Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/7AVVuIelbz

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
“Không ai ức h.i.ế.p ta cả. Là vì ta nhớ nàng, mong sớm được quay về, nên dầm mấy trận tuyết, thức mấy đêm , nhịn đói mấy bữa.”
Nghĩ đến mâm cơm giao thừa ê hề hôm nay, ta lại càng xót xa cho chàng:
“Người ta không đợi chàng về đã dọn mâm, còn nói xấu chàng .”
“Ta không vui, uống một rượu bỏ đi, giờ cũng đói lắm rồi.”
“Tạ Thanh Trì, họ đều nói sai cả.”
“Ta thấy chàng thật sự rất rất tốt.”
Tạ Thanh Trì không đáp , chỉ siết chặt ta vào lòng.
Thì ra khi được ôm thật chặt, cổ lại có cảm giác lành lạnh.
Ta đoán, có lẽ tuyết trong lòng Tạ Thanh Trì đã tan rồi.
Ngoài , hoa khắp chốn rực rỡ, pháo hoa trên bừng sáng lộng lẫy.
Năm mới đến rồi.
6
Mồng ba Tết, trời quang mây tạnh, nắng rọi khắp muôn nơi.
mấy hôm đều là ngày đẹp trời, thích hợp để lên đường.
Tạ phụ Tạ mẫu vì muốn an ủi Tạ Thanh Từ, đã tuyển chọn không ít tiểu thư khuê , định để xem mắt.
Nhưng chẳng chịu bước chân ra khỏi phủ, càng không muốn gặp khách, chỉ nhốt mình trong viện, mặc ai gọi cũng không đáp.
Mãi đến hôm nay, ta Tạ Thanh Trì khởi hành hồi hương về Ngô quận.
Thuyền từ từ rời bến, ta liếc nhìn một bóng dáng áo nguyệt bạch, đứng thật xa sau đám người, lặng lẽ nép mình.
Tạ Thanh Trì giả như không thấy, chỉ đưa tay nắm lấy tay ta, nắm rất chặt:
“A Anh nhìn vậy?”
“Nhìn một kẻ lạ cãi nhau với người bán ngỗng quay ấy. Kỳ lạ thay, chẳng lấy nước sốt, lại cứ quyết đòi một dĩa chua gắt.”
Tạ Thanh Trì nghe xong cũng bật cười: “Chấm à? Sao lại có cách ăn như thế?”
“Đúng đấy, mà ăn kiểu ấy sao được?”
Thấy ta đang nhìn chàng cười, Tạ Thanh Trì mới chậm rãi nhận ra, ta đang nói bóng gió về ai đó.
Chàng khẽ ho một tiếng, mặt hơi đỏ lên, rồi bất chợt nghiêm túc lại:
“Trước ta ở Ngô quận thấy có người ăn như vậy.”
“Chàng nói bừa! Người Ngô quận chúng ta ai lại ăn kiểu ấy?”
“Vậy nàng nhìn kỹ y phục xem, người chắc chắn là người Ngô quận. Nghe nói nữ tử Ngô quận khéo tay, vì người trong lòng mà xiêm y đều rất tinh tế.”
Thấy ta vẫn hiểu rõ, Tạ Thanh Trì khẽ thở dài, nghiêng mặt né tránh:
“Ý ta là, ‘’ ấy — chính là nàng đã dốc lòng dốc dạ y phục cho .”
Ta nhìn mấy đường khâu xiêu xiêu vẹo vẹo nơi cổ tay áo chàng, mặt cũng đỏ lên:
“Đương nhiên rồi! Nữ tử Ngô quận bọn ta khéo léo lắm mà.”
“Chàng chỉ là mắn cưới trúng một người duy vụng về mà thôi.”
vừa thốt ra, Tạ Thanh Trì hiểu, bộ xiêm y trên người nhị lang , không phải do ta .
Nhưng chàng vẫn chịu buông tha:
“Còn , ‘’ ấy — là nàng lấy hồ cừu đắp cho sưởi .”
“Vậy thì sao? Ta lấy hồ cừu bọc mèo hoang, ch.ó rơi xuống nước rồi cơ mà.”
“Nhưng điều quan trọng là, ‘’ mà nàng gọi là A Trĩ, còn ta, nàng chỉ gọi là Thanh Trì thôi.”
Ta kiễng chân, ghé tai chàng, cười rạng rỡ mà hỏi:
“Vậy ta nên gọi chàng là đây? Đại lang? A Trì?”
“…Hay là phu quân?”
Gió trên thuyền rất lớn, khiến nói ấy nghe cứ như bay đi mất trong gió.
Tạ Thanh Trì sững người, vội vàng nắm lấy cổ tay ta:
“A Anh, nàng nói lại lần được không?”
