Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/4AwW2uDTur
Tẩy Lồng Máy Giặt Camilla 300gr + Tẩy Mốc Gioăng Cao Su Cao Cấp Camilla 100gr
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
Tiêu Hàn lẳng lặng chấp tất , và bắt đầu học được một kỹ năng mới: Giải mã ý đồ thực sự của ta.
“Cái đồ ngu xuẩn này, ngay cái sân cũng quét không sạch!” — Dịch: Hôm nay gió lớn, ngươi quét chậm thôi, đừng lạnh.
“ cho ngươi mặc ít như vậy? Đông c.h.ế.t đền cho ta?” — Dịch: Ta bảo người làm cho ngươi chiếc áo khoác bông, ở cửa kìa.
“Bát canh này mặn , ngươi uống đi, đừng có lãng phí.” — Dịch: Bát canh này hầm cho ngươi , tranh thủ uống còn nóng.
“Ngươi nhìn ta làm gì? Trên mặt ta có chữ chắc?” — Dịch: Ngươi có thể nhìn ta thêm vài cái, ta không phiền .
Ta không hắn học được hệ thống “thông dịch” này từ . Có lẽ là bắt đầu từ “mật mã giậm trái”, có lẽ là đọc được từ ánh mắt và biểu cảm nhỏ của ta, hoặc có lẽ hắn chỉ bản năng cảm được rằng, mỗi độc ác ta nói ra, bên dưới đều ẩn chứa một tầng ý nghĩa khác.
Một ngày nọ, hắn hỏi ta: “Tại sao mỗi lần làm việc tốt, nàng đều mắng ta một trước?”
Ta đang đưa bánh bao cho hắn, nghe vậy suýt chút nữa đ.á.n.h rơi bánh.
“ làm việc tốt chứ? mắng ngươi? Ta không có! Bánh bao này là nhà bếp làm thừa không ăn thôi!”
“Mỗi lần nàng mang đồ đến, tai đều đỏ .” Hắn nói.
“…………”
“ nàng nói dối sẽ c.ắ.n môi dưới.”
“………………”
“ nàng mắng ta giọng sẽ run, nhất là mấy chữ cuối cùng.”
“……………………”
Ta hắn nói cho xấu hổ không còn lỗ nẻ nào chui, hận không thể tìm cái khe đất nào chui xuống ngay lập tức.
“Ngươi quan sát ta làm gì!” Ta thẹn hóa giận.
Hắn im lặng một , rồi nói một khiến tim ta suýt ngừng đập.
“Bởi nàng là người duy nhất khiến ta cảm thấy… sống trên này có lẽ cũng không đến nỗi tệ.”
căn phòng nhỏ yên tĩnh đến mức có thể nghe thấy tiếng nến cháy lách tách.
Ta há miệng, định nói gì phá vỡ bầu không khí ngột ngạt này, nhưng một chữ cũng không thốt ra được.
Hắn nhìn ta, ánh mắt bình thản nghiêm túc, không có sự non nớt hoảng loạn của thiếu niên, chỉ có một sự kiên định vượt xa tuổi tác.
“Ta nàng không Liễu Y Y,” hắn nói, “Ta không nàng là , nhưng nàng không là nàng ta.”
Não bộ ta vận hành tốc độ ánh sáng. Phủ ? Thừa ? Giả ngu? giả điên?
“Liễu Y Y thật sự sẽ không lén lút đến sờ trán ta ta phát sốt,” hắn nói tiếp, “Cũng sẽ không giả vờ kiểm tra xem ta có trộm đồ không sau ta phát hiện. Nàng ta sẽ không mang chăn cho ta giữa đêm, càng không mạo hiểm đắc tội tất mọi người giúp ta buổi yến tiệc.”
Hắn dừng lại một chút.
“Nàng ta sẽ không vừa mắng ta vừa khóc.”
“Ta không có khóc!” Cuối cùng ta cũng tìm lại được giọng nói của mình, “ là do cát bụi bay vào mắt thôi!”
