Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/4AwW2uDTur
Tẩy Lồng Máy Giặt Camilla 300gr + Tẩy Mốc Gioăng Cao Su Cao Cấp Camilla 100gr
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
Tôi ở trong xưởng suốt mười năm, ngày đêm bị chất độc ăn mòn.
Tôi thường xuyên choáng váng, run không kiểm soát, tim đập nhanh, trở thành một kẻ tàn phế.
Ba mươi tuổi, tôi bị tống cổ về .
Tôi khó khăn lắm mới dám mở miệng nhờ cha mẹ và em gái giúp đỡ.
Ba nói: “Em gái mày gả vào giàu đã đủ khó khăn , mày đừng có gây phiền phức cho nó nữa.”
Mẹ nói: “Mày cũng ba mươi tuổi , kiểu gì cũng chẳng gả đi được đâu, còn tốn tiền làm đẹp làm gì cho phí.”
Em gái nói: “Chị ơi, nữa, em đủ mạnh! Nhất định em sẽ tìm cho chị bác sĩ giỏi nhất.”
Lời hứa ấy, mãi… đến tận ngày con trai của em gái kết hôn.
Ba mẹ lấy hết tiền hưu trí ra vẫn chưa đủ lo cho cháu ngoại, còn ép tôi đưa mười vạn tiền mừng, nếu không thì họ thấy mình không ngẩng đầu nổi trước thông gia.
Tôi ôm c.h.ặ.t số tiền tích cóp được từ việc nhặt ve chai, sống ch.ết không buông .
Hai người họ lớn tuổi vẫn bất chấp thể diện, cùng nhau lao vào đ.á.n.h tôi.
Vừa đ.á.n.h vừa c.h.ử.i, cuối cùng… lỡ đ.á.n.h c.h.ế.t tôi.
2
Tôi hồi phục tinh thần lại.
Trước mắt, mẹ đeo viên đá an đeo lên cổ em gái.
Em gái cầm viên đá, xoắn xuýt mừng: “Đẹp quá, cảm ơn mẹ!”
“Cảm ơn cái gì chứ con bé ngốc . An An, con có thử ôm đá an cầu nguyện không? Biết đâu lại linh nghiệm đấy.”
Em gái liếc tôi một cái, ôm khối đá trước n.g.ự.c, nhắm mắt bắt đầu cầu nguyện.
Tôi không có tâm trạng thưởng thức cảnh “mẹ hiền con thảo” ấy, lặng lẽ quay về phòng, dọn đồ của mình sang căn phòng chứa đồ chật hẹp.
Mẹ nghe thấy động tĩnh liền bước tới hỏi: “ thế ?”
Đương nhiên tôi không nói rằng khối đá an kia có phóng xạ vượt mức nên không ở chung phòng em gái.
Tôi nói: “Sắp thi , con không làm phiền em học, sau con sẽ ở phòng chứa đồ.”
Mẹ cười: “Vốn dĩ nên thế , con là chị thì nhường em một , huống chi sức khỏe em con còn không tốt.”
khi tôi vừa đóng cửa phòng chứa đồ lại, em gái đã hớn hở nói mẹ:
“Mẹ biết con vừa ước gì không? Con vừa nói hòn đá là có một phòng riêng. Không ngờ nhanh đã thành thật! Hòn đá đúng là có tác dụng, không là đá an, còn là đá ước nguyện nữa!”
Mẹ ngạc nhiên một , nhìn thấy em gái như cũng không truy hỏi nhiều, ngược lại còn phụ hoạ : “ nữa An An của mẹ thử ước một điều nữa, xem có thành hiện thực không!”
Em gái gật đầu thật mạnh: “Con có một bánh nguyên vẹn.”
Vì em gái lại ước có được một bánh nguyên vẹn?
Bởi vì tôi không khá giả. Những thứ xa xỉ như bánh , ba mẹ mua một .
những món như , lớn thời gian tôi và em gái đều chia đôi.
Là do tôi khóc lóc làm loạn thì mới có được chia đều ấy.
Khi đó, tôi có thể hiểu được câu nói ba mẹ luôn lặp đi lặp lại – “Con là chị, nhường em một ” – thực chất lại là sự thiên vị tuyệt đối dành cho em gái.
ba tan làm trở về, trong quả thật cầm theo một bánh .
Em gái ôm c.h.ặ.t cánh ba, yêu cầu mở hộp, ăn hết sạch bánh đó.
Ba người hoà thuận , tiếng nói tiếng cười rộn rã không ngừng.
sau, bên ngoài lại trở nên im ắng.
Mẹ thấp giọng, nói nhỏ: “Đừng để chị gái con biết được, nếu không cái bánh của con lại bị nó chiếm mất một nửa.”
Ba cũng lên tiếng phụ họa: “Chứ còn gì nữa, cái bộ dạng ích kỷ của nó, nhìn thấy sợ.”
Em gái thì hờ hững nói: “Đây là bánh ba mẹ mua cho em, chị không có tư cách ăn!”
Đúng .
Tôi làm gì có tư cách chia em gái chứ.
Ba mẹ là ba mẹ của em.
Ngôi cũng là của em.
Còn tôi, từ đầu đến cuối… chẳng qua là một người ngoài.
3
Cha mẹ và em gái ăn ý không hề nhắc đến chuyện bánh ngọt.
Tôi lặng lẽ ăn cơm, không nói một lời.
Trở về căn phòng chứa đồ chật hẹp, em gái cũng đi theo vào.
Nó làm ra đáng thương, trên ôm một xấp bài .
Nó tội nghiệp nói: “Chị ơi, chị cho em mượn bài xem một được không? Bài nhiều quá, em sợ nữa không làm kịp…”
Em gái vốn dĩ không thích học, mỗi tối đều diễn một màn “làm không xong bài ”.
Trước đây, tôi sẽ mách ba mẹ, cùng họ dạy dỗ nó một trận.
bây giờ, tôi lại thấy… không cần thiết nữa.
Tôi đưa nhận lấy bài của nó, một đã làm xong toàn bộ đưa lại cho em gái.
Nó ngạc nhiên, mở lớn hai mắt: “Chị, chị làm gì ?”
“Về sau nếu em không biết làm thì cứ đưa chị, chị có thể giúp em.”
“, đột nhiên chị lại…”
“Học hành không con đường duy nhất, nhân sinh ngắn ngủi, chị khó dễ em làm gì chứ.”
Nó giật mình sững sờ một lúc lâu vẫn chưa phản ứng lại.
Tôi lại nói : “Cứ sống là được, hi vọng lớn nhất của ba mẹ hẳn là em sống một cuộc đời vô ưu vô lo.”
Dù nó cũng chẳng còn sống được bao lâu nữa.
Nó thoáng do dự, có chần chừ trong chốc , cuối cùng vẫn nhận lấy bài tôi đã làm xong, còn thử dò hỏi lại: “Chị… sau bài của em đều giao cho chị nhé?”
Tôi nhìn khối “đá an” đang đeo trên cổ nó, mỉm cười gật đầu: “Không thành vấn đề.”
Em gái có được một bánh nguyên vẹn.
Cũng có được một căn phòng riêng.
Lại còn có một “trợ thủ” giúp nó làm bài .