Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
Quạt mini GOOJODOQ 100 tốc độ gió có thể điều chỉnh màn hình kỹ thuật số cầm tay
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
Mèo chủ t.ử dậm những bước chân kiêu ngạo về ổ, “sen” vẫn ngẩn ngơ nhìn bầu trời bên ngoài.
Trời hôm nay đúng là đẹp thật, nhất là ở vùng hoang dã số ô nhiễm không khí rất thấp.
Nhưng tôi cho rằng… “sen” nhớ đến cô gái bí ẩn của anh ta thôi.
Bên cạnh ổ mèo của tôi xuất hiện một cái lọ trong suốt.
Bên trong là ba năm đom đóm.
“Meo~”
Tôi hài lòng hất mặt lên, khều cái lọ lăn về ổ của mình.
5
“Sen” tôi đi Côn Minh rồi!
Nghe nói ở đó rẻ lắm, kiếp trước tôi cũng rất , vẫn luôn muốn đi xem thử.
Hehe, không ngờ “sen” lại tôi đến !
Tiếc là dạo tôi hay hắt hơi, anh ta tôi đi thú y khám xong cấm tôi ra ngoài, hơi buồn một .
Thế nên tôi cứ thừa dịp anh ta không có mặt là lén lút bắt nạt nhỏ của anh ta.
Ai ngờ có một ngày anh ta bắt quả tang…
Thật sự là bản tính của loài mèo mà?
Tôi cũng đâu muốn động , nhưng ngày nào cũng bơi tung tăng trong nước cơ chứ.
Tôi mắng cho một trận tơi bời, “sen” đổi cho một cái cốc thủy tinh cao và thon không biết kiếm đâu ra.
Chân tôi không thò được nữa, bực mình ghê…
Anh ta cả ngày làm cái gì không biết? Tại sao không chơi tôi?
Tôi lén mở laptop của anh ta.
Nếu anh ta nhìn thấy chắn sẽ nghĩ tôi là mèo thông minh nhất thế giới.
Nhưng đệm thịt khó gõ phím quá, tôi loay hoay nửa ngày không hiểu sao lại mở trúng một phòng họp trực tuyến.
Khuôn mặt mèo đáng yêu của tôi xuất hiện trên màn .
“Meo~” Tôi kêu vài tiếng.
Bên kia có vẻ là phòng bệnh, trong màn có mấy y tá đi lại.
Nhưng trên giường bệnh không có ai, là ra ngoài rồi.
Tôi nghe thấy đám người ngu ngốc đó vừa đợi tổng tài vừa bàn tán về nhan sắc của tôi.
“Làm mọi người thất vọng rồi, anh ta sẽ không đến đâu.”
Tôi vặn vẹo ngũ quan trước camera.
Người mặc áo bệnh nhân trong máy tính xuất hiện, ấy quay camera về phía mình.
Trông quen quen là sao nhỉ…
6
“Meo~” Tôi tiến lại gần l.i.ế.m l.i.ế.m màn .
Người đối diện trông rất hiền từ, có thể là người tôi quen khi sống.
Trong lòng tôi bỗng trào dâng xúc động, vui mừng, lại có lưu luyến.
ấy trêu đùa tôi qua màn .
“Mày là Giáo quan hả?”
Mẹ kiếp! Lại là cái tên ! Bây giờ tôi càng ghét cái tên hơn!
“Meo~”
Tôi lắc lư cái đầu trước mặt ấy.
Mặc sau khi biến thành mèo, rất nhiều chuyện tôi không nhớ rõ, nhưng nhìn thấy ấy tôi vẫn cảm thấy rất thân thiết.
“Cháu chào chú! Chú có biết cháu là ai không!”
“Bây giờ cháu được tổng tài công ty nhận nuôi rồi, tổng tài giàu lắm! Cháu cũng rất cuộc sống hiện tại!”
“Mà sao chú lại kết tổng tài nhà cháu? Chẳng lẽ chú là bố anh ấy sao? ‘Sen’ nhà cháu may mắn thật đấy… nhìn chú là biết một người bố tốt rồi!”
Mặc những lời nói ra là tiếng mèo kêu, nhưng tôi thực sự muốn nói chuyện ấy nhiều hơn.
Bác trai đối diện ho vài tiếng.
“ gái tôi cũng mèo…”
“Nếu bé mà gặp được mày, chắn cũng sẽ mày thôi, ha ha ha ha.”
không biết tổng tài có gái hay em gái từ bao giờ, nhưng có vẻ bố của tổng tài rất tôi.
Tôi kiêu hãnh đi những bước catwalk trước camera.
“Giáo quan à, mày nhất định phải ở bên thật tốt nhé, bao nhiêu năm nay, mãi mới vượt qua được.”
“Meo~”
Mặc không hiểu ấy nói gì, nhưng chú cứ yên tâm! Cháu sẽ ở bên anh ấy thật tốt.
“ nữa, vượt qua được là một chuyện, nhưng đừng để lúc nào cũng cắm đầu công việc, thỉnh thoảng cũng phải nghỉ ngơi thư giãn. Tuổi tác ngày càng lớn rồi, cũng phải chú ý sức khỏe, không chịu sao nổi.”
