Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/4AruJbjn5A

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
Những ngày ch.ó, tôi dần nhận ra Tống Cam Cam có rất nhiều ưu điểm. Cô ấy cắm hoa, viết thư pháp, vẽ tranh. Bình lặng và tập trung. Ánh nắng xuyên qua cửa sổ chiếu gương mặt cô ấy, làn da hồng hào vài sợi tóc mai lòa xòa, tựa như cơn gió đêm mùa hạ khẽ lướt qua lòng .
Thật tươi đẹp.
Nhưng không vui cũng . Ngày hôm đó tôi Tống Cam Cam cứ ở lỳ trong phòng sách. Nhân lúc cô ấy tắm, tôi lẻn vào. Trên bàn đặt xấp tài liệu.
dự cảm chẳng lành ập , tôi nhảy phắt bàn. Trên tờ đơn ấy hiện rõ mấy chữ lớn:
“ĐƠN LY ”
Ở bên nhau bảy năm, dù chịu nhiêu uất ức Tống Cam Cam cũng chưa từng nhắc ly , thậm chí câu chia tay cũng không nói. Tôi nhớ lại sự quyết đoán khi cô ấy cứu tôi.
Tim tôi thắt lại. nỗi hoảng loạn trùm. Tôi tha tờ đơn ly vứt vào thùng rác, vẫn không yên tâm, lại dùng móng và miệng xé nó nát vụn.
Nhìn những mẩu giấy trắng xóa, l.ồ.ng n.g.ự.c tôi bỗng nghẹn đắng, đau đớn.
Tôi thật sự sai rồi.
tôi dường như có lệ nhòa , rồi cổ họng dâng vị tanh ngọt, dòng chất lỏng không ngừng nôn ra. Tôi Tống Cam Cam quấn khăn tắm vội vàng chạy lại. Nhưng lúc , mọi thứ quanh tôi dần mờ mịt.
Ngoài cửa sổ dường như đang mưa bão, gió thổi ào ào. Tống Cam Cam sợ sấm sét nhất, tôi dốc sức bình sinh di chuyển cơ thể, đặt móng vuốt cô ấy.
Bên tai dần trở nên hỗn loạn, đủ loại âm thanh truyền :
“Lai Phúc, Lai Phúc, con thế? Mẹ đây rồi.”
“ tự dưng lại nôn ra m.á.u?”
“Bác sĩ mau cứu nó !”
“Nó ăn mảnh xương vụn ? Dạ dày bị rách rồi.”
“ không cầm được m.á.u?”
“Chúng tôi cố sức…”
“…”
“Anh Lâm , anh cũng rồi!”
Cảm nhận được tứ chi tê dại, bên tai vẫn là tiếng ồn ào náo loạn. Tôi muốn mở nhưng mí nặng trĩu, cố gắng vài lần rồi lại chìm vào bóng tối.
Không lâu , tôi nghe tiếng cãi nhau, là giọng của Tống Cam Cam và mẹ tôi.
“Khóc khóc khóc! Chỉ có khóc! Con trai tôi vừa mới lại bị cô ám quẻ nên lại mê rồi đấy!” Mẹ tôi gào thét, miệng không ngừng tuôn ra những lời mắng nhiếc.
“ anh sắp rồi, chị còn khóc cái gì? Định anh ấy dậy bộ dạng lê hoa đái vũ của chị anh ấy xót xa à?” Lại là giọng Kiều Nghi, nghĩ cô ta là tôi nghiến răng căm hận.
Tôi Tống Cam Cam xót thương Lai Phúc nhường nào. Cơn giận bốc đầu, tôi dùng sức lực thốt ra được hai chữ: “Cam… Cam…”
“Con ơi, con trai mẹ, nó vừa mới nói gì phải không?”
Tôi từ từ mở , mấy trước giường tôi dậy liền vây lấy.
“Anh , anh cũng rồi!” Giọng nói dịu dàng cực điểm của Kiều Nghi tương phản hoàn toàn lúc trước.
“Con à, mẹ canh con suốt năm ngày rồi, c.o.n c.uối cũng ! mẹ lo c.h.ế.t mất.”
Tôi khẽ xoay đầu, muốn tìm Tống Cam Cam, nhưng cô ấy bị đẩy ra tít phía .
“Cam Cam.”
Có lẽ không ngờ tôi lại gọi mình như thế, cô ấy đứng ngây ra đó. Rốt cuộc tôi cô ấy nguội lạnh lòng tin rồi. Nhưng không , ngày tháng còn dài, tôi nhất định khiến cô ấy trở lại thành cô bé ngây thơ rạng rỡ năm nào.
“Anh , thời gian anh mê, bác gái vất vả ngược xuôi lo cho anh lắm đấy.” Kiều Nghi nhích , che khuất tầm nhìn của tôi hướng về Tống Cam Cam.
“Đây là nhà tôi, cô ở đây gì?”
Kiều Nghi, tôi tính sổ cô, nhưng không phải bây giờ.
“Kìa con, lúc con mê, con bé Kiều Nghi lo cho con lòng dạ, con lại nói lời khó nghe thế.”
Kiều Nghi vậy lập tức lau nước , “Không đâu bác, chắc do anh mới thôi ạ.”
Thực ra mẹ tôi bênh cô ta như thế, chẳng qua là tưởng cô ta là tiểu thư giàu có thật, muốn tôi đổi vợ thôi.
“Kiều Nghi, cút ra ngoài!”
“Anh…” Mẹ tôi chỉ tay vào tôi, đầu ngón tay run rẩy vì giận. Vài giây , bà dắt tay Kiều Nghi bước nhanh ra ngoài: “Tiểu Kiều, chúng ta ! Đừng nói hạng bạc bẽo .”
Hai họ rồi, phòng bệnh trở nên yên tĩnh lạ thường. Tôi và Tống Cam Cam bốn nhìn nhau, nhưng ánh cô ấy có chút né tránh.
“Anh uống nước không? em lấy cho anh.” Có lẽ quá ngượng ngùng, cô ấy đành nói gì đó phá vỡ bầu không khí.
“Cam Cam,” hai năm nay tôi không gọi cô ấy như vậy, “ trước kia, là anh không tốt.”
“ em chịu nhiều uất ức như vậy, anh hứa từ nay về tuyệt đối không em chịu thêm bất kỳ thương tổn nào nữa.”
Cô ấy im lặng hai ba giây, đột nhiên tiếng: “Hồi kết , anh cũng nói thế.”
“Anh , anh quá nhiều việc có lỗi em. Hãy tin anh lần thôi, được không?”
“Được thôi.”
Tôi cứ tưởng khi nói ra những lời , Tống Cam Cam oán hận, mắng mỏ, trút đắng cay khổ cực bấy lâu nay. Vạn lần không ngờ cô ấy lại trả lời câu nhẹ tênh như thế.
Nhưng cô ấy không thù dai cũng tốt, cũ cứ nó qua . Tôi thầm thề trong lòng, tương lai nhất định khiến cô ấy hạnh phúc!