“ phòng làm gì có gió cát.”
“ là… là do chỗ này của ngươi bụi bặm!”
Ánh mắt hắn nhìn ta mang theo một sự dịu dàng khiến ta toàn thân không tự nhiên. là sự dịu dàng đầy lúng túng của một kẻ chưa từng được đối xử t.ử tế, nay đột nhiên gặp được một người sẵn tốt mình.
“Bất kể ngươi có tin không,” Ta nói, “Ta đối tốt ngươi không ta lương thiện, là ta sợ sau này ngươi sẽ g.i.ế.c ta.”
Hắn ngẩn người.
“Ta sẽ g.i.ế.c nàng sao?” Hắn hỏi.
Ta định nói “Có, ngươi sẽ treo ta tường thành đấy”, nhưng lời ra đến cửa miệng lại biến thành: “Cái còn xem biểu hiện của ngươi có làm ta hài không.”
Nói ta liền hối hận. Cái trả lời quái quỷ gì thế này?
Nhưng Tiêu Hàn nghe lại sững sờ, rồi thực sự nghiêm túc suy nghĩ một hồi, sau nói: “Ta đối nàng rất hài , ta cũng sẽ nỗ lực khiến nàng hài .”
Trái tim ta lại phản chủ đập thình thịch một nhịp.
rồi, rồi, thật rồi.
Ta thực sự đã động mất rồi.
Một buổi hoàng hôn nọ, ta đến đưa bánh bao cho Tiêu Hàn. Lần này ta đặc biệt dặn nhà bếp nặn bánh thành hình con thỏ, nguyên tác có nhắc tới việc Tiêu Hàn nhỏ thích nhất là thỏ, mẫu thân hắn từng thêu cho hắn một chiếc túi thơm hình thỏ.
hắn đón lấy bánh bao, ngón tay khẽ chạm vào tay ta.
Ta như điện giật, vội vàng rụt tay lại.
“Hôm nay trên người nàng có mùi hoa quế.” Hắn nói.
“Hả?”
“ của nàng. Có mùi hoa quế.”
“Ngươi ngửi ta làm gì?!” Mặt ta lại đỏ bừng .
“ nàng đi ngang qua ta ngửi thấy thôi.”
Cách xa tận ba bước ! Hắn bảo cách ba bước ngửi thấy ta đi ngang qua sao!
Hắn là ch.ó đấy à?!
“ là hôm nay ta mới đổi dầu dưỡng !” Ta gắt , “Không mũi ngươi thính ! Mũi ngươi chẳng thính chút nào hết!”
Hắn cúi đầu, c.ắ.n một miếng bánh bao thỏ, khóe môi khẽ nhếch .
“Ngon không?” Ta không nhịn được hỏi.
“Ừm.”
“So lần trước sao?”
“Lần trước cũng ngon.”
“Lần trước ngươi có thèm khen ngon !”
“Lần trước nàng đi nhanh , ta chưa kịp nói.”
Ta chợt ra mình đang nói cái gì vậy. Ta đang cùng một vị hoàng đế tương lai thảo luận về khẩu vị của bánh bao sao? Cảnh tượng này cũng đỗi thường rồi đấy?
“Dù sao … dù sao nếu không ngon cũng đừng có nói cho ta , ta chẳng quan tâm .” Ta nói liền bỏ chạy trối c.h.ế.t.
Sau chạy về phòng, ta vùi mình vào chăn, tim đập nhanh đến mức sắp nổ tung.
Dầu dưỡng hương hoa quế. Cách ba bước . Hắn ngửi thấy rồi.
Điều này nói cái gì? Nói rằng hắn đang chú ý đến ta — ngươi bắt đầu tâm đến một người, ngươi sẽ vô thức chú ý đến mọi chi tiết trên người họ, bao gồm việc họ đã đổi loại dầu dưỡng mùi gì.