Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/9ALC0P2znr

GLADE Combo 4 Sáp Thơm Khử Mùi Lưu Hương Bền Lâu 180g x4

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 4

Tôi dựa vào những ký ức mờ nhạt trong đầu tìm đến của anh ấy.

Tôi meo meo ngoài .

Không biết bao lâu sau, anh ấy mở , ném cho tôi vài đồng xu.

Cho dù có coi tôi là mèo hoang, thì thế này có phải là qua loa quá không?

Đại ca à, ai nuôi mèo đi ngoài lại theo tiền mặt? Lại còn là tiền xu?

Tôi nhét mấy đồng xu vào một góc nhỏ, lại tiếp tục .

không biết bao nhiêu ngày…

Thỉnh thoảng anh ấy ý đến tôi một chút, nhưng đa phần là phớt lờ.

Tôi có nghe thấy tiếng anh ấy xé ruột xé gan từ ngoài .

Tôi biết, vì đi của tôi, anh ấy không muốn tâm đến bất cứ ai, kể cả mèo.

Nhưng tôi tuy đã chế//t, nhưng chế//t hẳn người anh em!

giờ tôi chỉ có duy trì sống bằng cách thức thừa trong thùng rác.

thân ốc còn lo nổi mình ốc, làm sao nghĩ đến con mèo nhỏ là tôi.

là bình thường thì cũng có hiểu được, nhưng giờ tôi rất sốt ruột.

Bởi vì tôi có cảm nhận rõ ràng, tôi dần quên…

Về việc quên cái gì, tôi không rõ, tôi chỉ biết tôi dần quên đi mọi .

không phải giờ ngồi xổm phòng anh ấy, e là tôi đã quên anh ấy từ lâu rồi.

Tôi hơi lo âu.

Này này! giờ tôi chỉ còn nhớ mỗi anh thôi đấy!

Anh tốt nhất là nhận nuôi tôi khi tôi quên sạch anh đi được chứ!

sau này tôi thực biến thành mèo thì phải làm sao!?

Phiên ngoại 3 (Góc nhìn của ):

Tôi từng nói dối người yêu của tôi, nói dối rất lần.

Ví dụ tôi thuê người đến đ.á.n.h tôi dưới hầm xe, lấy đó làm cớ chúng tôi có những giao thiệp sâu sắc hơn.

Ví dụ tôi từng nghĩ cô ấy làm mình làm mẩy, thậm chí còn thích cô ấy gây rắc rối cho tôi.

Ví dụ tôi biết cô ấy muốn nhảy việc, cô ấy cần tiền.

Nên tôi đã giao cho cô ấy một dự án có hoa hồng cao, lại không ngờ khiến cô ấy gặp phải chuyện đó.

Tôi cảm thấy rất có lỗi về việc này…

Ban đầu tôi theo đuổi cô ấy rất mãnh liệt.

Nhưng là mãnh liệt trong âm thầm.

Tôi sai người đến cho cô ấy mỗi ngày, trên hộp cơm khắc dòng chữ: do độc nhất vô nhị gửi .

Tôi sai người hoa cho cô ấy mỗi ngày, trên thiệp viết: theo đuổi em gửi .

Tôi sai người gửi bản kế hoạch cho cô ấy, trên mỗi trang đều có watermark: Watermark của chỉ sưởi ấm một mình em.

(Người được theo đuổi thì thầm: Rõ ràng những gì tôi thấy đâu phải thế này! thế này sẽ bị người ta cười chế//t mất!)

(Nhân viên thì thầm: Mấy cái sến súa quê mùa của đều bị tôi lén lút xử lý hết rồi!)

Dưới tấn công dồn dập của tôi, cô ấy cũng yêu tôi.

Chúng tôi hẹn nhau sau khi kết hôn sẽ đi du lịch, cô ấy nói rất địa điểm, tôi đều ghi lại từng một trong ứng dụng ghi chú.

Cô ấy tôi một con cá, một con cá rất đẹp.

Cứ gọi chung những con cá không biết tên là cá vàng đi.

Cô ấy nói đến lúc đó sẽ nuôi một con mèo, theo mèo cùng đi du lịch.

Tôi cũng thực nuôi một con mèo.

Nhớ có một ngày, ứng dụng ghi chú trên máy tính nhắc nhở tôi, giờ đáng lẽ tôi và cô ấy đã đi du lịch về rồi.

