Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/9ALC0P2znr
GLADE Combo 4 Sáp Thơm Khử Mùi Lưu Hương Bền Lâu 180g x4
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
Sáng sớm, tôi bị chị Tiểu Kiều gọi điện đ.á.n.h thức.
Chị ấy đưa cho tôi một địa chỉ.
Một hàng sao, loại cần phải đặt chỗ trước ấy.
Chị Tiểu Kiều dặn:
“ bối à, em không cần lo lắng vấn đề an toàn đâu, vệ ở đó tuần tra nghiêm ngặt lắm. Vạn nhất cái thằng nghịch t.ử đó dám tay chân với em, em cứ hét lên, hoặc là đá vào chỗ hiểm của nó, không cần nể mặt chị đâu nhé!”
Tôi yếu ớt lên tiếng:
“Em có thể hối hận không?”
Chị Tiểu Kiều kiên quyết:
“Không được.”
Tôi: “…”
Thôi được rồi!
Dù sao cũng đã sắp xếp xong xuôi, cứ đi gặp một mặt cho đúng quy trình !
20
Tôi đến hàng chị Tiểu Kiều nói đúng giờ hẹn.
Nhìn quanh một hồi, tôi phát hiện phân nửa đàn ông trong hàng đều mặc đúng đặc điểm của “nghịch t.ử” mà chị Tiểu Kiều cung cấp – sơ mi trắng, quần tây .
Mắt tôi như muốn mù luôn.
Nhìn ai cũng giống cậu con trai quý hóa chị Tiểu Kiều.
Tôi vội vàng hỏi chị Tiểu Kiều:
“Nhiều người mặc sơ mi trắng quần tây quá chị ơi.”
Chị Tiểu Kiều trả lời ngay tức khắc:
“Đứa nào đẹp trai nhất thì là nó đó.”
Thế thì tôi phải nhìn cho kỹ được.
Tôi quan sát bốn phía, quả lại nhìn một người đàn ông quen thuộc đến mức thoát tục.
— là Bùi Úc Xuyên.
Anh ta mặc sơ mi trắng, đôi chân dài được bao bọc trong chiếc quần tây . Khi bước đi, dáng người anh ta thẳng tắp như tùng, mái tóc hơi rối rủ xuống trước trán, đôi mắt sâu thẳm, sống mũi cao v.út, cả người toát ra khí chất “người lạ chớ gần”.
Nhận ra ánh mắt của tôi, đôi mắt láy của anh ta chạm phải mắt tôi.
Anh ta mỉm , lặng lẽ làm một khẩu hình miệng với tôi.
Anh ta nói:
“Tụng Tụng, anh em rồi.”
Sau đó anh ta sải bước dài phía tôi.
Tôi lập tức muốn lối thoát chuồn lẹ, nhưng hành lại chẳng nhanh anh ta.
Anh ta tóm lấy cổ tay tôi, ấn tôi ngồi xuống.
Anh ta khẩy, giọng điệu có chút mỉa mai:
“Không phải đặc biệt đến gặp tôi sao? Chạy cái gì.”
Chơi game đúng là giúp cải thiện cái tính nhát gan rất nhiều.
Tôi cúi đầu, nhỏ giọng cự lại một câu:
“Ai thèm đến gặp anh chứ, tôi đến đây xem mắt mà.”
Sắc mặt Bùi Úc Xuyên lập tức xì.
Anh ta nghiến răng nghiến lợi nói:
“Thế cô đã hỏi xem đối tượng xem mắt của mình tên là gì chưa?”
Ngay lập tức, trong lòng tôi trỗi dậy một dự cảm chẳng lành.
Tôi run rẩy lấy điện thoại ra, gửi tin nhắn cho chị Tiểu Kiều:
“Chị ơi, con trai chị tên là gì ạ?”
“Bùi Úc Xuyên, nghe hay không? Chị phải lật từ điển suốt một tuần chọn được đấy.”
Tôi: “…”
Trời sập rồi.
Sao mà lại trùng hợp đến thế cơ chứ!
Tôi nghẹn lời chẳng nói gì, nửa ngày trời nặn ra được một câu.
“Hiểu lầm, đều là hiểu lầm thôi…”
“Hiểu lầm? việc tay với tôi cũng là hiểu lầm chắc?”
“ tay thì không phải.”
Dưới ánh mắt như muốn phun lửa của Bùi Úc Xuyên, tôi cẩn thận đáp lời.
Bùi Úc Xuyên hít sâu một hơi, tức đến mức tóc cũng muốn dựng đứng cả lên.
Cứ ngỡ anh ta sẽ hất tay bỏ đi, nhưng anh ta vẫn cố giữ bình tĩnh hỏi:
“Nói đi, tại sao lại tay?”
Tôi tuy nhát gan, nhưng cũng có nóng nảy.
“Chẳng phải là do anh đề nghị trước sao?”
“Thẩm Tiện Hoan , anh đã em dọn đi, còn nói là tạm xa một thời gian.”
“Đừng có diễn nữa, anh rõ ràng là thích Thẩm Tiện Hoan.”
