Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/3LGhN4B1LW

302

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!

Chương 3

Tôi áp tai nghe vài câu, bây giờ điện thoại chưa tiến hóa đến mức ngửi được mùi, chứ tai tôi thì ngửi thấy trước rồi
 
Hai người càng lúc càng ồn, tôi vặn âm lượng lớn hơn. Trong phim, Tĩnh Bạch bị cắt mất lưỡi.
 
Hay quá. Nếu hai người kia cũng bị cắt lưỡi luôn thì biết bao.
 
Đêm qua âm thanh loạn cả đêm, về sau thì gần chẳng nghe rõ họ đang nữa rồi.
 
là tiêu chảy đến mức kiệt sức rồi.  
 
Tôi gõ gõ lên tấm thép: “Còn sống không đó?”  
 
Giọng của Từ Chu khàn khàn: “Sống lắm.”  
 
“Tôi cho các người thêm một cơ hội nữa, ra hay không ra đây?”  
 
rõ ràng bị dày vò đến rã rời, thần trí mơ hồ: “Cô dẹp cái ý định đi, đồ điên.”

5
 
Thành phố hòa tan trong làn , cái lạnh len lỏi giữa hạ.  
 
Tiếng sấm rền liên miên không dứt, bầu trời rách ra hàng ngàn vết nứt, lớn trút xuống thác nước giáng lên đất.
 
Tôi che ô đứng ngoài , nhìn lên sổ tầng hai đang toang, hai người kia đang tất bật thay chậu hứng nước.  
 
Ban tính đợi họ hết đồ ăn nước uống rồi xong, ai ngờ trận này lại giúp họ cầm cự thêm một đợt nữa.
 
thứ ba, từ sáng sớm tôi đến khu quản lý kiểm tra camera giám sát.  
 
“Ở đây này, lùi lại một chút.” 
 
Tôi gõ lên màn hình máy tính, đang chiếu đoạn camera ngoài đường.  
 
“Người này là thằng cha đó nhỉ?”  
 
“Có vẻ vậy, đi ra từ tòa 416.”
 
Cặp vợ chồng đó lần cuối cùng mua đồ là năm trước.  
 
Ra là đồ dự trữ đầy đủ, bảo còn hống hách được vậy.  
 
Vậy thì tôi sẽ từ từ chơi các người.
 
Về đến nhà, tôi lại thấy một người lạ đang dùng búa đập sổ.  
 
Tôi chạy tới quát lớn: “Anh làm đó?!”  
 
“Tôi là người đi giao hàng từ app XXX, có người đặt đơn nhờ tôi đập sổ.”  
 
Đúng là điên hết rồi, trong lòng tôi chửi thầm cặp vợ chồng đó.  
 
Mất điện hai mà điện thoại họ vẫn còn pin người đến giúp.
 
Tôi trả tiền cho anh giao hàng rồi bảo anh ta hủy đơn, sau đó ngay cho đội thi công.  
 
“Cô bé à, lần sau mấy việc nhỏ thế này đừng tụi chú nữa. Năm phút là xong rồi, tự làm còn tiết kiệm được tiền.”  
 
Chú thợ vừa cười vừa chỉ tôi cách bắt ốc vít vào tấm thép, còn hào phóng lại một ít vật liệu thừa.
 
“Chú lại ít thép cho cháu nhé, là phần còn dư lần trước .”  
 
Tôi nghĩ bụng: cứ cách vài lại thợ đến thì cũng không ổn. 
 
Biết ơn nên tôi cảm ơn chú nhiệt tình rồi hỏi mua dụng cụ.  
 
“Dạ vâng, cảm ơn chú. Vậy chú có biết chỗ nào bán hộp đồ nghề không ạ?”  
 
“Thôi, cái này chú bán lại cho cháu rẻ thôi. Chú cũng đang định đổi cái mà.”
 
Tấm thép trước sổ phòng kính lại được gia cố thêm, chỉ chừa lại một khe nhỏ phía trên chừng ba bốn phân, đủ hai người trong nhà trừng nhìn ra ngoài.
 
“Cô đúng là rảnh rỗi quá mức.”
  
“Ôi dào, tôi chỉ là sợ lại có chuột thôi, tụi nó ăn vụng cơm thừa canh cặn của tôi.” 
 
Tôi cố tình kéo dài giọng, theo kiểu nũng nịu: “Mấy chuyện này gái tụi tôi sợ lắm luôn á. Đúng không …”
 
Hai người trông tiều tụy, thâm quầng, đầy tia máu.  
 
Khác xa dáng vẻ hùng hổ tiên vào tôi “Cút ra ngoài!”
 
“Nhìn cái mà nhìn! cho cô biết, ông trời đang đứng về phía tụi tôi !”  
 
“Vậy à? Thế thì mong chúng ta sống chung vui vẻ nhé.”
 
Chuột trong chiếc lồng ở góc nhà vẫn kêu loạt xoạt. Tôi đem nửa hộp thuốc xổ còn lại từ qua ra.  
 
Hai người kia không thể lúc nào cũng dán vào tấm thép.  
 
Tôi chắn lũ chuột ăn hết thuốc xong liền một khe nhỏ ở vách thép trước họ, đặt miệng lồng chuột vào đó.
 