Nhưng ta vừa nói rất nhiều .
Tạ Thanh Trì, chàng muốn nghe ?
Là ta sẽ học cắt từ A nương, để tự tay cho chàng một bộ hỷ phục vừa vặn .
Là ta sẽ nhờ phụ thân dạy chàng biết, hai lượng bạc giấu của riêng thật ra không hề ít.
Hay là nói, duyên này khéo hợp, vừa vặn như ý, định sẽ chàng nắm tay đến bạc , trọn đời nhau.
Hoàn chính văn.
Ngoại truyện
Thuyền đi năm ngày, tới địa phận Ngô Quận.
Phụ thân mẫu thân sớm đã đợi sẵn nơi bến đò.
Phụ thân cười ha hả tiến lên đón lấy hành lý trong tay Tạ Thanh Trì, mẫu thân thì rưng rưng nước mắt, đưa tay khẽ vuốt má ta:
“Ốm đi rồi… không đúng, hình như còn béo hơn ấy chứ.”
Ta ngượng ngùng, không dám nói là điểm tâm ở Quảng Lăng quá tinh xảo, khiến người ta không kiềm nổi miệng.
Mùa đông, thích hợp dùng lẩu.
Có thịt dê non, măng nếp, dưa muối mùa đông và đậu hũ.
Nồi lẩu sôi ùng ục, tỏa ra hơi nóng, ăn một miếng cả lòng.
Phụ thân rót ba rượu đông hương, một mời Tạ Thanh Trì:
“Uống nhiều một chút, rượu này là do nhà ta tự ủ.”
Tạ Thanh Trì không từ chối, cạn sạch, mắt ánh lên sự chân thành:
“Cha mẹ cứ yên lòng, con định sẽ chăm sóc A Anh chu đáo.”
Phụ thân đặt tay lên tay chàng, nghiêm túc lắc :
“Nếu chỉ cần con chăm sóc, thì đúng là coi thường A Anh nhà ta rồi. phu thê, quý ở chỗ đồng tâm hiệp lực, tương trợ lẫn nhau.”
Mẫu thân lấy khăn tay chấm chấm khóe mắt:
“Đứa trẻ này từ đã được nâng niu trong tay mà lớn. Vợ ta quá mức che chở, khiến nó nhìn đời toàn thấy người tốt. Ngày ấy nghe nói Nhị lang lại dám khinh rẻ A Anh, lòng ta đau như cắt. Nếu chẳng phải A Anh trong thư khen con tốt đến nhường ấy, ta nỡ để nó ở lại Quảng Lăng.”
Dưới ánh áp, ta nhìn thấy hai tóc mai cha mẹ đã lốm đốm bạc, trong lòng không khỏi dâng lên một nỗi xót xa.
Phụ thân chỉ ra cây quế ngoài cửa sổ:
“Con xem, cây mộc tê là ta trồng lúc A Anh chào đời. Giờ thì cây lớn che bóng mát, mà nữ nhi lớn rồi lại không giữ được ở mình. Khi xưa còn là một tiểu oa nhi, ta cứ tưởng có thể nuôi nó thật lâu, thật lâu. Đại lang, chúng ta chẳng mong con công thành danh toại, chỉ mong con A Anh sống an ổn cả đời. Gia nghiệp của vợ ta, trăm năm sau đều là của hai đứa.”
Nghe phụ thân nói chuyện buồn bã, mẫu thân vội chuyển đề tài, móc ra hai phong bao lì xì:
“Chàng lại nói bậy bạ với con cái thế? Thanh Trì, đây coi như tiền tuổi bù cho hai đứa. Nghe A Anh nói con ít khi ở nhà ăn Tết, sau này về Ngô Quận, cha mẹ đều sẽ bù lại cho con.”
Tạ Thanh Trì vội vàng đẩy lại: “Con với A Anh đã thành gia thất, không thể nhận.”
Cha mẹ ta nhìn chàng đầy yêu thương:
“Thành thân rồi, vẫn là hài tử của chúng ta. Tiền tuổi, năm cũng phải cho.”
Thấy Tạ Thanh Trì im lặng, mẫu thân gặng hỏi đôi mới biết, chàng từ mười bốn tuổi đã tiếp quản thương vụ trong nhà, từ đó ít về nhà ăn Tết, cũng lâu lắm rồi nhận được tiền tuổi.
Cha mẹ ta nhìn nhau, ánh mắt tràn đầy thương xót.
Ta thì không khách khí chút , nhận cả hai phong bao, cười hì hì nhét vào lòng:
“Tạ ơn phụ thân, tạ ơn mẫu thân.”
