Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/7pq46AD8tW

Bộ 6 hộp nhựa đựng thực phẩm chữ nhật Inochi (500-750-1000-1500-2000-2500ml)

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 6

“Kiều Kiều ái tình ta… Lục Tư Ngôn?”

11

Thẩm Huyên vừa dứt, ánh mắt mọi nhìn Lục Tư Ngôn lập tức trở nên mờ ám. ta đỏ bừng mặt, vội vàng cuốn cuộn tranh lại một lộn xộn, đẩy đẩy Thẩm Huyên.

“Ôi chao, tại muội cả đấy.”

Thẩm Huyên mỉm cười, ném cho ta một nháy mắt đắc ý.

“Hô, Tư Ngôn, nói đi, thích Kiều Kiều bao lâu rồi?”

“Đúng đấy đúng đấy, tên này biết giả vờ, rước mỹ nhân về dinh, sướng rơn rồi gì?”

“Haiz, ngày trước và Thẩm Kiều Kiều đối đầu gay gắt, tưởng … chậc chậc chậc, không ngờ nha.”

“Lúc trước đồn Kiều Kiều thích Tư Ngôn nhiều năm, hóa ra là Lục Tư Ngôn thầm thích ta à.”

Ta kế mưu công, dư luận xoay chiều, trong lòng sướng âm ỉ.

Đang vui nghe Lục Tư Ngôn – đã chiến tranh lạnh với ta bấy lâu nay – thong thả nói:

“Ừm, đúng vậy, ta thích Kiều Kiều nhiều năm rồi.”

cưới Kiều Kiều làm vợ, ta rất vui.”

“Là ta thích Kiều Kiều, trước nay nàng ấy đều không biết.”

Khóe môi Lục Tư Ngôn ngậm cười, không hề có sự giận dữ như ta tưởng tượng, cũng chẳng có vẻ thẹn thùng khi trêu chọc.

Môi hắn mấp máy, như thể nói ra là một chuyện hết sức bình thường. Nhưng từng chữ từng câu rơi vào lòng ta, lại giống như trống dồn vang dội.

Nếu tim ta là một mặt hồ, bây đã nổi sóng dữ dội rồi.

huyên náo mọi như muốn lật tung mái nhà, nhưng ta có thể nghe Lục Tư Ngôn. Hắn nói, hắn thích Thẩm Kiều Kiều, rất thích, rất thích.

12

Thọ yến kết thúc, chủ khách đều vui vẻ, duy có mình ta là tâm hồn treo ngược cành cây.

Lục Tư Ngôn nói có phải lòng không nhỉ?

Hắn có sự thích ta không?

Nhưng ta và hắn quen mười tám năm, cũng đấu mười tám năm, thích một mà lại như vậy ?

Nghĩ không thông, ta dứt khoát không nghĩ , định hỏi trực tiếp luôn.

Sau khi vào đêm, Lục Tư Ngôn thuần thục trải chăn trên trường kỷ.

Ta níu lấy ống tay áo hắn: “Này, Lục Tư Ngôn.”

Động tác trên tay Lục Tư Ngôn không dừng: “Chuyện gì?”

Ta ngập ngừng mấy giây, vẫn lên hỏi: “ nói thích ta, là hay giả vậy?”

.”

Lục Tư Ngôn trả một nịch và dứt khoát.

Ta lập tức má-u nóng xông lên, mặt nóng mức cay cả mắt, ống tay áo Lục Tư Ngôn trong tay ta cũng trở nên nóng bỏng.

khi nào thế, ta đều…”

Ta chưa nói xong đã Lục Tư Ngôn ngắt .

đó không quan trọng.”

lại không quan trọng !

Nhưng vì nó lại quan trọng, ta nhất thời cũng không nói rõ .

Ta có chút cuống lên, định truy hỏi tiếp nghe giọng điệu Lục Tư Ngôn lạnh nhạt:

“Dù bây cũng không thích rồi.”

Mắt ta lập tức trợn tròn, cảm giác như dội một gáo nước lạnh đầu chân. Ngay cả tim cũng lạnh lẽo một mảng.

có ý gì?”

Lục Tư Ngôn xoay lại, nhìn ta trên cao xuống, trong mắt lại là màu đen thẫm khiến ta sợ hãi.

“Dù cũng không thích ta, hai ta thế này không phải là huề ?”

Chuyện này mà cũng huề à?

“Ban ngày nói như vậy là không muốn để khác xem trò cười thôi, đừng để bụng.”

Ta có thể không để bụng ?

Ta muốn kéo hắn lại lý luận, nhưng cổ họng như nghẹn một cục bông, không nào phát ra âm thanh. có thể trơ mắt nhìn Lục Tư Ngôn chui vào chăn, xoay lưng về phía ta mà nằm xuống.

13

Lục Tư Ngôn nói xong là ngủ ngay, ta thao thức tận bình minh. Những suy nghĩ trong đầu cứ như đang đá-nh .

Lục Tư Ngôn thích ta?

Nhưng hắn nói không thích rồi. Hắn dựa vào gì mà không thích ta ?

Bởi vì ta không thích hắn.

Nhưng ta sự… không thích Lục Tư Ngôn ?

Tuy rằng thân hai ta bắt nguồn việc Lục Tư đào hôn, nhưng ta có sự phản kháng không?

Hình như, cũng không.

Giả sử đối tượng thân đổi bất kỳ ai khác, ta chắn sẽ không chấp nhận nhanh thế. có Lục Tư Ngôn, cùng hắn thân, tuy không muốn thừa nhận nhưng ta vẫn vui. Thậm chí có đôi khi thầm cảm may mắn vì Lục Tư đã đào hôn.

Ta hoàn toàn không thể tưởng tượng nổi cảnh mình và Lục Tư chung sống với . Nhưng ở bên cạnh Lục Tư Ngôn, mọi thứ dường như đều thuận theo tự nhiên. Tình cảm như vậy, có phải là thích không?

Ta có chút phân vân.

Ta mang đôi mắt gấu trúc đi tìm Thẩm Huyên.

“Lục Tư Ngôn có thích ta không?”

Thẩm Huyên nhìn ta, đôi mắt mèo trợn tròn xoe.

“Hai đóng cửa bảo ! Hỏi ta làm gì!”

Ta thẹn thùng lặp lại Lục Tư Ngôn một lần, Thẩm Huyên phán xanh rờn:

“Huynh ấy bốc phét đấy.”

“Vì ?”

Thẩm Huyên hừ nhẹ một : “ tính đó Lục Tư Ngôn, nếu không thích tỷ, huynh ấy có thể bái đường thân với tỷ ?”

Ta kể chuyện Lục Tư đào hôn cho Thẩm Huyên nghe.

Thẩm Huyên cũng không chắn . Dù ai cũng biết, đối với các đại gia tộc, trời đất có lớn thế nào thể diện vẫn là lớn nhất. Để không mất mặt, gì cũng có thể hy sinh.

“Nhưng ít nhất ta có thể khẳng định một chuyện.”

Ta khiêm tốn thỉnh giáo: “Chuyện gì?”

“Tỷ thích Lục Tư Ngôn.”

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.