Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/3B3yr75DNN

Vali Kéo MIAvn Larita ROTA - Size 20/24/28, Nhựa PP Dẻo Siêu Bền, Hạn Chế Bể Vỡ, Khoá TSA

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 3

tôi đang rụt cổ dự đoán hắn sắp nổi lôi đình…

Thì ngay đó, hắn cởi vest ra, bước thẳng vào bếp.

Hắn mặc chiếc tạp dề màu hồng của dì giúp việc vào.

Rồi quay người ra hiệu cho tôi – kẻ đang đứng ngây người – tiến lại thắt dây tạp dề cho hắn.

chân tay lóng ngóng thắt xong cho hắn.

Hắn quay đầu nhìn tôi, lạnh giọng đe dọa:

“Đây là đầu tiên tôi nấu cơm, dám chê không ngon thì đừng hòng có .”

Ơ kìa, bộ anh định nấu thứ hai à?

Tôi thầm cảm thán lòng.

Nhưng ngẩng đầu chạm phải đôi mắt đen láy thâm trầm của hắn.

Bệnh hèn nhát của tôi lại tái phát.

Chẳng dám “làm làm mẩy” thêm chút .

biết ra sức cam đoan là sẽ không chê .

Bùi Úc Xuyên nghe tôi cam đoan, đột nhiên “tặc lưỡi” một cái, sắc mặt đen hơn cả nãy.

Tôi sợ hãi chạy biến ra khỏi bếp.

Ngồi ở phòng khách làm công tác tư tưởng mất gần một tiếng đồng hồ.

Mới đợi Bùi Úc Xuyên bưng một đĩa thức ăn bước ra.

Đó là một thịt bị than hóa hoàn toàn.

Dựa vào trí tưởng tượng phong phú của .

Tôi mới lờ mờ nhận ra đây là món áp chảo.

Với một đứa ham ăn tôi, đồ ăn bày ra trước mặt kiểu gì cũng phải nếm thử một .

Nhưng tôi thật sự sợ bị độc c.h.ế.t nên chẳng dám động vào.

Tôi lấy hết can đảm, tiếp tục chuyện:

“Làm lâu là muốn bỏ đói tôi à?”

“Mang đi đi, tôi không ăn .”

Suốt cả trình, tôi không dám ngẩng đầu nhìn mặt Bùi Úc Xuyên lấy một .

sợ bị cái bản mặt lạnh lùng của hắn dọa cho một trận, rồi lại nói năng lắp bắp làm mất hết khí .

chuyện xong, tôi cúi đầu chạy biến về phòng một con chim cút.

, chắc chắn Bùi Úc Xuyên phải đòi chia tay rồi chứ nhỉ?

05

Tôi mải suy nghĩ linh tinh rồi chẳng may ngủ thiếp đi trên giường.

tỉnh dậy, cái bụng đói đến cồn cào khó chịu.

“Đói đi mất!”

“Ăn không?”

“Có chứ, có chứ!”

Tôi hớn hở đáp lại xong mới nhận ra người vừa nói là Bùi Úc Xuyên.

Tôi ngước mắt nhìn, Bùi Úc Xuyên đang ngồi ở mép giường.

Hắn vẫn mặc chiếc áo sơ mi đi làm về, hơi ngẩng đầu, dùng vẻ mặt cao cao tại thượng nói:

“Muốn ăn thì dậy đi, tôi đi làm cho .”

Nghĩ bụng hành hạ người khác cũng là một cách chuyện, nên tôi ngoan ngoãn gật đầu.

Vẻ mặt Bùi Úc Xuyên hơi giãn ra.

hừ lạnh một tiếng, hắn cúi người đi dép lê vào chân cho tôi.

Tôi lững thững theo hắn vào bếp.

, tôi tận mắt chứng kiến Bùi Úc Xuyên trổ tài nấu nướng.

Rã đông, thái tỏi, nóng chảo, đổ dầu…

Động tác của hắn cực kỳ thuần thục, chẳng giống một kẻ gà mờ chút .

Tôi chăm chú nhìn theo, chẳng mấy chốc ngửi thấy mùi thơm phức.

đói, tôi vội vàng định thò tay ra bưng thì lại bị Bùi Úc Xuyên cản lại.

Đùa tôi à?

Không muốn cho tôi ăn chắc?

Tôi luyến tiếc nhìn , hậm hực lùi ra xa.

Bùi Úc Xuyên tiến lên bưng đĩa thịt đi về phía bàn ăn.

Cậy hắn không có mắt lưng, tôi vô tư làm mặt quỷ trêu tức.

Ai ngờ, Bùi Úc Xuyên đột ngột quay người lại.

mắt hắn thoáng hiện ý cười, nhưng lời nói ra lại rất hung dữ.

“Làm cái mặt quỷ gì , chẳng phải đói rồi sao, mau lại đây ăn đi.”

“Vâng!”

