Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
Quạt mini GOOJODOQ 100 tốc độ gió có thể điều chỉnh màn hình kỹ thuật số cầm tay
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
Trên đường Thẩm gia, ta ngồi kiệu, sai vài tên nhân khiêng Thẩm Thư Dao theo sau trên chiếc cáng. Ả nằm co quắp trên cáng, phơi bày thân dạng thảm hại dưới con mắt của bàn dân thiên . Dân chúng qua đường đều che mũi, vẻ mặt đầy kinh tởm né xa:
“Nhị tiểu thư Thẩm gia không liêm sỉ, bị nhiễm cái bệnh dơ bẩn này rồi, sau này còn mặt mũi nào mà chồng?”
“ chồng nữa? Cỡ đó dù làm nha hoàn thông phòng, chẳng ai thèm rước.”
Mọi người ồ lên. Thẩm Thư Dao tức tới méo mặt, nhưng lực phản bác, chỉ ném ta ánh đầy oán hận.
30
Đoàn người rầm rộ kéo đến cổng Thẩm gia. Bách tính tò mò theo xem náo nhiệt.
Ta vén rèm kiệu:
“Dung Nhi, gõ cửa.”
Dung Nhi đáp tiếng, tất tả chạy gõ cửa. tên tiểu tư thò đầu ra, ta liền mở cửa, lại hớt hải chạy bẩm báo Hầu phu nhân đã .
Ta vừa bước xuống kiệu , nương đã lên mặt chủ mẫu, quát mắng ta:
“ còn dám trở ? Còn không mau quỳ xuống nhận lỗi!”
Ta đứng bất động tại chỗ, mỉm hỏi ta:
“Dám hỏi nương, Niệm Ly lỗi ?”
Nương đối với ta xưa nay luôn nghiêm khắc, từ lúc đón Thẩm Thư Dao nuôi lại càng quá quắt hơn. Ở Thẩm gia, từ nhỏ đến lớn, ta chưa từng nở nụ hòa nhã với ta, lúc nào thiên vị Thẩm Thư Dao.
Ta vẫn luôn nghĩ nương thương Thẩm Thư Dao vì ả đáng thương. Mãi tới khi chết ta mới hiểu, rõ ràng ta muốn ả đoạt mọi thứ của ta, đẩy ta chỗ chết.
Từ đầu đến cuối, ta chưa từng xót thương đứa con gái này ngày.
31
Ta đứng thẳng tắp trước mặt nương, nơi đáy mắt ngoài sự lạnh lẽo ra chẳng còn khác.
Nương giận dữ lôi đình, giơ định đánh ta:
“ to gan thật! Ở Hầu phủ học được thói phép thiên rồi không?”
Ta chẳng thèm nhúc nhích, hờ hững vuốt ve phần bụng đang nhô lên:
“Nương kích động vậy, cẩn thận dọa đứa nhỏ bụng ta sợ.”
Động tác của ta khựng lại.
“Lỡ sảy thai, nương gánh nổi trách nhiệm này không? chính là giọt máu ruột thịt của Hầu gia đó.”
Sắc mặt nương cùng khó coi, rốt cuộc chịu buông xuống, nhưng miệng lưỡi vẫn không buông tha:
“Thì chứ? Lần trước Thư Dao gửi thư báo , nói đã mang cốt nhục của Hầu gia rồi.”
“Hầu gia đối xử với nó rất tốt, ta cái vị trí Hầu phu nhân kia sắp đổi chủ rồi đấy.”
Ta mỉm , phân phó nhân:
“Nương nhớ Thư Dao rồi không? Hôm nay đúng lúc quá, ta mang cả Thư Dao , nương kỹ xem .”
nhân theo lời phân phó, khiêng cáng của Thẩm Thư Dao sân. luồng mùi chua thối xộc thẳng ra ngoài.
32
Thẩm Thư Dao vừa khóc vừa lê lết bò tới, nước mắt giàn giụa:
“Nương, là con , con là Thư Dao !”
Mặt nương biến sắc, lùi phắt lại mấy bước. ta che mũi, cố rõ khuôn mặt nhếch nhác bẩn thỉu của Thẩm Thư Dao, rồi hoảng hốt ta:
“Thư Dao lại ra nông nỗi này! Rốt cuộc là xảy ra?”
Thẩm Thư Dao vớ được phao cứu sinh, khóc lóc ỉ ôi:
“Là tỷ ta hại con, đều do tỷ ta nên con mới thành ra thế này, nương, nương nhất định giúp con…”
Ta đứng tại chỗ, không giải thích nửa lời.
Thẩm Thư Dao thê thảm vậy, nương đau xót không chịu nổi. ta chỉ mặt ta:
“Thẩm Niệm Ly, đúng là pháp thiên. Hôm nay, ta gọi cha ra đích thân dạy dỗ trận!”
lát sau, nương kéo cha ta ra.
Mùi hôi thối sân rất nồng nặc. Cha nhăn mặt Thẩm Thư Dao đang nằm co quắp dưới đất, rồi lại sang ta. Nương quanh quẩn nhà, không mấy phong thanh này là điều đương nhiên. Nhưng cha thì khác. Cha hàng ngày lên triều, rùm beng chốn quan trường, cha thể không cái tai tiếng tày đình này.
33
Nương rớt nước mắt xót xa, ôm chặt cánh cha ta:
“Lão gia, ông nhất định làm chủ Thư Dao.”
“Ông xem, Niệm Ly vì Thư Dao được Hầu gia sủng ái mà sinh lòng ghen ghét, độc Thư Dao!”
“Nữ nhân thiện đố vậy, thể xứng với vị trí Hầu phu nhân. Theo ta , cứ để Hầu gia hưu ả, cưới Thư Dao làm thê!”
Tâm tư của nương đã lộ rõ mười mươi. Ta khẩy cha:
“Cha, cha cảm , ta nên nhường vị trí phu nhân Hầu phủ này Thẩm Thư Dao không?”
Sắc mặt cha tối sầm lại, hất mạnh nương ra:
“Nhường nhịn cái ! Thật là hồ đồ!”
“Rốt cuộc là ? Thư Dao lại ra nông nỗi này?” Cha trầm giọng hỏi ta.
Nương bày ra bộ mặt thể ta chết chắc rồi.
Ta chậm rãi xắn áo, để lộ chiếc vòng ngọc suốt lấp lánh:
“Cha nhận ra là vật không?”
“Không nhận ra.” Cha cau mày phủ nhận.
Sắc mặt nương lập tức thay đổi, vừa định ngăn cản thì bị ta cắt ngang:
“ là gia bảo truyền đời mà vài tháng trước, nương dặn muội muội đưa ta, nói là để phù hộ ta mẹ tròn con vuông.”
“Nhưng từ lúc ta đeo , bệnh không dậy nổi, suýt nữa thì sảy thai…”
34