Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/W3DgVltoL

Mặt Nạ Giấy COLORKEY LUMINOUS Vitamin B5 Hỗ Trợ Phục Hồi 25ml/miếng

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

2

Nếu là ngọc thì có lẽ đẹp , nhưng đổi thành vàng thì…

Ta bắt đầu nghi ngờ sâu sắc về gu thẩm mỹ chàng thiếu niên này.

Hắn đẩy đống đồ một bên, chọn ra một chiếc đơn giản nhất từ chính giữa, rồi im lặng.

Ta ngẩng đầu nhìn, Phong Nhĩ này cũng đang nhìn ta. Cuối hắn cũng đủ can đảm để nhìn vào mắt ta, hắn mím môi, giọng nhỏ muỗi kêu: “Đây là chiếc nàng đeo lần đầu tiên ta gặp nàng, ta đã chạy khắp kinh thành cũng không tìm được cái thứ hai, nên đành sai người làm riêng một cái…”

Được rồi! Tâm tư thiếu niên lớn cứ thế mà bị ta nắm thóp? Ta lại còn là nhân vật chính trong nữa , nghĩ kỹ lại thì cũng hơi xúc động nha.

Ta rất nể mặt cầm chiếc : “Cảm… cảm ơn Phong Nhĩ, ta… thích lắm.”

Chàng thiếu niên nhìn ta, đột nhiên gạt phăng đống cài bàn xuống đất kêu loảng xoảng, rồi lao tới ôm chầm lấy ta một chú ch.ó nhỏ.

“Vợ, vợ—”

“Ừm?”

“Nàng tốt quá, nàng không mắng ta. ta kể chuyện này với đại ca, cha và nương, đều coi ta là kẻ biến thái, ai cũng mắng ta, chỉ có nàng là không mắng. Nàng tốt!”

Ta im lặng.

Đứa nhỏ này là kẻ ăn chơi sao? là tiểu Thế t.ử được cưng chiều nhất nhà sao?

Nghe hắn nói thế, sao giống một đứa con ngốc nghếch bị cả nhà hắt hủi vậy?

Nghe cũng tội nghiệp đấy…

Ta ôm lấy hắn, vỗ nhẹ lưng dỗ dành đứa trẻ: “Không… không có… Đói… đói chưa?”

Phong Nhĩ được đà lấn tới, hắn dụi dụi bên cạnh ta: “Vợ ăn ta nhé?”

“Ừm, ăn chàng.”

Câu này nói ra đúng là không vừa, tiểu Thế t.ử nhà này vốn dĩ quen với kiểu giáo d.ụ.c “vừa đ.ấ.m vừa xoa”, hắn chưa bao giờ được ăn hai “viên kẹo ngọt” liên tiếp thế này.

Lần này được toại nguyện, trong lòng hắn đắc ý vô , cái đuôi vểnh tận trời.

Vất vả lắm ăn xong bữa sáng dính người, hắn lại chạy tìm cha mình.

Không vì khác, chỉ là “làm màu” một chút cho bõ ghét.

Nhưng không thành công, cha hắn thèm đếm xỉa mà đuổi cổ ra ngoài.

Làm phiền một lần thì , một buổi sáng kiếm chuyện hai lần là ý ? Đừng tưởng ngươi là con trai ta mà ta không dám đ.á.n.h nhé!

Ta ôm lấy chàng thiếu niên đang giả vờ tủi thân trong lòng, thầm thở dài.

Sao mà “nhây” thế không ?

4

Nhây thì cũng chịu , gả cũng gả rồi.

Chàng thiếu niên được dỗ dành nên tâm trạng rất tốt, hắn nhìn ta một lâu khiến ta rợn tóc gáy, cứ cảm giác sắp có chuyện không lành xảy ra.

Hắn mở lời, vừa mở miệng là cái mùi “nhây” đã tỏa ra nồng nặc: “Vợ, ta đưa nàng gặp đám bằng hữu ta.”

Câu này nghe không nhây đúng không? Nhây là ở câu sau này: “Bọn đều chưa có vợ, có khi tiền cưới vợ còn chưa gom đủ, không giống ta, đã là người đàn ông có gia đình rồi. Ta có trách nhiệm đưa nàng giới thiệu cho , để có vợ là chuyện hạnh phúc nhường nào.”

