Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/4AwW2uDTur

Tẩy Lồng Máy Giặt Camilla 300gr + Tẩy Mốc Gioăng Cao Su Cao Cấp Camilla 100gr

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 2

Phó Khải Minh im lặng.

Tiếng khóc ầm ĩ phòng làm việc gần như át cả tiếng ve kêu chói tai ngoài sổ, khiến cậu nhức đầu bực bội.

Ở góc phòng, cô chủ nhiệm cuống quýt gọi điện thoại.

Phó Khải Minh chợt nghĩ tới điều gì, bật dậy khỏi ghế sofa, ánh mắt thoáng vẻ bồn chồn.

Điện thoại kết nối, đầu dây bên kia vang lên một giọng nữ trẻo:

 “Alo?”

Cô giáo nhẹ nhàng kể lại sự việc, cố tránh khiến đối phương hoảng sợ.

Bên kia im lặng rất lâu, như còn sững sờ.

Phó Khải Minh âm thầm hối hận — mới ngày đầu tiên đi học mà đã gây chuyện.

rõ ràng đã dặn dò cẩn thận…

Không đúng.

Mắc gì cậu phải nghe lời người nữ chứ!

Ngay sau , một người nữ trang điểm đậm, khoảng hơn bốn mươi tuổi, hùng hổ xông vào văn phòng.

ta ôm chầm lấy một cậu bé ú rồi gào khóc om sòm như tim gan lộn ngược.

Cậu càng thêm tủi thân, òa lên khóc lớn, khóc mách lẻo.

Phó Khải Minh còn thất thần thì bất bị đẩy ngã xuống đất.

Cậu ngẩng đầu lên, gặp ánh mắt dữ tợn của người nữ kia:

 “ thằng ranh con này nạt con trai tôi phải không?!”

Cậu nhíu , cố gắng giải thích:

 “Là cậu ta nạt người khác trước.”

Người nữ gào lên:

 “ xen vào làm gì? Nhóc con chưa gì đã học thói vũ lực, không mẹ nuôi dạy à?! Hôm nay tao sẽ dạy thay mẹ chết tiệt của !”

Bàn tay béo ục ục giơ lên định tát xuống — nhưng giữa chừng bị chặn lại.

Một giọng nữ trẻo vang lên bên tai Phó Khải Minh, như sấm rền giữa trời quang:

“Mẹ thằng bé đứng đây! Có chuyện thì nhắm vào tôi!”

Phó Khải Minh còn ngồi dưới đất, ngơ ngác chớp mắt, cuối cũng thấy rõ người đứng nơi ra vào, ngược sáng.

Cô mặc váy dài màu đỏ, đeo kính râm, khí chất ngút trời.

Chiếc túi Chanel trên tay cô vung lên, nện thẳng vào đầu mẹ cậu khiến ta rú lên đau đớn.

Cuối , cô giáo chủ nhiệm mới vội vàng bước vào can ngăn, không dám đắc tội bên nào, để hai bên tự thương lượng.

Mọi chuyện thực ra rất rõ ràng.

Cậu bé kia thấy cô bạn học dễ thương nên cố tình nạt. Cô bé bị chọc đến bật khóc.

Đúng lúc Phó Khải Minh đi ngang qua, lập tức đá cậu bé ngã dúi dụi xuống vũng bùn.

Tôi hơi nhướn — ồ, tiểu mà cũng có tinh thần trượng nghĩa à?

Cậu bé trợn mắt khóc hu hu, răng rơi mất hai , nói chuyện cũng gió lùa:

 “Gâu gạo hắn ăn nứt gùi! Đánh xí hắn!”

Mẹ cậu ta thì chẳng hề ngại ngùng, chỉ tay vào mặt tôi:

 “Cô có hai lựa chọn: hoặc bồi thường hai triệu, hoặc để con tôi đánh lại cho hả giận!”

ta còn lớn tiếng mang danh họ Vương ra hù dọa.

Phó Khải Minh đứng cạnh tôi, lặng lẽ nhìn sang, có vẻ lo lắng tôi lại bật khóc như mấy lần trước.

họ Phó vốn kín tiếng, nhưng không yếu thế.

Theo cậu dự đoán, lắm mẫu đến đứng ra giàn xếp là xong.

Cậu không tôi lại đích thân đến.

Tôi xoa đầu cậu trấn an, mỉm cười:

 “Thế thì tôi cũng có hai lựa chọn cho cô:

 Một là xin lỗi con trai tôi, còn cậu bé kia phải xin lỗi cô bé đã bị nạt.

Hai là… cứ chờ họ Phó ‘đáp lễ’.”

Nói xong, tôi nắm tay Phó Khải Minh rời khỏi văn phòng.

nực cười!

Nhân vật do tôi tạo ra, tôi còn không cậu ta lợi hại cỡ nào sao?

sợ cơ chứ!

Tôi đưa Phó Khải Minh đến bệnh viện kiểm tra tổng , xác định không có vấn đề gì nghiêm trọng mới yên tâm thở phào.

Dù là thì cậu chỉ là một đứa trẻ. Bị thương thì làm sao?

Trên đường về, Phó Khải Minh cứ len lén nhìn tôi suốt.

Cứ như một chú mèo nhỏ giấu không nổi tâm sự, trông ngoan đáng yêu.

Tôi không kiềm được, vươn tay xoa đầu cậu một mạnh.

