Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/AKX9OX3I0t

Cây chà sàn nhà tắm, chổi cọ sàn và gạt nước 2 trong 1– Parroti Easy ES04

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 11

Còn có một bức thư từ Cục Giáo d.ụ.c gửi tới, bên trong là bằng giáo d.ụ.c đặc biệt mới, cột họ tên vẫn ghi: Giang Hựu Mãn.

Tắm xong lên giường, Tôi nhận lời chúc sinh nhật từ anh Hai.

Kèm theo một khoản tiền chuyển khoản.

Tôi nhận tiền, rồi cầm điện thoại tán gẫu với anh ấy một lát.

Đợi khi Tần Chiến lên giường, Tôi mới đặt điện thoại xuống, lăn vào lòng anh.

Đèn tắt, không gian xung quanh chìm vào sự tĩnh lặng dịu êm.

Tôi không ngủ .

Vì quá hạnh phúc nên không chợp mắt nổi.

“Tần Chiến.” Tôi gọi .

“Ơi.”

“Em muốn hỏi anh một câu.”

“Chuyện gì?”

Tôi ngập ngừng một chút:

“Thì là… cái đó… có anh đã phát thân phận của em có vấn đề từ sớm rồi không?”

“Ừm.”

Tôi ngóc đầu dậy:

“Sớm là khi nào cơ?”

sớm.”

Tôi không hài lòng với câu trả lời , bèn gối cằm lên vai anh:

sớm là khi nào chứ?”

Lòng bàn tay Tần Chiến chạm vào cổ , xoa nắn vài cái.

“Lần đầu tiên em giả vờ tới thời kỳ động tình để tìm anh đòi hỏi ấy.”

“…”

Tôi lẳng lặng nằm lại gối của mình, quay lưng về phía anh.

Hai giây sau, Tần Chiến từ phía sau ôm tới, nói trầm thấp:

“Ngượng rồi à?”

“… Không có.” Tôi im lặng một lát, lầm bầm.”Diễn xuất của em tệ thế ?”

Từ l.ồ.ng n.g.ự.c Tần Chiến phát một tiếng cười :

“Đúng là vậy thật.”

“…”

“Thú nhân bất kể nam hay nữ đều có thời kỳ động tình, điểm em biết thì đúng rồi, em lại quên mất một điều. Thú nhân một khi đã vào thời kỳ động tình, trừ khi từng trải qua huấn luyện đặc biệt, nếu không đều sẽ tuân theo bản năng nòi giống mà đòi hỏi một cách điên cuồng, chẳng còn lý trí gì hết. em tìm anh, một mặt thì cố gắng chủ động, mặt khác lại không giấu nổi vẻ căng thẳng và thẹn thùng, một số phản ứng cơ thể của em còn chẳng nhanh nhạy bằng thường, màn dạo đầu còn dài hơn cả…”

Tôi xoay người bịt miệng anh lại.

Mặt đỏ bừng bừng, nói năng cũng bắt đầu lắp bắp:

“Anh… anh có thể… nói chuyện với vẻ mặt nghiêm túc thế hả?”

“Tại lại không thể?”

“…”

Tôi vùi đầu vào n.g.ự.c anh, vân vê cúc áo ngủ của anh:

“Nếu anh đã phát rồi… vậy anh không vạch trần em?”

“Tại vạch trần?” Tần Chiến thản nói.”Anh thích em chủ động với anh.”

“…”

Tôi im lặng, đợi hơi nóng trên mặt tản bớt đi.

Một sau, Tôi mới ngẩng đầu lên:

“Trước đây em cứ ngỡ… anh đối xử tốt với em là vì trách nhiệm.”

Tần Chiến nhìn , không phủ nhận, nói:

“Em khơi gợi bản năng bảo vệ trong anh, nếu đơn thuần là vì trách nhiệm, anh chúng Tôi sẽ không có đứa trẻ đâu.”

Tôi chợt một điều, khóe môi cong lên:

“Em khiến anh mất lý trí ?”

Tần Chiến nhìn Tôi lâu.

Anh nhìn sang chỗ khác, cằm tựa lên đỉnh đầu , nói trầm thấp pha chút ý cười:

“Đúng vậy, nhiều khi.”

Ngoại truyện (Tần Chiến)

Vợ của Tôi đáng yêu.

Ngay từ lần đầu gặp cô ấy, Tôi đã vậy.

Thật kỳ lạ.

Tôi và cô ấy có 30% độ tương thích.

Tôi lại có cảm giác tim mình đập thình thịch.

Đây có là yêu từ cái nhìn đầu tiên không?

Tôi cũng không chắc .

Sự diện của cô ấy đã mang cho ngôi nhà nhiều thứ đáng yêu.

chiếc lót ly hoa.