Ồ, rồi trêu chọc mấy em gái khác , hiểu rồi hiểu rồi, ta sẽ phối hợp.

khoe khoang chút sao? Để ngăn chàng hắc hóa, ta sẽ , chỉ cần khiến chàng vui vẻ là được ?

Phong Nhĩ đúng là nhây sự, hắn ta làm quen với đám bạn , cần mấy giờ, quay đầu dặn dò ngay, đại ý là bảo đám “cẩu hữu” kia mau lăn dậy mà kiến diện vợ hắn, hắn còn ngủ nướng, sao bọn dám ngủ nướng?

Sau hắn hớn hở ra chuồng dắt , ra dáng một thiếu niên phóng khoáng — còn ta thì sao?

Phong Nhĩ cũng chợt nhận ra vấn đề này, có lẽ đầu hắn không nghĩ việc sau khi cưới vợ thì vợ không thể cưỡi mình. Giờ bỗng hiểu ra, hắn nhìn ta ngẩn người hồi lâu, mặt đỏ dần . khi ta gọi một tiếng, hắn giật mình bừng tỉnh, đỏ tận mang tai, cuống cuồng chạy gọi xe .

sáng sớm, được mấy canh giờ mà hắn đã chọc tức không bao nhiêu người rồi, từ cha hắn là Phong Vương cho đám tiểu sai được sai hẹn bạn.

Tuy nhiên, có lẽ vì ta là vợ hắn, nên hắn chưa “nhây” tới ta. Vì vậy, ta thầm ghi cho hắn một điểm cộng.

Mà cũng đúng ! Không hổ là phản diện truyện ngọt sủng, sức phá hoại đúng là kinh người, không sẽ có bao nhiêu người bị hắn ám ảnh tâm lý đây.

Dù sao cũng không chạm ta, ta vui vẻ xem kịch.

xe hắn cũng không chịu ngồi yên, thì sợ ta lạnh, thì sợ ta đói, thỉnh thoảng lại rót cho ta chén — Ơ? Sao lại ngọt thế này?

ta nhìn , chàng thiếu niên cuối cũng lộ ra vẻ bẽn lẽn đặc trưng, hắn gãi gãi má: “Con gái chắc là không thích uống đắng đâu nhỉ? Ta sợ nàng chê không ngon nên đã đổi xe thành nước mật ong… Có ngọt không?”

Ta ngẩn người.

Khá lắm Phong Nhĩ ơi là Phong Nhĩ, chàng cũng lấy lòng quá nhỉ. Thảo nào đường đường là Vương phủ mà gọi cái xe lại lâu thế.

“Ngọt.”

Cái đuôi chàng thiếu niên lại vểnh trời, mặt đắc ý… rót thêm cho ta một chén: “Vợ uống nước !”

Ta rất phối hợp uống hết, Phong Nhĩ lại ân cần rót tiếp, ta lại uống.

Lại thêm một chén nữa… ra ta hơi no rồi, quay liếc Phong Nhĩ một cái.

Chàng thiếu niên căng mức lọn tóc đỉnh đầu cũng dựng đứng : “Sao thế vợ? Có vị ngọt quá không?”

“Không… vừa… vừa khéo.”

Ta đặt chén xuống, đưa tay vuốt lọn tóc dựng đứng trán hắn. Chàng thiếu niên ngoan ngoãn cúi đầu cho ta vuốt, chỉ có đôi bàn tay nắm c.h.ặ.t vạt áo là tố cáo tâm trạng căng hắn.

Ơ, mà hắn căng cái ?

Ta hơi lạ, nghĩ lại cốt truyện trong sách thì bỗng hiểu ra.

Ồ, ai mà căng khi được cô nương mình yêu từ cái nhìn đầu tiên vuốt tóc cho ?

Lọn tóc cứng đầu , ta càng vuốt nó càng dựng, xe nơi rồi mà nó vẫn cứ đứng hiên ngang.

Ta bỏ cuộc.

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.