Cậu bé đỏ mặt, lúng túng né tránh:

 “Sao lại tới?”

Người nữ này thì nhát gan, lại sợ xã giao, hay khóc lóc — trông chẳng giống người dám xông thẳng vào trường đánh nhau với huynh tí nào.

Nhưng cô đến.

đánh người vì cậu.

nói rằng… cậu không sai.

mẫu thì chỉ sợ cậu, luôn cúi đầu nói sẽ cậu về dạy dỗ.

Cậu điều chẳng ích gì.

Không đứng về phía cậu, đúng sai cũng chẳng còn ý nghĩa.

Bất , một bàn tay ấm áp đặt nhẹ lên đầu cậu.

Phó Khải Minh như bị chạm vào tầng mềm nhất lòng.

Tôi mỉm cười:

 “Dù sao mẹ cũng là mẹ con, không đến thì đến?  Nếu để con xảy ra chuyện, con sẽ trách mẹ không quản lý con tốt mất!”

Phó Khải Minh mím môi:

 “Chỉ vì sao?”

Tôi gật đầu, tựa vào ghế:

 “ con khó tính, mẹ không dám đắc tội.”

Còn một điều tôi không nói.

Là vì tôi thấy có lỗi.

tôi, vì muốn đẩy cốt truyện đi xa, đã dựng nên một cuộc đời đầy bi kịch cho hai cha con này.

Đã ép họ trở thành những đáng thương đáng giận.

Ở ngoài đời, điều là “drama hay ho”.

Nhưng khi đã ở truyện, họ là những con người , tôi chỉ muốn đối xử tốt với họ — một chút thôi, cũng được.

Nghĩ tới nghĩ lui, tôi quyết định xin quản gia số điện thoại của đại .

Chuyện hôm nay không nhỏ, tốt nhất nên báo cho anh ta một tiếng.

Khi điện thoại kết nối, giọng nói bên kia khiến tôi bất — trầm thấp, lạnh nhạt nhưng quyến rũ vô :

“Có chuyện gì?”

Tôi khẩn trương nuốt nước bọt, lắp bắp thuật lại mọi việc.

Đầu dây bên kia im lặng giây.

Rồi một tiếng cười lạnh khẽ vang lên, đầy khinh thường:

họ Vương chỉ là đám trọc phú, không cần để tâm. Tôi sẽ cho người xử lý.”

Sau anh ta lại đổi giọng:

 “Hôm nay cảm ơn em, em đã vất vả.”

Tôi vội vàng xua tay:

 “Không có gì, nên làm mà!”

Không đại lại nói chuyện dễ chịu như vậy, thậm chí còn kiên nhẫn.

Đúng là chỉ cần nhắc đến con trai, dù có là người độc đoán cực đoan đến đâu cũng có bình tĩnh lại.

“Khải Minh có hơi khó , tôi không ở , nó không làm phiền em chứ?”

“Tuyệt đối không! Bé ngoan lắm, nghe lời vô .”

“Giờ còn chủ động gắp thức ăn cho em nữa cơ mà!”

Phía bên kia, Phó Chu khẽ nhướn , có vẻ hơi ngạc nhiên.

Dù gì thì con trai anh cũng từng “đuổi cổ” 16 gia sư và 32 mẫu.

“Được rồi, tôi cần thêm chút thời gian mới về được. Tôi sẽ chuyển cho em một tỷ coi như thù lao.”

Tôi bị lời này đập trúng ngay đỉnh đầu.

Sốc đến ngất.

Tỉnh lại, cuộc gọi đã kết thúc.

Tôi ôm mặt, xấu hổ tự trách mình.

mất mặt!

Chỉ là một giấc mộng đẹp của tác giả nghèo trước khi chết, được nhân vật do mình viết ra “cứu rỗi”.

không hổ danh là nhân vật tôi yêu thích nhất, chỉ sau nữ !

Mẹ yêu con!

Bỗng ngoài vang lên tiếng quản gia ngạc nhiên:

 “Cậu chủ, sao cậu lại đứng đây?”

Tôi bật dậy, mở .

Phó Khải Minh đứng ở , mặc bộ đồ ngủ in hình SpongeBob, trông càng thêm đáng yêu.

Cậu bé mím môi, tay giấu ra sau lưng, cuối lúng túng đưa ra một chiếc hộp.

“Giải nhất trò chơi hôm nay… không hợp với con. Tặng .”

Tôi ngẩn người, mừng rỡ đón lấy:

 “Mẹ có mở ngay được không?”

Phó Khải Minh khẽ gật đầu, ánh mắt len lén nhìn về phía tôi.

Mở hộp ra, là một quả cầu pha lê màu xanh dương tinh xảo.

Vặn nút lên, bên có nàng Bạch Tuyết xoay tròn theo điệu nhạc.

Phó Khải Minh còn phân vân liệu món quà này có quá trẻ con không, thì thấy tôi nhảy dựng lên:

“Á á á! Cảm ơn con! Mẹ thích lắm luôn ấy!”

Tôi giơ cao quả cầu, quay vòng vòng như trẻ con, rồi bất ôm chầm lấy cậu.

Chụt—

Phó Khải Minh đứng sững, khuôn mặt đỏ bừng đến tận mang tai.

gì vậy trời!?

Sao ấy có hôn mình như vậy được chứ!?

Cậu vội vàng vùng khỏi vòng tay tôi, chạy trối chết như có người rượt.

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.