Mẫu thân giơ tay điểm một cái lên trán ta:
“Con dám chiếm luôn phần của Thanh Trì, xem ta trở về có đ.á.n.h cho mấy cái không!”
Chiếm rồi thì sao chứ, Tạ Thanh Trì còn lâu mới mách ta.
Chàng cười hiền hòa, chẳng tính toán với ta: “Vậy thì A Anh giữ giùm ta nhé.”
Phụ thân không nhịn được cười phá lên:
“Thanh Trì, con nghe này , ch.ó giữ ổ không giữ được bánh bao. A Anh nhà ta mà được tiền tuổi là chạy đi đồ ăn, pháo, đợi tới Tết Nguyên Tiêu sờ túi, thì ngay cả tiền hoa đăng cũng chẳng còn.”
Gia đình quây quần, ánh cúng.
Ta không cam lòng để cha mẹ chỉ nhắc đến mấy chuyện ngốc nghếch hồi của ta:
“Tạ Thanh Trì, kể thêm cho ta nghe chuyện hồi của chàng đi.”
Tạ Thanh Trì nhắc đến dĩ vãng, giọng điệu nhàn nhạt.
Lúc chàng cũng ham chơi như ta, có tiền tuổi, có pháo có hoa đăng xinh đẹp.
Nhưng nếu Tiểu đệ Tạ Thanh Từ – hơn chàng một tuổi – nhìn trúng phần của chàng, thì cha mẹ lại bảo chàng nhường đệ đệ.
Nhường nhiều rồi, dù pháo hoa có vui, hoa có đẹp, cũng chẳng còn thích .
Giống như cái vườn chàng ở, nếu trang trí đẹp quá rồi bị người khác đoạt đi, sẽ thấy rất đau lòng.
Thà để nó hoang phế từ .
Chàng kể rất nhẹ, như thể là chuyện của người khác.
Nhưng trước ba đôi mắt rưng rưng, chàng rốt cuộc cũng không ra vẻ được :
“Không… không đến nỗi đáng thương như vậy, chỉ là không được cha mẹ yêu chiều như Nhị lang thôi.”
Thế nhưng cha mẹ ta lại không nghĩ như vậy.
Hai người thật lòng thương tiếc Tạ Thanh Trì.
Liên tiếp mấy ngày, mâm cơm đều là những món chàng ưa thích.
Mẫu thân còn len lén đưa cho chàng tiền tiêu vặt, dặn ta dẫn chàng đi pháo, lồng năm xưa có.
Phụ thân kéo chàng uống rượu đến ngà ngà say, thậm chí còn tính chuyện sẽ đến Quảng Lăng, thay chàng mà phân rõ phải trái.
Bữa cơm tối hôm ấy, trước bát cơm đầy ắp thức ăn và ba đôi mắt trông mong tha thiết, Tạ Thanh Trì không nói , chỉ là lúc đặt xuống, đôi mắt đã đỏ hoe.
Chàng nói, không phải vì buồn, mà bởi rượu này quá cay.
Không ai vạch trần chàng.
Nữ nhi gả đi rồi, dẫu có ở lại cũng chẳng được lâu.
Bến đò hôm tiễn, ta để lộ tâm tình muộn phiền, Tạ Thanh Trì khẽ nắm lấy tay ta:
“A Anh, đừng buồn. Rồi sẽ có cách thôi.”
Sẽ có cách đây?
Xưa nay con gái gả đi, khác hoa cỏ khổ công nuôi lớn bị dời sang vườn nhà khác, hoa nở quả kết, cũng chỉ có thể đứng tường nghe người ta cười vui.
Gặp được nhà dễ nói chuyện, lắm cũng chỉ là cho phép thỉnh thoảng lui tới, có thể ở lại thường xuyên?
Thấy ta còn nghi hoặc, Tạ Thanh Trì chỉ nghiêm túc nhìn ta: “A Anh tin ta không?”
Ta là tin chàng, chỉ là…
Về đến Quảng Lăng, Tạ Thanh Trì bận bịu, đến đêm mới trở về nhà.
Nhưng không sao, khuya rồi vẫn luôn có một ngọn chờ chàng.
Ta lim dim buồn ngủ, Tạ Thanh Trì thuần thục cất kim chỉ trong tay ta, nhẹ nhàng bế ta đặt vào chăn .
“A Anh, sắp rồi, rất nhanh thôi, chúng ta sẽ được về nhà.”
Về nhà? Về Ngô Quận sao?
Nửa năm sau, Tạ Thanh Trì mời mấy vị tộc lão chứng, Nhị lang chia sản nghiệp, mỗi người một nhà.