“Bọn cháu thư giãn mà, bọn cháu ở Côn Minh, nhưng cháu ốm rồi, tuy nhiên một thời gian nữa là khỏi thôi, chẳng mấy chốc lại được ra ngoài chơi! Cứ giao cho cháu!”
Tôi ngồi xổm trước laptop, im lặng nghe ấy nói.
“Mấy lời bình thường chú cũng chẳng nói ra được, có nói mèo nhỏ mày mới bớt ngại thôi.”
“Meo~”
“Ây da, bác sĩ đi buồng rồi, tạm biệt Giáo quan nhỏ nhé…”
Bác trai vẫy tay chào tạm biệt tôi, rồi tắt cuộc gọi video.
“Tạm biệt chú!”
Tôi không kìm được rơi nước mắt, mặc chẳng biết tại sao.
7
Đệm thịt của tôi thật sự rất bất tiện, loay hoay mãi cũng không tắt máy được, đành bỏ cuộc.
Hơi buồn ngủ, tôi ngủ gục trước laptop.
“Sen” không biết về từ lúc nào, tôi anh ta vuốt ve làm cho tỉnh giấc.
Anh ta nói tôi hai ngày nữa là được ra ngoài rồi, muốn đi đâu đi!
Hehe, tôi coi là thật đấy nhé.
Mè nheo mãi, cuối cùng tổng tài cũng tôi ra ngoài!
Đã lâu không được nhìn ngắm thế giới bên ngoài rồi meo!
Mục đích ban đầu của anh ta là tôi đi dạo một vòng, nhưng tôi lại cứ muốn đòi mấy thứ kỳ cục.
Ví dụ đi, tôi bỗng giãy giụa trong lòng anh ta, kêu gào ầm ĩ, anh ta bước thêm một bước tôi lại kêu to hơn.
Đó là vì tôi nhìn thấy quả bóng bay hướng dương to bự!
quá đi mất!
Muốn có quá!
Nhờ sự nỗ lực không ngừng nghỉ của tôi, anh ta cũng hiểu ý, dừng lại cho tôi một quả to đùng buộc vòng cổ.
Anh ta bảo hôm nay là ngày anh ta nhặt được tôi, là ngày may mắn của anh ta.
Anh ta không bóng bay cho tôi, mà thưởng cho tôi khô nhỏ.
Tôi l.i.ế.m l.i.ế.m sợi dây buộc bóng bay, lại cọ cọ người anh ta.
Vui quá đi!
Trước khi rời khỏi Côn Minh, “sen” rất nhiều xếp đầy ghế phụ.
Hầu hết các loại trong đó tôi đều không biết tên, nhưng đã trở thành cái ổ thứ hai của tôi.
Hehe, tôi thực sự rất nơi đó.
Giá những bông cũng là cho tôi tốt biết mấy!
8
Chúng tôi lái xe đến một ngôi làng nhỏ nghèo nàn.
Không có siêu thị, không có bóng người, cũng chẳng có chỗ bán khô.
Anh ta kể tôi gái anh ta trước từng dạy học tình nguyện ở .
Được rồi được rồi, lại là gái, làm gái anh hạnh phúc lắm, ngại ghê.
Anh ta bảo tôi đi chơi, nhưng tôi chẳng biết ở có gì vui, ở thậm chí chẳng có khô.
Mãi mới tìm được một cái tiệm tạp hóa, anh ta tôi đi đồ ăn ngon.
Tôi thấy dạo tôi hơi có vấn đề, nhìn ai cũng thấy quen quen.
Ví dụ một gái chúng tôi tình cờ gặp sau khi đồ ăn xong.
“ là mèo anh nuôi à, đáng yêu quá, tôi bế một được không?”
Được được! Bổn miêu đồng ý!
ấy bế tôi lên người rồi vuốt ve tôi.
“Sao tự nhiên anh lại nhớ đến vậy?”
“Tình cờ đi ngang qua, nên ghé thôi.”
Anh ta nói dối! Anh ta nói tôi là gái anh ta từng dạy học ở cơ mà!
“Ồ…” ấy kéo dài giọng, rồi bật cười.
Thấy chưa! Mọi người đều rất thông minh nhé!
Tổng tài cúi đầu, không nói gì thêm, dường cũng mỉm cười.
Lúc chúng tôi chia tay gái kia trời đã nhá nhem tối.
Có lẽ nhờ ánh hoàng hôn tô điểm, “sen” khen tôi trông đẹp lắm.
Ố hô ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha!
Anh ta khen tôi kìa!
Anh ta chăm chú ngắm nhìn nhan sắc tuyệt trần của tôi, mạnh miệng nói muốn vẽ cho tôi một bức chân dung.
9
Lúc tôi mới biết hóa ra anh ta biết vẽ!
Tôi híp mắt mỉm cười, ngồi ngay ngắn trước mặt anh ta, vô cùng hợp tác.
Anh ta lấy ra tờ giấy xi măng nhét trong túi từ trước, bắt đầu vẽ tôi.
Tôi mệt rồi, hai mươi phút không dám động đậy một cọng lông.
Làm người mẫu vất vả thật, không biết tên họa sĩ “sen” của tôi vẽ vời ra sao rồi.
Tôi giẫm lên lớp đệm thịt vòng ra sau lưng anh ta, chuẩn chiêm ngưỡng kiệt tác để đời của “sen”.
Phải nói là, tôi đã anh ta lừa…