Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/10zjxdJVoy

Dầu gội dược liệu Nguyên Xuân Xanh dưỡng tóc 470g KM 50g

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 5

Trần Dứu cắt cổ tay khiêu khích, rõ ràng Lâm Mạn đang mang thai, không chịu nổi kích thích, nhưng anh vẫn chọn đưa Trần Dứu đi.

Suýt chút hại hai mẹ cô một xác hai mạng.

Lần này, Trần Dứu thậm chí trực tiếp giết người, nhưng anh vẫn vì lời nói dối nực cười mà ngốc nghếch xông che chắn Trần Dứu.

Vì cô ta, anh từ bỏ vợ , .

Nhưng thứ Trần Dứu trả lại anh, lại một lời nói dối.

Thương Nghiễn ngồi phịch xuống ghế, vùi mặt vào bàn tay, rất cũng không ngẩng .

Rất rất sau, tiếng nghẹn ngào mơ hồ mới chậm rãi truyền .

Trần Dứu ở trong đồn cảnh sát đợi rất .

Từ bình chân như vại, chắc chắn vô cùng, đợi nghi thần nghi quỷ, ngồi không yên.

Cô ta vốn tưởng rằng, vừa vào đồn cảnh sát, Thương Nghiễn lập tức chạy .

Sau đó giống như trước đây, vận dụng tất cả các mối quan hệ, vớt cô ta ngoài.

Bao năm nay, bất kể cô ta gì cũng không cần suy xét hậu quả, bởi vì người chống lưng.

Nhưng bây giờ, người chống lưng chậm chạp không tới, thật sự khiến cô ta sốt ruột.

Cuối cùng, bóng người cô ta ngày nhớ đêm mong xuất hiện.

Trần Dứu kích động mức suýt bật dậy.

Nhưng tờ “chứng nhận” nhẹ tênh rơi trước cô ta, trong Trần Dứu đột nhiên sinh một dự cảm không lành.

Ngẩng đầu , Thương Nghiễn trong bóng tối, cô ta không thấy rõ biểu cảm.

“Trần Dứu, em căn bản không bị bệnh, bao năm nay, em vẫn luôn lấy nó cái cớ để lừa anh.”

người đều nên chịu trách nhiệm những việc , đúng không?”

Trần Dứu hoảng sợ trừng lớn , cách song sắt vươn dài cánh tay.

Vô ích túm lấy góc áo Thương Nghiễn.

Cuối cùng bàn tay trống rỗng.

“Cố ý giết người, Trần Dứu, anh tìm luật sư tốt nhất, để em ở trong tù cả đời, vĩnh viễn đừng ngoài .”

Chương 8

Ngày nào Thương Nghiễn cũng bệnh viện thăm tôi.

Mang theo thức ăn do chính tay anh , đôi sáng lấp lánh:

“Món này em thích, món em cũng thích…”

Sau khi bị tôi đẩy trả lại, ánh sáng trong anh lại tắt ngấm.

Thương Nghiễn đi lại quay về, thấy thức ăn một miếng cũng chưa động.

Sắc mặt anh như lớp màng dầu đông lại bên trên, vừa lạnh, vừa khó coi.

Anh gần như cầu xin mở miệng:

“A Mạn, em đừng vì giận dỗi với anh mà tổn hại thân thể của …”

Lời chưa dứt, Chước đẩy cửa vào.

Trong tay xách mấy hộp giữ nhiệt.

hình thức bán tướng tốt hơn đồ của Thương Nghiễn rất nhiều.

Thấy tôi nhận lấy, sắc mặt Thương Nghiễn càng khó coi hơn.

“Anh không cần thiết đánh bài tình cảm với tôi, tôi nói , Trần Dứu bắt buộc trả giá những gì cô ta .”

Tôi lạnh giọng nói.

Thương Nghiễn vội vàng tiến hai , nắm tay tôi, nhưng bị Chước một chắn lại.

Anh ta đầy mặt khó chịu, nhưng sắc mặt tôi, lại cưỡng ép nuốt bất mãn xuống.

“A Mạn, em hiểu lầm , anh không nói giúp Trần Dứu.”

Thương Nghiễn cố gắng biện giải, nhưng Chước lại như âm hồn không tan.

Lúc thì đút tôi uống nước, lúc lại lấy bát tôi.

Luôn thể chuẩn xác chắn giữa tầm của hai chúng tôi.

“Trần Dứu vào tù tội đáng chịu, anh không nói giúp cô ấy , bây giờ anh cầu xin em tha thứ anh. Không Trần Dứu, chúng ta căn bản không cần đi ly hôn, đúng không?”

Thương Nghiễn vòng qua vòng lại, cố gắng tránh Chước, nói với tôi vài câu tử tế.

Chước cũng theo đó xoay.

Tôi Chước, khẽ cười một tiếng.

Trong Thương Nghiễn đột nhiên sinh cảm giác nguy cơ.

Anh dùng sức gạt Chước , để thể đàng hoàng trước mặt tôi.

Tôi vẻ căng thẳng, để tâm đầy mặt anh, trong không bao nhiêu xúc động, nhiều hơn thờ ơ.

“Thương Nghiễn, vấn đề giữa chúng ta, từ không Trần Dứu .”

“Trong tôi, anh cũng giống vậy, hung thủ hại chết tôi, anh và Trần Dứu không bất kỳ khác biệt nào.”

“Anh tôi sống chung dưới một mái nhà với một hung thủ giết người, sau này tương kính như tân, vợ chồng hòa hợp, hơi quá tàn nhẫn không?”

Tôi nói một câu, sắc mặt Thương Nghiễn lại trắng thêm một phần.

trong vài câu, mặt Thương Nghiễn trắng bệch như giấy vàng.

“Chúng ta kết thúc , Thương Nghiễn, hãy chia tay trong hòa bình đi.”

Chước vô cùng biết ý, trực tiếp vươn tay đẩy người ngoài.

Sau đó , tôi không thấy bóng dáng Thương Nghiễn trong phòng bệnh .

Ngược lại, lúc khi tôi cửa sổ ngẩn người, thấy bóng dáng quen thuộc .

Anh dưới lầu, vừa cả đêm.

Thương Nghiễn đang đánh cược, cược rằng tôi vẫn mềm như trước , vẫn không thể rời khỏi anh như trước .

Nhưng tôi thản nhiên kéo rèm cửa lại.

người thay đổi, trái tim cũng chết.

Ngày xuất viện, Thương Nghiễn lại một lần chặn tôi lại.

Tôi sức lực không đủ, miệng anh mấp máy nói gì đó, tôi hoàn toàn không nghe rõ, cũng không để tâm.

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.