Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/5Alz7QjUEC

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
8
trong căn nhà bờ sông được vài ngày, Văn Tâm đột đi ra ngoài núi mua về, kéo ta cùng uống.
Ta có kỳ lạ vì tử đột lại có ý như vậy, uống Văn Tâm đã nhắc đến Văn Chỉ đã đi Đông Hải .
Nhắc đến tiểu tử nghịch ngợm như con khỉ đó, ta lại thấy đau đầu.
Ta và Linh Ôn rõ ràng đều là người đĩnh đạc, Văn Tâm cũng đĩnh đạc.
Chỉ có Văn Chỉ, đã nghịch ngợm, nhiều lần ta không nhịn được, muốn đem ném đi.
Văn Tâm thấy mặt ta đầy phiền muộn, cười ha hả: “Mẫu có từng mình sẽ có một tiểu tử không khiến người ta yên tâm như vậy không?”
Ta thuận miệng đáp: “ chứ, chỉ là không sẽ khiến ta không yên tâm đến vậy.”
Văn Tâm uống một ngụm , tiếp tục ta nói.
Ta đang định kể về chuyện Văn Chỉ lúc mới sinh, vừa mở miệng, lại phát hiện những ký ức lúc đó đều đã mơ hồ.
Ta nhíu mày, lại muốn lại thời thơ ấu của Văn Tâm, những ký ức đó cũng mơ hồ như vậy.
Lưng ta vô thức thẳng lên, nhìn nhìn cảnh vật xung quanh.
Đáng lý phải là nơi rất , nhưng những cảnh vật này, ta lại như lần đầu tiên nhìn thấy.
Hình như chính là nơi này, Linh Ôn đã nói với ta: “Nếu có thể, chúng ta sinh hai đứa con, sinh một tử giống nàng, lại sinh một nữ giống ta.”
Trong đầu một mảnh mơ hồ, ta có một thoáng thất thần.
Đợi ta hoàn hồn, trong ký ức giọng nói ôn nhu phiêu miểu của Linh Ôn đã biến mất.
Linh Ôn hình như đã từng nói gì đó với ta đây nhưng ta không rõ.
Tác dụng của Vong tình chú lại bắt đầu rồi.
Do dự một lát, ta đưa ngón tay chấm chén , lập tức biến thành một chiếc gương .
Đầu của chiếc gương, Linh Ôn vốn đang bế quan lại đang ôm chặt Linh Miểu.
Mũi Linh Miểu phập phồng, những giọt nước mắt to như hạt đậu rơi xuống theo gò má, khóc đến động lòng người.
Linh Ôn ôm nàng ta nhẹ giọng an ủi: “Có ta đây, Miểu Miểu đừng sợ.”
9
Nhìn người nam nhân đang ôm Linh Miểu , trong lòng ta chua xót, dường như có thứ gì đó về ta đã phản bội ta.
Văn Tâm cũng nhìn thấy thủy kính, phất tay áo muốn phá vỡ thủy kính lại bị ta ngăn lại.
Ta gạt tay Văn Tâm đang cản không cho ta nhìn, nghi hoặc hỏi: “Người nam tử này là ai?”
Văn Tâm sửng sốt, rất ngoài ý muốn ta hỏi ra câu này nhưng tay vẫn cản không cho ta nhìn kỹ.
Trong lòng ta dâng lên nghi hoặc nồng đậm, ta đại khái là biết người nam nhân đó.
Nhưng bây giờ, ta chỉ cảm thấy hắn rất .
Phản ứng của Văn Tâm đã chứng thực suy của ta, nghi hoặc hỏi ngược lại: “Mẫu , người không biết người đó là ai ?”
Ta lại nhìn thủy kính, chỉ một lát, Linh Miểu đã nằm trong lòng người nam nhân một cách mật, trông không giống như bị bệnh, ngược lại giống như đang động dục.
Hình ảnh có tổn thương đến mắt, ta thu hồi tầm mắt lắc đầu: “Ta chỉ cảm thấy hắn rất nhưng lại không ra hắn là ai.”
câu trả lời của ta, phản ứng của Văn Tâm rất lớn, cũng không còn cản ta nhìn đôi nam nữ đang ôm ấp nữa, nắm lấy tay áo ta giọng điệu căng thẳng nói: “Đó là phụ của con!”
Câu trả lời này làm ta giật mình, ta như thấy thứ gì đó không thể được, giật mạnh tay áo của mình trong tay Văn Tâm ra, nhíu mày.
Ta đầy bụng nghi hoặc: “Con nói hắn… là ai?”
Văn Tâm càng căng thẳng hơn, giọng điệu gấp gáp: “Hắn là trưởng lão Linh Ôn, là quân của người, cũng là phụ của con!”
Ta cười gượng gạo xua tay không tin, cảm thấy Văn Tâm đại khái là say rồi.
quân của ta, có thể mật với Linh Miểu như vậy.
Cười mãi cười mãi ta không cười nữa.
Bỗng , ta mới phát hiện, ta chỉ biết mình và quân có tình cảm tốt nhưng lại không mình và quân tình cảm tốt như thế nào, thậm chí không rõ dáng vẻ của chàng!
Ta không nhịn được lại nhìn về phía thủy kính trên bàn.
Trong thủy kính, Linh Miểu chậm rãi tiến gần đến người nam nhân, đôi môi ướt át chạm má người nam nhân, người nam nhân không ngăn cản.
Được sự ngầm cho phép, động tác của Linh Miểu càng táo bạo hơn, hai tay vòng lấy cổ người nam nhân, cúi người định cắn môi hắn.