Hai mắt tôi sáng rực, vội vàng đi tới bàn ăn.

đi ngang qua thùng rác, tôi vô tình nhìn thấy bên có rất nhiều thịt cháy đen thui.

Tôi ngồi phịch xuống ghế, bèn chuyện nói:

“Có phải dì Vương không biết làm không nhỉ, thấy thùng rác có bao nhiêu thịt cháy khét lẹt kìa.”

“Làm gì có, dì ấy nấu ngon lắm .”

Bùi Úc Xuyên ngồi đối diện, một tay chống cằm, hững hờ đáp lại một tiếng.

“Ơ, mấy thùng rác là sao…”

Cả người Bùi Úc Xuyên bỗng cứng đờ.

Hắn đột ngột đứng bật dậy, chiếc ghế phía ma sát với sàn nhà tạo ra một tiếng rít ch.ói tai.

Đầu tôi đầy dấu hỏi chấm, ngơ ngác ngẩng lên nhìn.

thấy vành tai Bùi Úc Xuyên đỏ bừng, hắn khoanh tay trước n.g.ự.c, cố tỏ ra bình thản nói:

“Thùng rác , mấy thứ đó không phải tôi làm nhé, đừng có vu khống. Áp chảo là chuyện dễ trở bàn tay, học cái là biết ngay, tôi thèm vào lãng phí nhiều thịt làm cho một bữa chắc.”

Tôi: “…”

Tôi nói là anh làm ?

Tự nhiên nhảy dựng lên thừa nhận làm gì.

Tôi nhìn chằm chằm Bùi Úc Xuyên, ánh mắt lộ rõ ý tứ đó.

Bùi Úc Xuyên hiểu ý tôi.

Hắn hơi nheo mắt, đưa tay ấn c.h.ặ.t đĩa thức ăn của tôi, hung hăng bảo:

“Nói nhiều , không muốn ăn thì đổ đi.”

Tôi vội vàng giữ c.h.ặ.t lấy đĩa.

Hung dữ đi mất, cái đồ đàn ông tồi cũng vô lý đùng đùng!

06

Đúng là trên đời chẳng có bữa ăn miễn phí.

Tối hôm đó, cuộc mây mưa sắp kết thúc, hai tay tôi mệt rã rời tới mức chẳng sức lại vết cào trên lưng hắn .

Khốn nỗi, Bùi Úc Xuyên lại là kẻ cực kỳ thiếu tự trọng.

Hắn lên đôi mắt khóc đỏ hoe của tôi, bàn tay vẫn không ngừng mơn trớn.

Rõ ràng là vẻ mặt vô cùng thỏa mãn, vậy hắn vẫn “vừa ăn cướp vừa la làng”, giả nhân giả nghĩa bảo:

“Tối nay vốn dĩ tôi không định làm , nhưng cứ nhất quyết đòi cho bằng , đòi xong rồi lại khóc. đúng là nhõng nhẽo đi mất!”

“?”

Đồ khốn, anh có giỏi thì bỏ cái tay ra rồi hãy nói câu đó không?

Tôi rất muốn tát cho hắn một cái, nhưng lại sợ hắn mượn cớ đó tiếp tục.

Thật sự chịu không nổi rồi!

Một tuần bảy ngày thì hết sáu ngày làm chuyện đó, mỗi lại không dưới hai tiếng đồng hồ.

Phải chia tay, nhất định phải chia tay!

làm làm mẩy thôi thì chưa đủ hắn đòi chia tay.

Vậy thì phải tăng thêm độ khó thôi.

Bồi thêm cái thiết lập hình tượng hám tiền !

07

Sáng sớm, tôi thức dậy thì bên cạnh không bóng dáng Bùi Úc Xuyên .

Dạo chuyện thành quen, phản ứng đầu tiên của tôi là gửi tin nhắn bới lông tìm vết hắn.

“Anh yêu ơi, nụ chào buổi sáng hôm nay của rồi?”

Tôi vốn là kiểu người ngủ rất say.

Hắn có hay không tôi cũng chẳng cảm nhận .

Nhưng bất kể hắn có hay chưa, tôi cứ khăng khăng bảo là chưa là .

Qua màn hình điện thoại, tôi mặc sức làm làm mẩy.

Nhưng tôi chưa đắc ý một phút.

Bùi Úc Xuyên gửi tới một đoạn video khiến tôi đứng hình ngay lập tức.

Video rất ngắn, dài một phút.

đó có mười giây là cảnh Bùi Úc Xuyên đang tôi.

Năm mươi giây lại là cảnh tôi đang nhắm nghiền mắt, đ.ấ.m đá túi bụi vào Bùi Úc Xuyên anh ta cúi xuống lên trán .

Làm tốt lắm!

Nhưng thú thật là tôi chẳng có chút ký ức về đoạn cả.

thôi bỏ đi!

Không làm làm mẩy kiểu , tôi chuyển sang thiết lập cô nàng hám tiền.

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.