Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/16x5EGY4t

Quạt mini GOOJODOQ 100 tốc độ gió có thể điều chỉnh màn hình kỹ thuật số cầm tay

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 3

Mấy ngày đi tác, ngày nào tôi cũng nhận video từ trường gửi tới.

Ngày đầu tiên. Con vẹt đưa lồng gương.

Bốn mặt đều là gương, vô số bản thân nó.

bên trong vùng vẫy, hét lên, dùng đầu đâm thành lồng.

Tin nhắn thoại nói:

“Phản ứng căng thẳng khá mạnh, đây là bình thường, chứng tỏ biện pháp hành vi đang có tác dụng.”

Ngày thứ hai. Nó không còn vùng vẫy nữa.

Nó co rúc góc, vùi đầu dưới cánh.

nói:

“Hôm nay bắt đầu phát lặp các từ ngữ tích cực: ‘Tôi là chim ’, ‘Tôi yêu chủ’, ba nghìn lần.”

Ngày thứ ba. Trong video, viên cầm clicker đứng trước lồng.

“Tách” một tiếng, con vẹt há miệng, phát ra giọng khàn khàn:

.”

“Tách.”

.”

“Tách.”

.”

nói:

“Từ ngữ tiêu cực cơ bản phủ đi. Bây giờ trong miệng nó chỉ còn nội dung chúng tôi dạy.”

Tôi con vẹt có ánh mắt trống rỗng trong video, không nói gì.

Lâm Chi vẫn trong cơ thể đó.

cái lưỡi cô ta ba nghìn lần chữ “” đè xuống. Lá gan cô ta vô số cái bóng chính mình trong gương dọa vỡ.

Ngày thứ tư. về sớm.

Anh ta không báo trước, trực tiếp về nhà.

tôi mở cửa, anh ta đứng ngoài, sắc mặt không tốt lắm.

“Chồng? Không anh nói ngày mai mới về ?”

“Việc xong rồi nên anh về sớm.” Anh ta thay giày, ánh mắt quét một vòng trong phòng khách. “Lưu Ly đâu?”

“Đưa đi rồi.”

Động tác anh ta khựng .

? gì?”

“Lớp vẹt. Không anh nói nó mỏ hỗn à? Em tìm một chỗ chuyên nghiệp để nó một chút.”

chằm chằm tôi mấy giây.

em không nói với anh?”

“Không anh đang đi tác ? Em sợ ảnh hưởng việc anh.” Tôi cười cười. “Vả không anh bảo em tự xử lý ?”

Anh ta há miệng, không nói gì.

đó anh ta đi phòng khách, ngồi xuống, lấy điện thoại ra.

“Trường nào? Gửi địa chỉ anh.”

vậy?”

“Anh đi đón nó về.”

Tôi anh ta, không động đậy.

“Chồng, việc hành vi mới làm một nửa. Bây giờ đón về thì hiệu quả không tốt đâu.”

“Không cần .” Giọng anh ta hơi căng. “Nó chỉ là một con chim, nói vài câu khó nghe thì ? Em có cần đưa nó đi không?”

“Nó ngày nào cũng mắng em ‘đi chết đi’, anh thấy không có vấn đề gì à?”

“Nó chỉ học vẹt thôi! Nó hiểu nghĩa là gì ? Em so đo với một con chim làm gì?”

Tôi nghe thấy tiếng tim mình đập.

Từng nhịp, từng nhịp, rất ổn định.

.” Tôi nói. “Anh muốn đón thì đi đón đi. Em gửi địa chỉ anh.”

cầm chìa khóa xe rời đi.

Tôi đứng ngoài ban , xe anh ta chạy khỏi khu dân cư.

đó tôi cầm điện thoại, gọi .

, chồng tôi đang đến đón vẹt. trường các anh có thể anh ấy sẽ hơi kích động, phiền giúp tôi ứng phó một chút.”

“Cô Khương, việc hành vi con vẹt này vẫn chưa hoàn thành. Bây giờ đón về sẽ giảm hiệu quả.”

“Tôi . anh ấy nhất quyết muốn đón.” Tôi dừng một chút. “Có điều anh ấy đón về, có thể hai ngày nữa đưa qua tiếp.”

im lặng mấy giây.

, tôi hiểu rồi.”

Chưa đến một tiếng , về.

Anh ta xách lồng chim bước , sắc mặt còn tệ hơn lúc ra khỏi nhà.

“Cái trường đó là nơi gì vậy? Nhốt chim trong lồng gương, đó là hay ngược đãi?”

“Đó là phương pháp hành vi chuyên nghiệp.”

“Chuyên nghiệp?” Anh ta đặt mạnh lồng chim xuống bàn trà. “Lưu Ly đó mấy ngày, gầy đi cả vòng, lông cũng rụng không ít. Em có nó chịu bao nhiêu khổ không?”

Tôi không lồng chim, chỉ mắt anh ta.

“Nó chịu bao nhiêu khổ, anh . Vậy em chịu bao nhiêu khổ, anh có không?”

Anh ta tôi hỏi đến nghẹn lời.

Chỉ trong một khoảnh khắc, vậy là đủ.

“Vãn Vãn, anh không có ý đó.” Giọng anh ta mềm xuống. “Ý anh là này em muốn làm gì, có thể bàn với anh trước không?”

.”

Anh ta tôi một cái, dường như còn muốn nói gì đó, cuối cùng chỉ thở dài, xách lồng chim ra ban .

Tôi đứng tại chỗ, bóng lưng anh ta.

Phản ứng vừa rồi anh ta không đau lòng một con chim.

Mà là đau lòng người bên trong con chim.

Anh ta Lâm Chi trải qua chuyện gì trong lồng gương. Anh ta đang thay cô ta đau lòng.

6

con vẹt đón về, càng để tâm đến nó hơn.

Mỗi sáng trước ra khỏi nhà, anh ta đều nói chuyện với nó mười phút. Buổi tối về nhà, việc đầu tiên là trêu nó.

Anh ta nói đó là “trấn an căng thẳng”, nói con vẹt từng hoảng sợ nên cần xây dựng cảm giác an toàn.

Tôi không ngăn cản.

Vì tôi phát hiện ra một chuyện — con vẹt đó thay đổi.

Nó vẫn nói, nội dung nói ra khác.

trêu nó, nó sẽ nói “”, “giỏi”, “tốt”, thỉnh thoảng bật ra một câu “mẹ” — đó là nội dung trường dạy.

không có nhà, những lời nó nói với tôi khác.

“Cút.”

Một chữ, ngắn gọn, như ép ra từ cổ họng.

Buổi chiều hôm đó, tôi đang ngồi trên sofa gấp quần áo.

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.