Cha sắc mặt không vui, nhưng đã thành gia lập thất, chia ra ở riêng cũng là chuyện thường tình, không tiện nổi giận.
Mẹ thì rưng rưng nước mắt, chỉ trách Đại lang sao đang yên đang lành lại muốn phân nhà.
Tạ Thanh Trì không giỏi biện luận, chỉ nhẹ giọng đáp:
“Ta nghĩ rằng cha mẹ trong thiên hạ này đều là như thế, cho nên mới tưởng ngày tháng này có thể mãi trôi qua như thế.”
Mẹ không hiểu Tạ Thanh Trì bất mãn điều :
“Cho ngươi ăn no mặc , cho ngươi đọc sách biết chữ, hôn sự này ngươi cũng ưng thuận, vậy thì ngươi còn không hài lòng chỗ ?”
Tạ Thanh Trì chỉ im lặng.
Có lẽ những năm tháng chịu lạnh nhạt quá dài, ngay chính bản thân chàng cũng không nhớ rõ .
Những điều không cam lòng, nếu không nói ra, sẽ hóa thành rượu đắng trong lòng.
“Vì tiền tuổi, vì cái vườn , vì bữa cơm đoàn viên đêm trừ tịch. Vì cả mười mấy năm qua, những ức chẳng ai hay biết.”
Tạ Thanh Trì khẽ kéo tay ta, sợ ta mang tiếng bất hiếu, ra hiệu ta đừng nói thêm.
Nhưng ta xưa nay chẳng để tâm đến mấy thứ hư danh ấy:
“Tỷ như mối hôn sự này, cha mẹ ta đều nói Đại lang nhà người nhặt được báu vật. Nhưng nếu ta vừa gian vừa ác, người còn cho là thiệt thòi không?”
“Không đâu, người sẽ chỉ vì Nhị lang không chịu khổ. Bởi vì người vẫn luôn như thế, chỉ biết thiên vị .”
Mẹ đã quen với sự trầm mặt của Đại lang, bị ta hỏi dồn như vậy, thời không biết phải phản bác ra sao.
Chuyện phân nhà đã hạ bút thành văn, không thể vãn hồi.
Từ nay về sau, dẫu có hối hận thế , cũng chẳng còn liên quan đến Tạ Thanh Trì rồi.
Việc buôn bán nhà họ Tạ ở Ngô Quận để lại cho chàng, chàng cũng nhà ở đó, cách nhà cha mẹ ta chỉ hai con phố.
Ta hơi tiếc nuối, lần này đi rồi, bao nhiêu tâm huyết chàng đổ vào Quảng Lăng đều hóa thành công cốc.
Tạ Thanh Trì chỉ hôn nhẹ lên má ta:
“Không đáng tiếc đâu. Quảng Lăng tuy có bạc vàng chất đầy, nhưng Ngô Quận có cha mẹ, có A Anh, có mái nhà của ta.”
Cũng phải.
Ngô Quận có mái của A Anh và Thanh Trì, có củi gạo dầu muối tương dấm trà.
Có thơ sách gối lúc an nhàn, có phong cảnh mưa rơi trước cửa hiên.
Tại nơi bình an, tay nắm tay, ngắm hoa mộc tê nở giữa vườn nhà.
Hoàn.
của Cưu Sâm:
Tôi đã đọc hết bình luận của bạn về truyện này, trước tiên xin gửi xin lỗi đến mọi người.
Về tranh luận xoay quanh nhân vật nữ chính, có ba điểm sau:
Lúc viết, tôi đã tính để nam phụ (em trai) sau khi nữ chính thành thân mới nảy sinh tình cảm, nên mới sắp đặt tình tiết hai người có tương tác.
Ban có cân nhắc để nữ chính “mở hậu cung” (tham khảo truyện Dụ thê), nhưng thằng em trai vừa lắm vừa không đủ tư cách, “tiểu” cũng không xứng.
Tôi không muốn viết nữ chính khổ, mà muốn viết kiểu nữ chính khiến cả nam chính lẫn nam phụ đều phải đau vì chẳng đoán nổi lòng nàng.
Nói nhiều như vậy, chung quy vẫn là tôi xử lý tốt, sau này viết truyện sẽ chú ý hơn đến việc xây dựng nữ chính. (cúi xin lỗi)
Nhưng cá nhân tôi thật sự rất thích Thẩm Anh.
Nàng là người tự viên mãn, chẳng cầu ngoài.
Những ai nàng không để tâm, trong mắt nàng chỉ là đồ vật — đặt ở đâu cũng được, không đáng để nàng liếc mắt hay bận lòng.
Vì vậy chẳng ai có thể nàng tổn thương, ai theo nàng cũng sẽ cảm thấy mình mắn….