Năm tôi bốn tuổi, tôi và em gái cùng bị đuối nước, chỉ có mình tôi sống sót, từ đó mẹ hận tôi đến tận xương tủy.
Ban đêm, bà vô số lần cầm những “viên kẹo” đủ màu, muốn cạy miệng tôi nhét vào, nhưng lần nào cũng bị bố kịp thời ngăn lại.
Về sau, tôi để tóc dài, mặc váy hoa nhí, cố gắng sống thành cái bóng của em gái, chỉ khi đó mẹ mới chịu nhìn tôi thêm một chút.
Cho đến ba năm sau, mẹ lại mang thai, bà nói đó là em gái đã chết quay về.
Tôi thay mẹ vui mừng, em gái trở về rồi, thật tốt quá…
Vậy thì căn nhà này, cũng không còn cần đến kẻ thế thân như tôi nữa.
Tôi lấy ra những “viên kẹo” năm đó mẹ từng muốn ép tôi nuốt, lặng lẽ nuốt xuống.