Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/9ALC0P2znr
GLADE Combo 4 Sáp Thơm Khử Mùi Lưu Hương Bền Lâu 180g x4
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
Tôi ngẩn người, cúi mắt lắc đầu.
Anh Hai một cách cạn lời:
“Sao vậy, định đợi đến sinh ra rồi mới nói à?”
Tôi mím , lí nhí đáp:
“Trước đây em từng anh ấy có muốn có con không, anh ấy nói… nói không muốn em sinh con.”
anh Hai nhíu , im lặng mất vài giây:
“Thế em có muốn không?”
Tôi nghiêm túc gật đầu.
Chân anh Hai giãn ra, hững hờ nói:
“Thế thì đơn giản, muốn thì cứ sinh đi. Sinh ra hắn không cần thì đưa cho anh, anh nuôi. Dù sao sau này anh chẳng có con cái , cứ coi như con đẻ nuôi.”
Tôi chậm chạp “vâng” một tiếng.
Trong lòng tôi có chút không đồng tình cho lắm.
Thật ra Tôi tự mình có nuôi được .
anh Hai lấy chìa khóa xe, mở cửa:
“Anh đi đây.”
Tôi vẫy vẫy tay:
“anh Hai đi thong thả, lái xe cẩn thận nhé.”
Mười giờ tối, Tần Chiến chưa .
Tôi tắm rửa xong, ngồi tựa đầu giường, chờ đến mức bắt đầu thấy buồn ngủ.
Trước mắt bỗng xuất hiện Phần bình luận :
“Mấy đứa fan não tàn bênh vực nữ chính đâu rồi? Sao không sủa tiếp đi?”
“Thôi đi, tui chỉ là fan nhan sắc thôi, giờ đã chuyển sang anti rồi nè.”
“Hừ, nữ trông đâu có kém, kiểu đẹp thanh thuần thoát tục, càng nhìn càng thấy cuốn luôn ấy!”
“ này, không ai thấy đoạn thoại dài dằng dặc của nam chính trong phòng thẩm vấn chiều nay, nhìn thì như đang giải nữ chính, nhưng thực chất là nói cho nữ nghe à?”
“Chứ nữa! Cố sống cố c.h.ế.t hoàn thành nhiệm vụ sớm, mệt rã rời ra rồi. Nếu không vì muốn cho vợ mình một liều t.h.u.ố.c an thần thì anh nhà lâu mới thèm tốn lời như thế.”
“Nam chính rõ ràng đã qua huấn luyện chuyên nghiệp, vậy mấy lần nữ giúp anh vượt qua thời kỳ động tình anh suýt mất kiểm soát. lại độ tương của hai người chỉ có 30% thôi, chắc chắn nam chính có cảm giác sinh lý nữ rồi.”
“Thế tại sao nam chính lại không muốn nữ sinh con?”
“Giang Hựu Mãn, đi chứ! Cái miệng đâu chỉ hôn thôi đâu!”
“…” Nhất định .
Trở trường quen thuộc, cả tâm hồn và xác Tôi đều dần thả lỏng.
Hai mí mắt Tôi bắt đầu díp lại.
Đang tựa đầu giường sắp ngủ thiếp đi thì Tôi nghe thấy tiếng mở cửa.
Tôi mở mắt ra.
Tần Chiến đã rồi.
Anh đã thay một bộ thường phục, cà vạt được thắt vô cùng chỉn chu.
Sắc anh như thường lệ, nhưng giữa đôi lông lại thoáng hiện vẻ mệt mỏi.
Tôi tung chăn định xuống giường:
“Anh ăn chưa? em đi hâm nóng…”
“Anh ăn rồi.” Tần Chiến nhấn nhẹ lên đầu gối ta, ngồi xuống cạnh giường.”Đưa điện thoại cho anh.”
Tôi ngẩn người một lát, rồi lấy điện thoại trên tủ đầu giường đưa cho anh.
Tần Chiến lấy ra một cái que chọc sim, tháo thẻ sim ra.
Sau đó, anh lại lấy từ trong túi áo ra một chiếc điện thoại mới.
Tôi bất ngờ, khom người ghé sát lại xem anh lắp sim máy mới:
“Anh thời gian đi mua điện thoại sao?”
Tần Chiến cúi đầu, khóe nhếch lên:
“Anh nhờ thư ký mua giúp.”
“Em không?” Tần Chiến khởi động máy rồi đưa cho ta.
Tôi đón lấy, mỉm gật đầu:
“Em lắm.”
Đáy mắt Tần Chiến hiện lên ý , anh đưa tay nới lỏng cà vạt, nghiêng đầu hôn lên khóe ta:
“Cái mụn trước đó mọc ở đâu thế? Chỉ cho anh xem nào.”
“…”
Tôi nghẹn lời, cúi đầu xuống, chậm rãi đưa tay ra nắm lấy tay anh.
