Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/9ALC0P2znr
GLADE Combo 4 Sáp Thơm Khử Mùi Lưu Hương Bền Lâu 180g x4
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
Đúng cô dâu chú rể tới mời rượu.
Đoạn nhanh ch.óng bỏ qua.
Cô dâu có quan hệ khá tốt tôi, sau khi mời rượu xong liền nháy mắt tôi:
“Tịch Tịch, lần trước tớ hỏi cậu, chẳng phải cậu độc thân ?”
“Hôm nay có một rể đúng chuẩn gu của con gái luôn.”
“ nãy mấy cô dâu nhờ tớ mai mối, tớ đều từ chối hết, giữ lại cho cậu đấy!”
“Mau đứng dậy, tớ dẫn cậu làm quen!”
Tôi chưa kịp trả lời, bàn tay đặt trên đùi đột nhiên người nắm lấy.
Tôi sững lại, quay đầu nhìn Trần Triều Trì.
Nhưng trên anh là vẻ bình thản mây trôi nước chảy.
Bàn tay trái dưới gầm bàn lại siết c.h.ặ.t lấy tay tôi.
Tay phải thì thong thả nâng tách trà đỏ lên nhấp một ngụm.
Những đầu ngón tay thô ráp của anh khẽ vuốt ve mu bàn tay tôi từng chút một.
đang âm thầm ngăn tôi đừng .
Đây là bậc thang thứ hai mà anh đưa cho tôi.
Nhưng tôi quyết định gạt tay anh ra, đứng dậy.
“ thôi, thử.”
08
Cô dâu khoác tay tôi.
chỉ về phía bàn rể phía trước bên trái.
“Thấy chưa, cái người đẹp trai nhất , cơ trưởng của hãng hàng không Hải Nam.”
Tôi mới chia tay Trần Triều Trì.
Thực ra tôi không có tâm trạng vội vàng tìm người mới.
Chỉ là mượn cơ hội để rời bàn, hít thở một chút.
Dù chia tay xong lại ngồi cùng bàn ăn tiệc người cũ.
Trong lòng có chút khó chịu không nên lời.
, tôi nhìn hướng cô ấy chỉ.
Người mặc vest chỉnh tề, đang ngồi trò chuyện vui vẻ.
Dù cách một khoảng không gần.
không thể che giấu đường nét cứng cáp cùng khí chất nổi bật của anh.
Cô dâu tò mò dùng khuỷu tay nhẹ huých tôi:
“Thế nào, đẹp trai không?”
“Anh ấy là cơ trưởng của hãng Hải Nam, bay tuyến nội địa đấy.”
“Biết đâu cậu từng ngồi chuyến bay do anh ấy điều khiển ấy!”
Tôi cười đùa :
“Đúng là rất đẹp trai, Vương Đào lại tìm người vậy làm rể?”
“Chụp ảnh chung chẳng phải sẽ lép vế !”
“Chú rể bình thường thì rể đâu thể bình thường ,” cô ấy cười sảng khoái, “anh ấy phải tranh thủ tạo phúc lợi cho hội bạn thân của tôi chứ!”
Khi cô dâu dẫn tôi tới bàn rể.
Cô ấy thoải mái gọi một tiếng:
“Giang Tụng Thời, giới thiệu anh một người bạn.”
Nghe vậy, người quay đầu nhìn về phía chúng tôi.
Đôi mắt đen sâu thẳm ấy chạm vào tầm mắt tôi.
Cả tôi và anh đều lộ vẻ ngạc nhiên.
Đây không phải lần đầu tiên tôi gặp anh.
không phải lần đầu tiên có người giới thiệu anh cho tôi.
09
Giang Tụng Thời đứng dậy, là người chủ động nở nụ cười trước.
“Cô Hứa, chúng lại gặp nhau .”
Giọng của anh giữa không khí náo nhiệt xung quanh lại trở nên trong trẻo và ung dung lạ.
Cô dâu đứng bên cạnh hơi sững lại một chút.
Ánh mắt đầy tò mò của cô ấy đảo qua đảo lại giữa hai chúng tôi.
“Hóa ra hai người quen nhau à?”
“Biết sớm thế tôi đã không giấu anh ấy kỹ vậy .”
Tôi khẽ chạm nhẹ vào cánh tay cô ấy, hạ giọng giải thích:
“ của anh ấy là sinh trong lớp tôi.”
“Trước khi mời phụ huynh tới trường, chúng tôi đã gặp nhau một lần .”
Cô dâu hiểu ra, gật đầu, nghiêng hỏi anh:
“ anh ở trường gây ra chuyện gì thế?”
Trong mắt người lập tức dâng lên một ý cười đầy thú vị.
Anh khẽ mở miệng, thốt ra hai chữ: “Yêu sớm.”
Cô dâu lập tức trợn tròn mắt kinh ngạc:
“ sinh lớp ba tiểu mà đã yêu sớm ?!”
10
Việc nhớ tới Giang Tụng Thời thực ra không hề khó.
Dù anh sở hữu một gương khiến người chỉ nhìn một lần là khó quên.
Hơn nữa, cảnh tượng ngày hôm mời phụ huynh trường giờ rõ mồn một trong trí nhớ tôi.
của anh tên là Kim Vinh, ở trong lớp đang nhiệt tình đuổi bạn cùng bàn.
Cô bé kia mách tôi, rằng cậu bé luôn làm phiền mình.
Hai tháng trước, trong văn phòng trường .
Người ngồi trên ghế, sau khi nghe xong những lời tôi về việc anh yêu sớm.
Kim Vinh đứng bên cạnh anh.
Cái miệng nhỏ không ngừng mặc cả tôi:
“Cô Hứa, cô tha cho em một lần , em không muốn đổi chỗ đâu.”
“Em sẽ giới thiệu cậu em cho cô làm bạn trai, cậu em lái máy bay .”
tôi đang cầm tách trà lên uống.
Một ngụm nước mắc lại trong cổ họng, khiến tôi ho đỏ bừng cả .
“Cô… cảm ơn em nhé,” tôi cố gắng ổn định hơi thở, khiến giọng mình trở nên nghiêm túc nhất có thể.
“Nhưng cô say máy bay.”
Người trước khẽ bật ra một tiếng cười từ cổ họng.
Anh xoa đầu cậu bé:
“Tự mình đuổi con gái mà nhớ cậu, cậu không thương nhầm .”
Anh hơi nghiêng người về phía trước, khuỷu tay chống lên đầu gối, ánh mắt ngang tầm cậu bé.
“Nhưng mà…” anh kéo dài giọng, nụ cười thoáng chốc thu lại.
“ đuổi con gái và lái máy bay, thật ra có đạo lý giống nhau.”
“Thứ nhất, phải đường bay. Con phải ‘không phận’ của người có cho con bay vào hay không.”
“Thứ hai, phải chú ý thời tiết. Con phải cách quan sát sắc .”
“Luôn để ý tâm trạng của người có tốt không, nếu cưỡng ép bay vào vùng nhiễu động thì dễ t.a.i n.ạ.n lắm.”
“Cuối cùng, phải chuẩn sẵn phương án dự phòng, cách không thì đổi cách khác.”