Đúng vậy, chúng tôi vẫn đi du lịch .

Tôi trắng đêm dọn dẹp hành lý, sai người cải tạo một chiếc xe, theo con mèo đó và con cá vàng xuất phát.

Chúng tôi đã đi đến những cô ấy muốn đến, không sót một nào.

Tôi lái chiếc xe chất đầy hoa tươi trong cốp đi dạo Côn Minh, tôi cho chim bồ câu đài âm nhạc Nam Kinh, tôi về quê cô ấy chơi trò xích đu cô ấy thích hồi bé.

Tôi treo tấm biển gỗ cầu phúc cho chúng tôi trên núi Lão Quân, tôi món lẩu chín ngăn Trùng Khánh cô ấy luôn muốn nhưng kịp thử.

Tôi đến Thiên Tân nghe tấu hài lần đầu tiên, tôi tổ chức sinh nhật cho cô ấy Đạo Thành Á Đinh, tôi rải những tờ giấy nếp cô ấy bảo trông rất tự do Tây Tạng.

Tôi đi Shangri-La leo núi tuyết, tôi đi xem concert của idol cô ấy thích, tôi viết dòng chữ kiếp sau chúng ta nhất định sẽ kết hôn trên bờ biển đảo Vị Châu.

Cuối cùng trở về ngôi của chúng tôi…

Một mình tôi hoàn thành tất cả những lời hứa của chúng tôi.

À đúng rồi, không phải một mình tôi, còn có con mèo đó và con cá kia nữa.

Nhưng chúng và cô ấy, đều không cùng tôi đi hết chặng đường đã hẹn.

Phiên ngoại 4 (Góc nhìn của ):

Tôi nhận nuôi một con mèo, vào ngày năm sau khi vị hôn thê của tôi qua đời.

Lúc cô ấy mới đi tôi có hơi suy sụp, nhưng bắt đầu từ ngày hai, tôi xuất hiện một con mèo.

Nó cứ gào ngoài suốt, đến mức tôi thực thấy phiền phức.

Lúc đó có lẽ tôi quá nên đầu óc không được tỉnh táo, ném cho nó mấy đồng xu nó tự đi mua .

Nhưng nó không lấy.

Nó vẫn ngày ngày tôi, cũng không đi khác, chắc là nó thích tôi.

Tôi nhớ vị hôn thê của tôi luôn muốn nuôi một con mèo, liền coi nó một thú cưng nhỏ cô ấy lại cho tôi, và nhận nuôi nó.

Lúc đó nó mới chỉ là một con mèo sữa nhỏ xíu, tôi giống một ông bố bỉm sữa, chăm sóc nó vô cùng chu đáo.

Nó cũng rất kiêu ngạo, giống hệt vị hôn thê của tôi lúc .

Tôi nuôi nó ba năm, sau đó nó đi du lịch, hoàn thành lời hứa giữa tôi và vị hôn thê.

tôi ấn tượng sâu sắc nhất là Côn Minh, đó là vị hôn thê của tôi nói muốn đến.

Cô ấy thích hoa, đó lại có rất hoa, đây chúng tôi còn từng nghĩ đến việc định cư Côn Minh.

Tôi mua rất hoa vào cốp xe, nhét đầy ắp.

Mở cốp xe, phóng bay trên đường cao tốc, còn bị cảnh sát giao thông chặn lại phê bình nhắc nhở.

Đây là ý tưởng của cô ấy, cô ấy luôn có những ý tưởng kỳ lạ, và tôi sẽ thực hiện chúng thay cô ấy.

Tôi còn đặt đầy hoa trên ghế phụ, nhưng đó là cho con mèo.

Tôi cũng nhìn , nó rất thích hoa tôi , còn ngoạm một nhành về ổ mèo của nó.

Những món nó thích đều được nó về ổ.

Nhưng những bông hoa đó chỉ trụ được hai ngày là tàn úa hoàn toàn.

Đúng rồi.

Mèo của tôi chế//t rồi, chế//t trên xe của tôi.

Tôi rất hối hận, đáng lẽ tôi nên đi đến đó muộn hơn một chút.

ngôi làng đó là điểm dừng chân đó hoặc sau đó của tôi, chắc chắn nó sẽ không chế//t.

