Vướng Bụi Trần

Vướng Bụi Trần

Hoàn thành
7 Chương

Vì cứu ta, Lư Yến Đoan từ vị công tử số một kinh thành năm xưa trở thành kẻ tàn phế đi lại bất tiện.

Chàng sợ làm lỡ duyên lành của người khác nên đành nhẫn tâm hủy hôn với trưởng nữ nhà họ Chu thanh mai trúc mã.

Sau đó lại muốn ta gả cho chàng.

Ta mang lòng chuộc tội, đương nhiên không một lời oán trách.

Mặc cho chàng có cô độc quái gở, tính tình thất thường đến đâu, ta cũng cam tâm chịu đựng.

Khi ấy ta cứ ngỡ, bọn ta sẽ dây dưa ân oán như vậy, tạm bợ mà qua hết một đời.

Cho đến sau này, chân của Lư Yến Đoan đã khỏi hẳn.

Ngày chàng lành thương trở về phủ, ta mãi mới đến gặp.

Thấy chàng cầm nghịch một đôi bảo hộ đầu gối, hiếm hoi nở nụ cười với ta.

“Sao giờ mới đến?”

“Thật khó cho cái đầu gỗ như nàng cũng biết thông suốt, còn biết chuẩn bị món quà thế này.”

Nói xong, chàng hớn hở đeo bảo hộ gối vào rồi ra khỏi cửa.

Ta chưa kịp giải thích với chàng.

Đôi bảo hộ đầu gối ấy là do Chu đại cô nương sai người mang đến vào sáng sớm hôm nay.

Món quà chúc mừng ta tặng chàng chính là bức thư hòa ly đang cầm trong tay này.