“Với lại anh sắp hôn rồi, còn đến tiền bạn gái cũ làm gì?”
Tôi nói giận, nước mắt cứ thế trào ra không dứt.
Bùi Úc Xuyên luống cuống.
Anh ngồi xuống cạnh tôi, lau nước mắt cho tôi hốt hoảng nói:
“Anh chưa bao giờ đề cập đến chuyện tay cả. Theo lệ thì vợ chồng sắp cưới không được gặp trước hôn lễ thôi. Vả lại em chạy mất rồi, anh hôn với ai đây?”
“Còn Thẩm Tiện Hoan, cô ấy có hôn phu rồi, anh cũng có em, anh không thích cô ấy.”
Tôi đỏ hoe mắt, ngước đầu lên nhìn anh.
Bùi Úc Xuyên nói tiếp:
“Chẳng phải dạo trước em cứ quấn lấy anh vì muốn cưới anh sao? Anh đã chuẩn bị xong xuôi hết rồi, tại sao phải tay chứ?”
Tôi sụt sịt, không nói lời:
“Em nói muốn cưới anh hồi nào?”
Sắc mặt Bùi Úc Xuyên thay đổi liên tục, anh cau mày hỏi:
“Không muốn cưới sao tự nhiên em lại làm nũng bất thường như ?”
Anh hừ lạnh một tiếng, nói lộ vẻ quả quyết.
“Ngày nào em cũng làm nũng như thế, chắc chắn là muốn cưới anh rồi. Anh đương nhiên phải chuẩn bị đám cưới trước chứ.”
Tôi trợn tròn mắt: “Anh cái thói kiếm chuyện của em là làm nũng á?”
“Chứ còn gì nữa, nếu không thì sao em chẳng bao giờ kiếm chuyện với người khác?”
Tôi: “… Thế mấy cái tin nhắn trong nhóm anh em, là phiền vì em kiểm tra hành tung là gì?”
tác lau nước mắt của Bùi Úc Xuyên bỗng khựng lại.
Ánh mắt anh thoáng chút né tránh, vành tai ửng đỏ vì ngượng ngùng:
“Ngày nào em cũng quan tâm anh như thế thì chắc chắn là yêu anh rồi, anh khoe khéo một chút thôi.”
“ sao anh còn nói nếu em kiểm tra nữa thì tay?”
Bùi Úc Xuyên ra vẻ uất ức:
“Chẳng phải đầu anh cứ tưởng em thích anh, nhưng thực ra em chẳng yêu anh chút nào sao? Đám khốn nạn đó chuyện toàn gọi anh là ‘liếm cẩu’. Sau này, ngày nào anh cũng phải bán sức trên giường khiến em yêu mình, anh tất nhiên phải khoe một vố chứ.”
Tôi: “…”
Hóa ra đây là lý do khiến cái eo của tôi bị hành hạ suốt qua?
Tôi ngắt lấy một nhúm cơ bụng săn chắc trên eo anh, nghiến răng nghiến lợi.
“Em chẳng thích cái sự bán sức đó của anh đâu, lo mà tiết chế lại đi, không thì em chẳng thèm cưới anh đâu.”
“Đau đau đau, Tụng Tụng, em là em đồng cưới anh rồi hả?”
“…”
“ mai mình đi lĩnh chứng luôn nhé?”
“…”
“Tụng Tụng, em nói gì đi chứ!”
“Không thèm.”
“ khi nào chịu đi?”
Tôi bật hừ một tiếng:
“ xem biểu hiện của anh thế nào đã.”
này, ánh đèn trong hàng tỏa ra dịu nhẹ, tiếng nhạc êm đềm du dương.
Nỗi lòng kìm nén bấy lâu của tôi cuối cùng cũng được giải tỏa.
21
Sau khi chị Tiểu Kiều được gã “người yêu cũ tồi tệ” của tôi là Bùi Úc Xuyên.
Chỉ sững sờ một lát, chị ấy lại hì hì nói:
“Cái thằng nghịch t.ử này, yêu đương chẳng ra làm sao cả. Quen cũng chẳng dẫn gặp mẹ, vợ chạy mất là đáng đời lắm. Cũng may là có mẹ, không thì còn lâu lại được con.”
Tôi cúi đầu thầm.
Giấu nhẹm chuyện mình là người từ chối gặp phụ huynh xưa.
Cái nồi này cứ Bùi Úc Xuyên đội !
Tóm lại, tôi và Bùi Úc Xuyên đã hóa giải hiểu lầm một cách êm đẹp.
Sau khi được nội tâm ngạo kiều, nói một đằng nghĩ một nẻo của hắn, tôi cũng không còn nhát gan khi đối mặt với hắn nữa.
Anh ấy cũng cố gắng kiềm chế bản thân.
Từ một tuần sáu lần đổi thành một tuần lần.
Chúng tôi ngày hiểu hơn.
Tình cảm dành cho đối phương cũng sâu đậm hơn trước.
Cuối cùng, vào một ngày xuân rực rỡ, tôi đã đồng lời cầu hôn của anh.
Mối tình đầy rẫy sự hiểu lầm của chúng tôi cuối cùng cũng đón nhận một cái hạnh phúc.
