Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/6psfUihnDl

119
Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
Đúng vậy, tôi chính là kiểu “nữ cường nhân” truyền thuyết.
Công ty là do tôi gây dựng, tôi là người đứng tên pháp nhân.
Con trai tôi vẫn đang du học nước ngoài, có một người rút lui diện để chăm lo nó.
Công ty phá sản, một phần là do tôi tư sai lầm, phần còn lại là vì hàng đột ngột rút . Tôi đã cố gắng xoay sở hết sức, dùng thẻ tín dụng đến vay nóng, nhưng chẳng khác nào muối bỏ biển, chẳng thể cứu vãn tình hình.
Thương trường bấp bênh, cuộc đời cũng đầy biến . Nhưng điều làm tôi đau lòng nhất không là thất bại, là kẻ tôi từng đối xử hết lòng lại nhẫn tâm đạp tôi xuống vực sâu.
Tôi đã thề, đời sẽ không bao giờ qua lại với bọn nữa.
Chỉ tiếc chồng tôi vẫn còn dây dưa với .
Nhưng thôi, là bố mẹ, anh chị em ruột của anh ta. Nếu vậy cứ đi cùng luôn đi.
Tôi không hẹp hòi, cũng không nhỏ nhen.
Chỉ là… tôi thấy ghê tởm.
Tôi nhìn thấy bất kỳ ai nhà là muốn nôn mửa.
tháng , tôi từng ngủ dưới gầm cầu, từng lục thùng rác kiếm đồ ăn, từng ba không có gì bỏ bụng.
Tôi đã đứng bên bờ vực sụp đổ vô lần.
Và tôi cũng đã thề:
Nếu một tôi có thể làm lại , thế giới của tôi sẽ chỉ có trách nhiệm, không còn tình !
3.
Tôi sẽ kể lại khoảnh khắc tôi hoàn sụp đổ và bộ tàn nhẫn của người , để dập tắt bất kỳ chút mềm lòng nào còn sót lại tôi.
Người ta nói: “ con trâu, ngựa dễ làm ăn, nhưng hễ gặp gà, chó đừng mong phát đạt.”
Tin hay không tùy bạn, nhưng tôi đã gặp vận xui cuối 2016.
tiên là vấn đề vay .
Khi khoản vay đến , tôi vẫn làm như trước, vay mượn ngắn bạn bè, người với lãi suất cao, cộng với tiền có sẵn để trả nợ đúng .
Theo kinh nghiệm trước đây, nếu không có gì bất trắc, chỉ một tuần là có thể vay lại hàng.
Nhưng lần lại xảy ra chuyện ngoài ý muốn, một chuyện rất lớn.
hàng đột ngột rút , không tôi vay tiếp nữa.
Tôi không hề có vấn đề về tín dụng, là do chính sách của hàng thay đổi. Tôi choáng váng, hoàn không kịp trở tay.
trả tiền bạn bè, người đã đến, tôi không chỉ không có tiền để trả, dòng lưu động cũng kẹt lại khoản vay, khiến hoạt động sản xuất ảnh hưởng nghiêm trọng.
Không còn cách nào khác, tôi buộc bước chân vào thị trường vay nóng.
Lúc , điện thoại tràn ngập tin nhắn quảng cáo vay với mức cao, lãi suất hấp dẫn. Nhưng khi thực sự vay, mới biết mọi chuyện không đơn giản như quảng cáo.
Nhưng tôi đã đường cùng.
Tất các thẻ tín dụng có thể mở đều đã mở, tất mức có thể vay cũng đã cạn kiệt.
Sắp đến cuối , một người lại tiền để lo việc cưới xin, không thể trì hoãn thêm.
Nguyên liệu vào cũng bổ sung gấp, nơi nào cũng tiền.
Tôi rối như tơ vò, không còn lựa chọn nào khác ngoài “uống thuốc độc giải khát” – hễ chỗ nào có thể vay, tôi đều vay bằng được.
1/1/2017, tôi vất vả cầu xin một khách hàng thanh toán, cuối cùng gom được 20.000 tệ tiền và một hối phiếu 200.000 tệ.
Để được tiền , tôi đã năn nỉ đến tận gần trưa, người khô khốc vì đói và khát.
Ra khỏi công ty khách hàng, tôi đỗ trước một siêu thị, chỉ định vào mua chai nước uống.
Tay cầm điện thoại, khóa xong tôi đi vào, mất chưa đến 10 phút.
Lúc quay ra, kính cửa bên ghế phụ đã đập vỡ, túi xách của tôi cùng bộ tiền để hộp đồ đã đi sạch sẽ.
Hôm là lễ, trên phố rất đông người qua lại.
Nhiều người tận mắt chứng kiến một tên đội mũ bảo hiểm kín chạy máy, dùng búa đập vỡ kính , thò tay túi xách rồi phóng đi.
Tôi vội báo cảnh sát.
Lo lắng đến mức gần như phát điên, tôi hỏi cảnh sát:
“Bao giờ phá được án ạ?”
Viên cảnh sát không buồn ngẩng lên, chỉ lạnh nhạt nói:
“Phá được sao? Tiền của cô cũng tiêu mất rồi, đồ cũng vứt đi rồi. Tuyên truyền bao nhiêu lần là đừng để đồ trên , có ai chịu nghe đâu!”
Được rồi, là lỗi của tôi…
Tôi đành mang hối phiếu đến hàng để báo mất.
Nhưng thủ tục rườm rà, muốn lại được tiền cũng chờ ít nhất vài tháng.
Người gặp xui xẻo, ngay uống nước cũng mắc nghẹn.
Vụ trộm chính là giọt nước tràn ly, khiến tôi hoàn sụp đổ.
Vất vả lắm mới cầm cự qua Tết, nhưng mọi chuyện chỉ càng tồi tệ hơn.
Tôi đã có linh cảm rằng cơn bão đang đến.
Một người bắt nói lời khó nghe.
Trước đây, tôi vay tiền ngắn 10 – 20 , mỗi lần kiếm vài nghìn tiền lãi cũng thấy vui vẻ.
Nhưng bây giờ, liếng của mắc kẹt quá lâu chưa lại được, dần dần trở .
Không còn cách nào khác, tôi đem đi cầm cố để giải quyết khoản nợ vài người đang gấp.
Vừa mới thở phào một chút, …
Lệnh kiểm soát môi trường được ban hành.
Giá nguyên liệu tăng vọt.
các nhà cung cấp chỉ nhận thanh toán ngay bằng tiền , thậm chí có tiền cũng chưa chắc mua được hàng.
Khách hàng nào cũng giục giao hàng.
Tôi đã vay nóng đến mức không còn chỗ nào có thể vay, cứ nào cũng “giật gấu vá vai”, chỗ bù chỗ kia.
Đúng lúc , đối tác đột nhiên rút .
Tôi không còn khả năng xoay sở, anh ta đưa tôi một tờ giấy ghi nợ, bắt tôi ký tên.
Sau , anh ta lái đi chiếc tôi còn đang trả góp.