Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/5flJppS4FW
Camera Wifi Trong Nhà EZVIZ C6N Pro C6N G1 H6C Pro H1C 3MP 5MP 8MP 2K 3K 4K Đàm Thoại 2 Chiều Xoay 360 Độ
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
Tường . Tượng băng. Liễu .
Lịch sử quả nhiên không hề thay đổi.
Ta nghe thấy tiếng vó ngựa ngoài rền vang trời đất, tiếng cổng lớn bị tông cửa xông vào, tiếng bước chân binh lính mỗi một gần. Xuân Đào đang khóc, Hạ Liên đang run rẩy, cả Thừa tướng loạn một mớ hỗn độn.
Ta mở mắt.
Hắn tới rồi.
Ba năm không gặp, hắn đã hoàn toàn thay đổi.
Không còn là thiếu niên gầy gò như cây sào tre năm nào, mà là một thanh niên vóc dáng cao lớn, chân mày sắc lẹm. Giáp đen, kiếm đeo bên hông, trên vai là áo choàng đỏ rực, cả người toát ra bốn chữ: “Chớ có đụng vào”.
Gương mặt hắn là gương mặt ấy, ngũ quan tinh xảo như họa, nhưng đường nét đã trở nên cứng cáp , quai hàm sắc bén như d.a.o cạo. Đôi mắt là đôi mắt ấy, nhưng thâm trầm , tựa như hai đầm nước sâu không thấy đáy.
Hắn nhìn thấy ta rồi.
Hắn sải bước về phía ta.
Đôi chân ta bắt đầu run rẩy, nhưng ta không chạy. Không chạy thoát đâu.
Hắn đứng trước mặt ta, cúi đầu nhìn xuống. Hắn cao ba năm trước rất nhiều, ta phải ngửa đầu nhìn rõ mặt hắn.
Ánh mắt đó hệt ba năm trước, sáng quắc như đao, nhưng bên trong ẩn chứa thêm vài thứ — thứ phức tạp, nặng nề mà ta không sao đọc hiểu .
Ta nhắm mắt , tư thế như sẵn sàng ra pháp trường.
“ c.h.é.m g.i.ế.c tùy ngươi! Nhưng ngươi đã nói là nợ ta một mạng, không nuốt ! Quân t.ử nhất ngôn tứ mã nan truy, tuy ngươi không phải quân t.ử nhưng ngươi là quân chủ một nước, càng không thể nói không giữ !”
Không gian bỗng tĩnh lặng đến lạ.
Ta hé mắt nhìn.
Hắn đứng trước mặt ta, khóe môi hơi nhếch .
“Ta đã nói rồi, không c.h.ế.t.” Hắn nói.
đó, hắn từ trong n.g.ự.c áo ra một vật, đưa ta.
Một ngọc bội.
Ta cúi đầu nhìn, sững sờ.
Đó không phải ngọc mẫu thân hắn để — đó đang ở chỗ ta, ba năm nay luôn mang theo bên người.
ngọc bội này là đồ . Chất ngọc cực tốt, xanh biếc trong trẻo, bên trên khắc một cành hoa quế.
“Cái .” Hắn nói, “ kia nàng cứ giữ . này là ta.”
“Ngươi…”
“ phải ngươi treo ta tường sao!” Ta bật khóc hét .
“Ta nói treo nàng tường giờ?”
“Trong nguyên tác viết thế mà! Thánh chỉ đầu tiên ngươi đăng cơ là treo ta tường !”
Hắn im lặng một lát.
“… Cái nguyên tác mà nàng nói, có phải là cuốn sách nàng viết không?”
“Sao ngươi biết ?!”
Hắn nhìn ta, khóe môi khẽ cong : “Tự nàng nói đấy thôi.”
“Ta nói giờ?!”
“Nàng bảo: ‘Cái tên Tiêu Hàn này nghe khó nghe c.h.ế.t đi , biết thế đã không họ Tiêu, họ gì tốt họ Tiêu’.”
“…………”
“Nàng bảo: ‘Tủ quần áo Liễu toàn là đồ màu đỏ, ta thích màu xanh lá, nhưng một bộ cũng dám mặc vì sợ bị người khác phát hiện’.”