Nhìn đến đây, cảm giác của ta đối với người người nam nhân đã biến mất hơn phân nửa.
Ta có không dám tin ánh mắt nhìn người của mình?
10
Chính mắt nhìn thấy quân của mình ân ái với người khác, khiến ta buồn nôn đến mức không , lập tức viết thư hòa ly.
Văn Tâm mấy lần muốn nói lại thôi, dường như muốn ta bình tĩnh lại nhưng lại cảm thấy cha ruột của mình mất mặt, xấu hổ đến mức không nói nên lời.
Ta muốn bắt một linh thể đang phiêu đãng xung quanh để đưa thư hòa ly về.
Nhìn thấy chuyện bẩn thỉu như vậy, ta không muốn nhìn thấy Linh Ôn thêm một lần nào nữa.
Văn Tâm ngăn ta lại: “Để con đi.”
Ta không muốn tử của mình đi gặp người đó, loại người này vẫn nên tránh xa một , lỡ học hư thì không tốt.
Văn Tâm giật lấy thư hòa ly trong tay ta, không nói hai lời liền đi, mang theo vẻ mặt tức giận.
Ta gọi mấy tiếng không gọi được, cũng mặc kệ .
Sau Văn Tâm đi, ta một mình uống ngắm hoa trong túp lều, uống say rồi ngã xuống đất ngủ thiếp đi một cách không có hình tượng.
Không biết ngủ bao , ta mơ một giấc mơ.
Trong mơ có một người nam nhân, hắn đối xử với ta rất tốt, có đồ tốt gì cũng luôn nhường ta trước, lúc thế đơn lực mỏng chỉ dựa một dũng khí, cũng không để ta nửa điểm ấm ức.
Hắn tính tình rất tốt, không giống như nhiều người tu hành chỉ biết tu luyện, gặp hoa đẹp, điểm tâm ngon đều sẽ mang về cho ta.
hắn ta rất vui vẻ.
Cảnh tượng trong mơ liên tục thay đổi, cuối cùng dừng lại một tấm khăn trùm đầu màu đỏ thẫm.
Trước tượng tổ sư, ta vẫn mặc bộ váy thường ngày, chỉ có điều trên đầu trùm một tấm khăn trùm đầu màu đỏ.
Người nam nhân đỡ ta lạy ba lạy, lời hứa ấm áp của hắn vang lên tai ta.
“Đệ tử Linh Ôn, đời này tuyệt đối không phụ thê tử Kinh Hồng, nếu có vi phạm, nhất định hồn phi phách tán, vĩnh viễn không được siêu sinh.”
Rõ ràng là lời thề chân thành động lòng người nhưng ta lại có không , lập tức muốn gỡ khăn trùm đầu rời đi.
Lời thề của người nam nhân lặp đi lặp lại vang lên, khiến ta khó không nhưng lại không thể giãy giụa thoát ra.
Ngay ta sắp giận, khăn trùm đầu màu đỏ đã bị nhấc lên.
Ta nhìn thấy một chiếc thủy kính, trong thủy kính là Linh Ôn đang do dự, tiểu sư muội nhắn yếu đuối Linh Miểu đang bám cổ hắn.
Ta đột giật mình tỉnh khỏi giấc mơ, thế nào cũng không ra được hai vấn đề.
Lúc đó tại ta lại tự hạ Vong tình chú?
Nếu đã sớm có dự cảm, vậy tại ta vẫn thành hôn với hắn?
== Ủng hộ nhà dịch tại web metruyen.net.vn ==
11
Văn Tâm đi đưa thư hòa ly mà mãi không thấy về khiến ta có sốt ruột.
Cái danh nghĩa thê này một ngày ta cũng không muốn mang nữa, đến là thấy bẩn.
Ta vừa mới trở về dưới chân núi thì cảm thấy một hơi thở , là chú Hoa mà Văn Chỉ nhặt về, ta đã nuôi rất .
Văn Chỉ nhàn rỗi không được, trước vẫn luôn lấy đan dược của ta cho ăn, con đó cũng không bị dược lực làm chết, ngược lại còn khai mở linh trí, rất dính người.
Hoa ta nhất, mỗi lần ta ra ngoài về, nhất định sẽ chạy đến đón ta.
Đi như vậy, ta cũng khá bộ lông mềm mại của Hoa.
Đang ước tính xem còn bao nữa mới chạy đến ta thì đột có tiếng nữ tử hét lên phía xa.
Ta tưởng có người bị thương nên vội vàng tiến lên xem, đến gần mới phát hiện ra là Hoa đang đối đầu với một người nữ tử có vẻ ngoài kiều diễm.
Người nữ tử dường như bị Hoa dọa sợ, có vẻ hơi hoảng loạn.
nuôi dọa người, ta là chủ tự phải tỏ thái độ.
Nhưng ta chưa kịp tiến lên xin lỗi, người nữ tử đó đã giơ kiếm chém Hoa.
Hoa dù cũng là con có linh tính, trước kiếm quang rơi xuống đã né tránh được, chỉ có điều đuôi bị thanh kiếm sắc bén chém mất một đoạn.
Thấy một kiếm không thành, người nữ tử còn muốn chém tiếp kiếm thứ hai, ta vội vàng dùng bạch luyện trong tay cuốn chú lòng.
Chú bị đứt đuôi kêu thảm thiết, ta mà đau lòng.
Thấy người nữ tử ra tay tàn nhẫn như vậy, trong lòng ta giận.
Đang định hỏi thì ta nhìn rõ mặt người nữ tử đó.
Thật không ngờ lại là một trong những nhân vật chính trong thủy kính tối hôm đó, Linh Miểu!