tấm thép, hăng hái bật bài “Con bướm say rượu”.
 
vườn xinh đẹp như mà không mở tiệc BBQ thì thật là uổng phí.
 
Tối nay chắc chắn sẽ có người mất ngủ
 
Chỉ một cú thoại, đám bạn chí cốt tụ tập đủ mặt.
 
Trong nhà thì hơi chật chội hơn chục người, nhưng ra vườn thì vừa đẹp. Thịt bắt đầu nướng, bia mang ra, để tăng thêm không khí, tôi còn gọi cả người mẫu nam cởi đến góp vui.
 
Tôi giơ ly bia cụng ly từng người: “Hôm nay uống thoải mái nha mọi người!”
 
Từ nhạc Tây đến nhạc ta, từ “Dân tộc phong cách hiện đại” đến “Táo nhỏ”, rồi Boom, Cruel Summer, cứ thế phát đi phát lại.
 
Ngoài nhà thì đèn đóm rực rỡ, âm thanh ầm ĩ, bên trong thì tối đen như mực.
 
Không có thì đến cái đèn cũng không mở nổi, thật là đáng thương ghê.

Tùy chỉnh
Danh sách chương