“Tần Chiến.”
“Em muốn nói sao?”
“Em…” Tôi mím , ngước mắt nhìn anh.”Tại sao anh lại… không muốn em sinh con?”
Tần Chiến nhíu :
“Em có t.h.a.i rồi sao?”
Tôi sững người.
Tần Chiến hiểu ra, thần sắc bình thản:
“Lần bao bị rách đó à?”
Tôi đỏ bừng lên ngay lập tức, Tôi vùi đầu xuống, lí nhí như muỗi kêu:
“Làm sao em biết được chứ…”
Tần Chiến nắm c.h.ặ.t lấy bàn tay Tôi đang định rụt lại.
“Được mấy tuần rồi?”
Tôi chậm rãi đưa ngón út ra, ra dấu số bảy:
“Tuần trước anh Hai đưa em đến bệnh viện của anh ấy kiểm tra, đó… đó là sáu tuần.”
Tần Chiến gật đầu:
“Đúng là lần đó rồi.”
“…”
“Lần đó em mệt quá, anh bế em đi tắm thì em đã ngủ say rồi, em ngủ một mạch tới mười bảy tiếng đồng hồ. Anh đã từng qua bác sĩ Tiêu từ sớm, ông ấy nói độ tương dưới 35% thì khả năng thụ t.h.a.i tự nhiên rất thấp. Thêm đó, nếu là kết hợp loại, xác suất phôi t.h.a.i làm tổ tự nhiên lại càng thấp . Nguyên văn lời ông ấy là, tỷ lệ anh được làm cha chỉ có một phần vạn, bảo anh không cần bận tâm đến chuyện tránh thai.”
Ánh đèn ngủ màu vàng ấm áp hắt lên ngũ quan khôi ngô, góc cạnh của Tần Chiến, khiến đường nét trên khuôn anh có phần dịu đi.
“Nhưng anh luôn rất chú ý… dùng biện pháp .” Tôi khựng lại một chút, nhỏ giọng : “Anh không muốn làm cha sao?”
Tần Chiến nhìn ta, ánh mắt trầm tĩnh:
“Muốn, nhưng trước hết anh là chồng của em.”
“Em là con người, anh là . Em m.a.n.g t.h.a.i con của anh sẽ vất vả nữ rất nhiều.”
“Thai nhi giống như một vật lạ cấy ghép cơ , nếu một nửa gen bắt nguồn từ , xác suất em bị ốm nghén là một trăm phần trăm.”
“Thai nhi cần nhiều chất dinh dưỡng , cơ em sẽ liên tục tiêu hao các nguồn dự trữ của chính mình – mỡ, cơ bắp, canxi, tất cả đều bị rút hết nuôi đứa trẻ này. Em sẽ gầy gò cả chưa mang thai.”
“Em nằm lên bàn mổ, gánh chịu những rủi ro sinh nở vốn không đáng có.”
Nói đến đây, chân Tần Chiến nhíu lại, giống như đang nghĩ đến chuyện đó chẳng lành.
Anh rũ mi che giấu cảm xúc, giọng nói trở nên khô khốc :
“Xác suất một phần vạn đó xảy ra tiền đề là hy sinh em, anh thà rằng nó biến thành con số không.”
Tôi ngồi nhích phía trước một chút, vừa vặn có nâng lấy khuôn anh:
“Nhưng bây giờ con đã đến tìm chúng Tôi rồi . Xác suất vạn người có một, con đã chọn chúng ta.”
Tần Chiến ngước mắt nhìn ta, không nói .
Tôi mỉm , dụi dụi mũi anh như một con nhỏ đang âu yếm.
“Quá trình trở thành mẹ đều như vậy cả. Em muốn đưa con đến thế giới này, vậy nên em sẵn lòng chấp nhận những cái giá đó.”
“ nữa, cơ nữ loài người kiên cường anh tưởng nhiều. Giống như mẹ em vậy… bà là con người, bà đã sinh ra em, mặc dù em chỉ là một người bình thường…”
Tôi khựng lại một giây, nhíu :
“Có khả năng con của chúng Tôi chỉ là một người bình thường, vậy thì có lẽ con sẽ không xuất sắc được như anh…”
Tôi lầm bầm lẩm bầm, Tần Chiến gỡ tay Tôi xuống rồi nắm gọn trong lòng bàn tay, thở dài đầy bất lực.
“Giang Hựu Mãn.”
“Dạ?” Tôi mất một mới phản ứng kịp, ngượng ngùng cúi đầu.”Anh gọi em thế này, em chưa quen lắm…”
Tần Chiến , đưa tay kéo Tôi lòng, thấp giọng gọi:
“Mãn Mãn.”
Tôi nghiêng đầu tựa lên vai anh, đáp một tiếng “vâng”.