Ngoại truyện của Bùi Úc Xuyên:
đại học, tôi đã làm một việc cực kỳ ngớ ngẩn.
– Đó là lầm tưởng Ôn Tụng thầm mến tôi.
đó, đúng vào dịp Thẩm Tiện Hoan đơn phương xé bỏ thỏa thuận đối phó với bố mẹ hai bên lén lút hẹn hò với bạn trai.
Tôi không muốn mình là kẻ thua cuộc.
Sau khi lầm tưởng Ôn Tụng thầm mến mình, tôi đã vênh váo tuyên bố đồng cho cô ấy theo đuổi.
Nhưng chẳng bao lâu sau khi quen , tôi phát hiện ra một sự thật là Ôn Tụng không hề yêu tôi.
Nhưng tôi cũng cần giữ thể diện.
Quan trọng nhất là cô ấy đáng yêu nhát gan, nếu rời xa tôi chắc chắn sẽ bị người khác bắt nạt.
Bây giờ cô ấy chưa thích tôi, không có nghĩa là sau này sẽ không thích.
Vì , tôi đã nhờ đến sự trợ giúp của đám anh em lớn lên từ nhỏ cùng mình.
Sau một trận bị tụi nó nhạo, tôi cũng học được mấy chiêu khiến Ôn Tụng yêu mình.
Một, phải quan tâm cô ấy mọi mặt, chú đến cả sức khỏe lẫn tâm lý.
Ví dụ như cô ấy thích ăn đồ ăn vặt, cái này phải quản.
Nhưng cũng không được quản quá c.h.ặ.t, thỉnh thoảng phải mắt nhắm mắt mở cho cô ấy ăn một hai lần.
Thế mỗi lần cô ấy lén lút ăn, tôi đều giả vờ như không .
Hai, không được keo kiệt tiền nong với cô ấy.
Thẻ phụ đã đưa cho cô ấy rồi;
bộ trang sức nào mắt cũng đều đấu giá cho được;
Bất sản cũng luôn cô ấy cứ thoải mái chọn lựa.
Nhưng chẳng hiểu sao, cô ấy vẫn luôn giữ vẻ thờ ơ với những chuyện đó.
Phiền thật, rầu hết cả người!
, tôi không giỏi ăn nói, đám bạn khuyên tôi làm nhiều hơn nói.
Cái này thì chẳng cần tụi nó bày, trên giường tôi nào cũng rất bán sức.
Dẫu sao thì cô ấy cũng rất thích, lần nào cũng nũng nịu đòi cho được.
…
Tóm lại, trong suốt qua, tôi đã miệt mài vận hành tình yêu giữa mình và Ôn Tụng theo những phương pháp đó.
Đừng nói nữa, xem ra cũng khá hiệu quả đấy.
Tôi cảm nhận rõ rệt là Ôn Tụng đã yêu tôi mất rồi.
Ví dụ như, cô ấy đã bắt đầu kiểm tra hành tung của tôi.
Hơn nữa còn chủ tiêu tiền của tôi.
Điều này chứng minh cho cái gì?
Chứng minh cô ấy yêu tôi chứ sao!
Yêu tôi đồng nghĩa với việc muốn hôn với tôi.
Hoàn toàn hợp lý, thế tôi lập tức bắt tay vào chuẩn bị hôn lễ.
Nhưng trong bị đám bạn nối khố lôi đi đón con nhóc Thẩm Tiện Hoan ở sân bay.
Tôi lại nhận được tin nhắn kiểm tra của Ôn Tụng.
Tôi nhất thời không kìm lòng được, thế là khai tuốt chuyện hôn với cô ấy luôn.
Vợ chồng trước ngày cưới là không được gặp mặt .
tôi đã bàn với Ôn Tụng, hai đứa tạm thời tách ra một thời gian.
Còn chưa kịp giải thích ngọn ngành mọi chuyện.
Cái sân bay c.h.ế.t tiệt này, sóng sánh yếu kinh khủng, tin nhắn cứ xoay vòng vòng mãi không gửi đi được.
Thôi bỏ đi, lát nữa rồi nói chuyện trực tiếp với Ôn Tụng !
Ai dè ra khỏi sân bay, tôi đã tin nhắn đòi tay của Ôn Tụng gửi đến.
Chuyện quái gì đang xảy ra thế này?
Trời đất quanh tôi như sụp đổ ngay tức khắc.
Tôi vội vàng gọi một cuộc điện thoại qua WeChat.
Nhưng hệ thống lại báo tôi đã bị chặn.
Đến cả số điện thoại cũng bị cho vào danh sách nốt.
Tôi lập tức lao thẳng .
Thế nhưng trong chẳng bóng dáng Ôn Tụng đâu nữa.
Cô vợ yêu quý xương thịt của tôi cứ thế mà biến mất một cách đầy khó hiểu.
Sau đó, tôi lùng sục khắp nơi vợ.
suốt cả tháng trời, rốt cuộc tôi lại phát hiện ra tung tích của cô ấy qua… điện thoại của mẹ mình.
Thế nào gọi là duyên trời định?
là thế này đây!