Thấy ngay lũ chuột nối đuôi nhau chui ra khỏi lồng, bắt đi tìm “nhà ”.
 
thì cái khe dưới sàn cũng bị bịt kín, chuột có muốn cũng không thể chui ra được.  
 
Nửa tiếng sau, bên trong vang lên tiếng chói tai của : “Aaaa…” 
 
“Chồng ơi, thật sự có chuột đó…”
  
nó lại chạy qua còn lại dấu vết thế này!”  
 
“Trời má chồng ơi, đây là phân đó…”  
 
“Làm bây giờ, chồng ơi chồng ơi anh đi chứ!”  
 
Một tràng đinh tai nhức óc. Nếu tôi là chồng cô ta tôi cũng câm luôn rồi.  
 
điên kia cái , không mau lau cho sạch rồi bắt chuột đi à?”  
 
Ồ, hóa ra chồng cô ta cũng điên nốt.
 
6
 
“Xin chào, giao hàng của bạn đây.”  
 
Tôi vui vẻ ký nhận ba kiện hàng tôi đặt.  
 
Thứ nhất: trứng thối biến thái.  
 
Thứ hai: bột gây ngứa.  
 
Thứ ba: chuột sống.
 
Ơ? lại có thêm một kiện nữa?  
Tôi nhìn kỹ tên người nhận thì ra là của .  
 
Tò mò thử ra thì thấy là một chai dầu gội .  
 
Bất chợt tôi nảy ra một ý, điện thoại đặt ngay một chuyến giao hàng siêu tốc mang kem tẩy lông đến.  
 
Tôi pha nước cho giống độ sánh, rồi đổ lại vào chai cũ, niêm lại bằng băng dính.  
 
Tada~ Gói hàng tinh chưa lại hiện ra trước .
 
Tôi gõ vào tấm thép một cách khó chịu, bọn họ ra.  
 
“Này, hàng của mấy người tới rồi .”  
 
Một cặp đầy oán khí xuất hiện qua khe hở tấm thép.  
 
“Đưa đồ cho tôi.”  
 
Ánh đó nhìn tôi thể tôi thèm thuồng dầu gội của cô ta vậy.  
 
“Đồ của cô thì tôi trả, nhà của tôi, bao giờ cô trả lại đây?”  
 
Tôi giả vờ cố nhét gói hàng qua khe, tất nhiên là không lọt.  
 
“Tôi bụng lắm rồi, còn giúp cô bóc hàng nữa .”
  
Tôi cắt gói hàng ra ngay trước , cố gắng nhét chai dầu gội vào trong khe.
 
“Tôi cho cô biết, bọn tôi sẽ không chuyển đi đâu. Cô sớm dẹp cái ý định đó đi.”  
 
So vẻ dày của Từ Chu thì rõ ràng thiếu tự tin hơn, nhận lấy đồ rồi biến mất, tôi có thế nào cũng không ló ra nữa.
 
Tôi bĩu môi, có lẽ đây là lần cuối tôi cho bọn họ cơ hội.  
 
kéo dài đến tận nửa đêm.  
 
Chú chuột nhỏ vật lộn bột gây ngứa cả nay, so lũ chuột đói hai trước thì nó còn phấn khích hơn khi thấy đồ ăn.  
 
Tôi đeo găng tay, ném chuột được “tẩm ướp” gia vị vào khe hở của tấm thép.  
 
Lặng lẽ đi tới chỗ ghế sofa lấy phần vật liệu thép còn lại và hộp dụng cụ, niêm kín phần khe cuối cùng.
 
7
 
Tôi chờ mong suốt cả đêm, thậm chí xem lại toàn bộ phim Chân Hoàn Truyện.  
 
Sáng thứ tư, tấm thép lại bị đập thùm thụp, là Từ Chu, gào lên đòi “xử” tôi.  
 
Dù tấm thép bị bịt kín hoàn toàn, âm thanh bên trong vẫn vang lên không ngớt.
 
“Đệt mẹ mày, mày lại giở trò nữa, ông đây ngứa muốn chết rồi!”  
 
Tôi phì cười, đang định hỏi thuốc ngứa dùng có không thì bị mèo béo lông vàng cắt ngang.  
 
“Không vui thì đi tìm thái y, trẫm đâu có biết chữa bệnh.”  
 
Tôi vội vàng phụ họa: “Phải đó, phải đó, rửa đi là được mà~”  
 
“Tôi biết nước rất quý, nhà anh, à không, nhà tôi bị tôi khóa nước rồi.”  
 
mấy nay đều có to, cứ tiếp tục hứng nước đi.”  
 
“À quên, các người không có điện nên đâu xem được dự báo thời tiết, mà tôi bụng quá mà.”  
 
“Anh trai ơi, chuyện tôi xong vợ anh có giận không đó, mau đi xem vợ anh đi.” Tôi nhắc một cách “ bụng”.
 
“Cô ấy đang dùng chỗ nước ít ỏi mà các người hứng được tắm .”  
 
Tôi chẳng buồn ý thêm, bật âm phim Chân Hoàn Truyện lớn hết mức.  
 
cũng chẳng át nổi tiếng gào khóc của Từ Chu, nghe bước chân thì lại chạy tới đập tấm thép, muốn phá xông ra giết tôi vậy.
 
Tôi nhìn đồng hồ, bảy giờ sáng.  

Tùy chỉnh
Danh sách chương