“………………”
“Nàng còn bảo: ‘Cái tình tiết rách nát này giờ kết thúc đây, ta về nhà đặt trà sữa quá’.”
“……………………”
Ta há hốc mồm, phản bác nhưng thốt nên .
này… đúng là ta đã từng nghĩ trong đầu. lẽ ta lỡ miệng nói ra thật sao?
“Lần nào nàng tự lẩm bẩm tiếng cũng không nhỏ đâu,” Hắn như nhìn thấu tâm tư ta, “Nhất là phân vân.”
“Ta không có phân vân!”
“Nàng có. Mỗi lần trước đưa đồ ta, nàng đều đứng trước cửa một hồi, miệng lẩm bẩm: ‘Mình là nữ phụ độc ác, không đối tốt hắn’, ‘Nhưng hắn mà c.h.ế.t cóng mình tiêu đời’, ‘C.h.ế.t cóng mình xong đời, mà đối tốt hắn cũng xong đời’…”
“Đủ rồi!!!”
Mặt ta nóng bừng như có thể chiên trứng luôn.
Hóa ra ba năm qua ở trong Chất t.ử, hắn sống sót là nhờ hồi tưởng “tự lẩm bẩm” này ta sao?
Ta chợt nhận ra, so việc nói mớ phát sốt việc này còn mất mặt — ta không hề phát sốt, ta chỉ là cái đồ lẻo mép.
Hắn cười.
đó, hắn thốt ra một câu khiến não bộ ta hoàn toàn đình trệ:
“Lâm Miên Miên, cuốn sách đó viết lệch rồi. Nữ nam không phải Thẩm Thanh , mà là nàng.”
Ta ngây người tại chỗ.
Khoảnh khắc ấy, mặt ta đỏ bừng như ráng chiều.
Cả Thừa tướng đang nhìn.
Triệu quân đại binh cũng đang nhìn.
Tiêu Hàn, người đàn ông do ta viết ra, vị thiên cổ nhất đế trong tương lai, đã nắm ta trước mặt nhiêu người.
Bàn hắn lớn ba năm trước rất nhiều, xương khớp rõ ràng, lòng bàn có vết chai dày. Nhưng nhiệt độ vậy — giống hệt bàn đã nắm ta trong căn nhà củi năm nào.
“Theo ta về cung.”
“Làm gì?”
“Nuôi cổ.”
“??? Cái cớ ta bịa ra từ ba năm trước mà ngươi còn nhớ à???”
“Nhớ chứ. nữa ta nói nàng biết—”
Hắn cúi đầu, giọng nói trầm thấp chỉ đủ mình ta nghe thấy.
“Con cổ đó, từ ba năm trước đã nuôi rồi.”
này ta hỏi hắn, rốt cuộc hắn bắt đầu thích ta từ nào.
Hắn nói: “Khoảnh khắc nàng đẩy ta xuống nước.”
“??? phải đó nên hận ta sao?”
“Biểu cảm nàng,” Hắn nói, “biểu cảm đẩy ta xong cứ như nàng là người bị rơi xuống nước vậy. đó ta đã nghĩ, người này có phải đầu óc có vấn đề không?”
“…………”
“ đó nàng lén đưa chăn ta, đưa bánh , đưa t.h.u.ố.c, mắng ta môi run cầm cập, hung dữ ta dám nhìn vào mắt ta. Ta liền nghĩ, bất kể nàng là ai, nàng là người đầu tiên ta gặp trong đời—”
Hắn dừng một chút.
“—Người đầu tiên đối đãi ta như một con người.”
Ta bật khóc. Lần này không biện minh gì nữa, chỉ biết khóc thôi.
Hắn lóng ngóng vụng về lau nước mắt ta, động tác gượng gạo như thể chưa từng làm việc này giờ.
Ngoài cửa sổ, gió xuân tháng Ba lướt qua cây hoa quế trồng ở hậu viện Thừa tướng. Mùa thu năm , nó sẽ nở hoa.
Đến đó, cả viện sẽ ngập tràn hương hoa quế.
(Hoàn)