Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
Mặt Nạ Giấy COLORKEY LUMINOUS Vitamin B5 Hỗ Trợ Phục Hồi 25ml/miếng
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
tốt nghiệp, tôi đứng trước cổng trường chụp bức ảnh.
Người phụ nữ ảnh cắt tóc ngắn, ánh mắt sáng rõ. Trên không còn thấy chút rụt rè, hèn mọn nào xưa.
Bạn cùng phòng đi tới, vỗ vai tôi.
“Tri Hạ, cậu đang vậy?”
Tôi kẹp bức ảnh vào sách, mỉm đón gió.
“ vốn liếng để mình được sống .”
…
Sau Tết, trung tâm thương mại nhỏ thị trấn cải tổ, cho phép cá nhân thuê kinh doanh.
Tôi không nghĩ nhiều, thuê ngay góc khuất cùng, nơi không thèm lấy, để bán quần áo.
Tháng đầu tiên, mấy chị bán hàng lâu ở bên cạnh chờ xem tôi trò . vừa cắn hạt dưa vừa tựa vào buôn chuyện:
“ người đàn bà ly hôn thì nên trò trống ?”
Tôi không để ý.
Tôi chỉ việc: nhập hàng, sắp xếp, mỉm .
Quần áo được phân theo size. Vòng eo, vòng hông ghi rõ ràng. Khách đến thử, tôi ngồi xuống giúp xắn gấu quần, chỉnh dáng, không hề tỏ phiền.
Khách quay càng nhiều. Góc khuất tôi bắt đầu người xếp hàng.
Tháng thứ hai, doanh thu tôi gấp mấy bên cạnh cộng .
Tháng thứ , bị điều sang trông kho.
ấy, tôi hai mươi tuổi.
Cuối , tôi mua bằng đầu tiên thị trấn.
Không thuê.
mua đứt.
Trả bằng tiền .
giao tiền, ông chủ bán nhà ngoài mươi tuổi tôi rất lâu.
“Cô bé, cô lấy đâu nhiều tiền vậy?”
Tôi .
“Tự kiếm.”
Ông không hỏi nữa, đưa chìa khóa cho tôi.
Tên hàng vẫn “Thời Trang Thu Nhạn”.
Tôi mời chủ nhiệm Vương tới cắt băng khai trương.
Pháo giấy vừa nổ xong, bà nắm tay tôi :
“Thu Nhạn, nếu cháu thấy hôm nay, chắc bà ấy vui lắm.”
Sống mũi tôi cay xè, nhưng tôi không để nước mắt rơi.
Đúng vậy.
, thấy không?
Đứa con gái nâng niu lòng bàn tay, không mất .
Sau này tôi nghe Lý Bảo Châu sinh đứa con làng. Nhà chồng chê cô điên, đuổi cô khỏi .
Cô lang thang ngoài đường, nhặt rác ăn, gặp cũng hát.
người nhận cô , :
“Đây chẳng cô gái xưa sống chết đòi vào đoàn văn công sao?”
Nhưng không quan tâm cô nữa.
Về sau, tôi cũng không còn nghe tin về cô .
Tôi rất .
nhập hàng, tính sổ, mở hàng sang huyện bên cạnh.
người giới thiệu đối tượng cho tôi, tôi đều lịch sự từ chối.
Không tôi không tin đàn ông.
Chỉ tôi không muốn vì bất kỳ mà đánh mất chính mình nữa.
mươi tuổi, tôi biến “Thời Trang Thu Nhạn” thành chuỗi hàng toàn tỉnh.
Phóng viên tới phỏng vấn, hỏi bí quyết thành công tôi .
Tôi :
“Người từng chết người hiểu rõ nhất sống thế nào.”
Đêm đó, tôi lái xe về thị trấn, đi ngang qua nhà cũ Lý.
Nơi đó đã bị phá từ lâu, xây thành khu chợ hàng hóa nhỏ.
Đèn sáng rực, người qua tấp nập.
Tôi dừng xe, đứng lúc.
Sau đó xoay người, bước vào vùng ánh sáng ấy.
Hết.