Miếng dán tủ lạnh in chibi của Tôi và cô ấy.

chiếc ghế đôn quả táo.

Đèn đứng đám mây.

Đủ loại gối ôm nhồi bông với các thù khác nhau.

bức tranh minh họa cửa phòng tắm (do chính tay cô ấy vẽ).

chậu cây xanh nhắn có thể thấy khắp mọi nơi (do chính tay cô ấy trồng).

Cô ấy giống một tinh linh, khiến không gian vốn mang tông màu đen xám chủ đạo nảy nở thêm sắc màu ấm áp.

Tôi có thể ngửi thấy hương hoa phảng phất.

thưởng thức món bánh hạt dẻ thơm ngọt.

bắt gặp một đôi mắt đầy vẻ lo lắng khi Tôi đang tập vật lý trị liệu.

nhận một cái ôm mềm mại sau mỗi lần kiên trì nỗ lực.

có một người xuất đúng Tôi cần.

Tôi từng thấy cô ấy khiêu vũ trong phòng tập tầng ba.

Đó là một điệu múa cổ điển.

Cô ấy đang chuẩn bị cho buổi biểu diễn văn nghệ trường.

thường cô ấy giống một nụ hoa e ấp.

Khi khiêu vũ theo điệu nhạc, Tôi váy tung bay, để lộ một đoạn bắp chân trắng nõn.

Dáng vẻ uyển chuyển, nhẹ nhàng thanh thoát một đóa hoa sen nở rộ.

Tôi ích kỷ rằng, tại cô ấy không thể nhảy cho một mình Tôi xem thôi nhỉ?

Không.

Thật nực cười.

Thậm chí cô ấy còn chẳng nhảy cho Tôi xem là.

Khi hoa nghênh xuân nở rộ lần , vết thương chân Tôi cũng đã hoàn toàn phục.

Tôi trên tầng ba chờ bác sĩ thực buổi kiểm tra đ.á.n.h giá cuối cùng.

Cô ấy nằm trên chiếc ghế dài hoa viên, đang tắm mình trong ánh nắng.

Có một hoa rơi trên mặt cô ấy.

Cô ấy chun mũi, cố gắng hất nó xuống.

Tôi bước tới trước mặt cô ấy, cúi người nhặt hoa ngọc lan trắng đó lên.

Sức nặng của hoa biến mất, cô ấy mở mắt .

Khoảnh khắc nhìn rõ là , cô ấy hốt hoảng ngồi dậy.

Tôi ấn nhẹ lên đầu gối cô ấy, rồi quỳ một chân xuống.

Cô ấy vốn có chút sợ , cũng vậy.

Ánh nắng ngày xuân khiến Tôi hơi nheo mắt lại.

Tôi thầm thở dài một tiếng, đặt hoa ngọc lan nơi đầu ngón tay lên đùi cô ấy, cố gắng dịu nhất có thể:

“Đừng sợ anh.”

Cô ấy ngước mắt lên, gật đầu:

“Vâng thưa ngài, sắp giờ trưa rồi, để em đi chuẩn bị…”

Tôi không để cô ấy rời đi, thản nói:

“Anh không thích em gọi anh thế.”

Cô ấy mím môi, nghiêm túc hỏi:

“Vậy gọi anh thế nào?”

Tôi không trả lời ngay mà nói:

“Chúng Tôi đã kết hôn rồi.”

Cô ấy nhìn vào mắt , rồi từ từ cúi đầu xuống, mặt đỏ bừng.

Hai chữ kia, cô ấy vẫn không thốt nên lời.

Tôi còn phát một điều .

Cô ấy có thói quen hễ cứ cuống lên là lại không nhịn mà c.ắ.n môi .

Tôi nhẹ nhàng nâng khuôn mặt cô ấy lên.

Lòng bàn tay nâng lấy cằm, ngón cái ấn nhẹ lên môi của cô ấy.

“Anh lớn hơn em vài tuổi, lại xem nên gọi thế nào.”

Cô ấy ngừng c.ắ.n môi.

Suy một hồi, cô ấy thử thăm dò:

“Anh trai?”

Tôi nhìn cô ấy, ánh mắt chậm rãi dời xuống .

Ngón cái đang ấn trên môi của cô ấy chuyển dần về phía khóe môi.

“Gọi lại một tiếng xem nào.”

Mặt cô ấy đỏ lựng, còn hơn :

“Anh trai.”

Tôi nghiêng đầu, áp sát vào:

“Ừ.”

Tôi đã xác định rồi.

Đối với cô ấy, Tôi chính là yêu từ cái nhìn đầu tiên.

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.

Gợi ý truyện hot cho bạn