Rõ ràng đoạn đường đó vừa mới sửa xong tôi đã đưa nó đi rồi…

Rõ ràng lúc xe nổ máy nó còn nằm úp trên người tôi, l.i.ế.m tôi…

Rõ ràng tôi đã đến trạm thú y rồi.

Tôi gọi nó.

“Giáo quan ơi…”

Nó không ý đến tôi.

Tôi tưởng nó chỉ ngủ thôi.

Bởi vì tôi bao giờ nghĩ nó sẽ chế//t, cho dù tôi đã chuẩn bị tâm lý, cho dù cái chế//t của nó không hề đột ngột.

Bên ngoài ổ mèo, nó đẩy hết những món tôi , đó đều là những nó thích nhất.

Tôi nghĩ chắc nó rất cô đơn, bởi vì lúc chế//t bên cạnh nó chẳng có gì.

Lúc đến chỉ có một mình nó, lúc đi cũng vậy.

Tôi không cam tâm ôm nó vào trạm thú y, tôi không biết mình cố chấp điều gì, có lẽ tôi cũng sợ cô đơn, nên không chấp nhận được.

Tôi lại .

Một người đàn ông Đông Bắc cao hơn một mét tám, suốt ngày chỉ biết .

Đây là đ.á.n.h giá của vị hôn thê dành cho tôi.

Tôi ôm nó ngủ đêm cuối cùng, khi cơ nó lạnh đi.

Bố vợ tôi cũng từng gặp con mèo đó.

Tôi không biết nó làm cách nào mở được laptop của tôi, rồi lại gọi video call cho bố vợ tôi một cách thần kỳ.

Cảm giác rất lợi hại.

Bố vợ tôi nói con mèo đó rất giống vị hôn thê của tôi.

Ông còn bảo, cô ấy còn sống, nhất định cũng sẽ thích con mèo đó.

Tôi nó đi hỏa táng, tro cốt đặt cùng với vị hôn thê của tôi.

Đúng lúc cô ấy vẫn luôn muốn có một con mèo, chắc chắn nó cũng rất muốn gặp nữ chủ nhân của mình.

giờ hai người họ đều sẽ không còn cô đơn nữa.

Lúc tôi đến Tô Châu, tôi cũng phóng sinh con cá đó.

Tôi biết, nó cũng chẳng bầu bạn với tôi được bao lâu nữa.

Sau đó, tôi còn đi rất , chỉ có một mình tôi.

Mèo của tôi đi cùng tôi một phần năm chặng đường, con cá cũng vậy.

Đáng lẽ mèo của tôi có cùng tôi đi hết chặng đường.

Sau chuyến đi, tôi bán chiếc xe đó, nhưng đạc bên trong vẫn giữ lại.

Cách ba năm quay lại ngôi , có một cảm giác quen thuộc đến xa lạ.

vị hôn thê của tôi còn sống, chúng tôi có lẽ đã kết hôn rồi.

Đáng lẽ tôi vừa đi làm về, cô ấy và con mèo sẽ cùng đón tôi.

Hoặc là tôi và cô ấy cùng nhau về , mèo của chúng tôi đón chúng tôi.

Ổ mèo, cát mèo, bàn cào móng, tất cả dùng của mèo tôi đều vứt đi.

Trừ một vài món chơi nó thích, và những nó đặt trong ổ mèo, tôi gom chúng lại cùng với chiếc hộp nhỏ dưới gốc cây cổ thụ.

Tôi không biết mình giữ lại những này làm gì, bởi vì nó đã chế//t rồi.

Sau này, tôi trồng đầy cây xanh trong phòng kính, nuôi đầy cá trong bể thủy sinh, còn mua thêm một con ch.ó Golden Retriever.

Tôi biết, một ngày nào đó nó cũng sẽ rời xa tôi, nhưng tôi vẫn muốn nuôi nó.

Trên đường về , gặp người bán bóng bay, tôi sẽ mua cho nó một quả, điểm này nó khá giống con mèo kia, nó cũng thích bóng bay.

Lần này không cần ai kéo tôi khỏi vũng lầy, tôi cũng sống rất tốt.

Chú mèo nhỏ đã chế//t có lẽ mãi mãi sẽ không bao giờ biết được.

Những bông hoa trên ghế phụ và cốp xe chất đầy hoa tươi từng nhìn thấy, tất cả đều thuộc về nó.

-Hết-

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.

Gợi ý truyện hot cho bạn