Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/16x5EGY4t

Quạt mini GOOJODOQ 100 tốc độ gió có thể điều chỉnh màn hình kỹ thuật số cầm tay

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 2

Đầu dây bên kia truyền đến tiếng cười:

hoan nghênh. Tớ còn có một ty chuyển ruột, sẵn sàng phục vụ bất cứ lúc nào. Cậu cần không?”

Nửa tiếng sau, tôi ngồi lên xe của ty chuyển .

Giữa tiếng mưa rơi, rời khỏi nơi đã không còn chút ánh sáng nào lọt vào ấy.

05

Tôi ngủ một giấc đến tận trưa.

Khi tỉnh dậy thấy cả căn phòng đầy ánh sáng, tôi hoảng hốt trong giây lát.

Phòng chưa dọn dẹp, đồ đạc lộn xộn khắp nơi. Tôi như người vừa say rượu, xoa xoa huyệt thái dương, vươn lấy chiếc điện thoại tối qua tiện tắt tiếng ném ở đầu giường.

Ấn mãi màn hình vẫn đen sì, hết pin rồi.

Tìm sạc cắm vào, khoảnh khắc điện thoại khởi động, một đống cuộc gọi nhỡ và tin nhắn chưa đọc nhảy , suýt khiến máy đơ luôn.

Tôi đang định xóa một lượt thì điện thoại lại gọi tới.

Nhìn cái tên trên màn hình vài giây, tôi nhấn nghe.

Đối phương im lặng một thoáng, có chút bất ngờ lên tiếng:

“Tiểu Quý?”

Rồi lập tức hỏi tiếp:

“Em ở đâu?”

qua Tần Vũ bị mưa ướt hết… Anh định đưa cô ấy đi rồi sẽ đến đón em. Bọn anh thật sự không xảy gì.”

Tôi ngồi lên giường.

được.” Tôi nói.

“…Cái gì?”

“Anh và cô ta thế nào được, chúng ta chia rồi.”

Tôi ngừng nửa giây rồi nói:

nhé.”

Nói xong, tôi chặn số điện thoại và toàn bộ phương thức liên lạc của anh, cúi đầu ngẩn người lâu.

Diệp Trưng gõ cửa, ngáp một cái:

trước cậu nói có thể viết kịch bản cho hát bọn tớ. Ừm… tớ miễn tiền thuê cho cậu, thế nào?”

Tôi sững một chút rồi cười:

“Được thôi.”

Trước khi ở bệnh viện, mấy diễn viên của hát cô ấy đến thăm cô ấy. Tôi lập tức nhận được một trường khí kỳ lạ từ mấy người , bèn nói muốn hợp tác viết một kịch bản sân khấu họ.

hát của họ trông không có nhiều tiền, Diệp Trưng là tự mình khởi nghiệp.

Nhưng trực giác nói tôi rằng tôi có duyên diễn viên của họ.

Chúng tôi bàn kịch bản đến nửa đêm, rồi nằm giữa đống đồ lộn xộn mà ngủ thiếp đi.

sau, tôi nửa nhắm mắt cửa vứt rác. Cửa vừa mở được một nửa, tôi sững người, tưởng mình gặp ma, lập tức muốn đóng cửa lại.

nhanh ấn cửa.

Đáy mắt anh đầy tơ máu, trên chiếc sơ mi luôn chỉnh tề có vài nếp nhăn không dáng.

“Tiểu Quý.”

Giọng giống ma.

“Anh ?”

Vẻ mặt anh như đang nhìn thấy một đề bài khó giải:

“Anh muốn nói rõ em. …”

“Đừng lặp lại , em đâu có điếc!”

Tôi cắt ngang anh:

hai người không xảy gì, sau thì ? Bây giờ không xảy gì, sau thì ?”

“Cô ấy là một cô em gái của anh, bọn anh sẽ không…”

“Không có gì là không thể! Em gái gì chứ? Hai người có quan hệ huyết thống à!”

Tôi cao giọng nói:

“Anh nghĩ bây giờ anh đứng ở đây nói những lời điều gì? thuyết phục em? em nhận lời giải thích của anh? em nhận logic của anh?”

“Là anh như là không đúng! Là ngay cả người trong đầu toàn việc như anh cảnh tượng sẽ khiến người ta lầm! Là anh nhận được là vượt quá giới hạn! tại anh vẫn như thế?”

Tôi dừng lại, giọng hạ thấp:

, anh không quan tâm em sẽ thế nào. Anh thấy mọi đi theo bộ logic của anh thì là đúng, không quan tâm đến suy nghĩ của bất cứ ai.”

“Kể cả em.”

Anh sững người.

, em không mục đích anh đến tìm em là gì. Nếu giải thích rốt cuộc đã xảy gì, em nghe rồi, nghe rõ rồi, em tin.”

“Đổi lại em nói anh: chúng ta chia rồi, sau đừng đến tìm em . Em không đùa anh, em nghiêm túc. Anh cứ coi như là một câu được viết trong bệnh án của anh, nghiêm túc, nghiêm chỉnh.”

đứng nguyên tại chỗ, môi mấp máy mấy nhưng không nói được gì.

Tôi nắm lấy nắm cửa.

, tạm biệt.”

Tôi đóng cửa lại.

06

có một bộ thức vận hành riêng.

Khi đã nhận được kết luận rõ ràng là chia , anh hẳn sẽ đưa nó vào thức của mình, từ về sau giống như trong cuộc đời chưa từng có người tên tôi.

Sẽ không xuất hiện , gặp mặt là người xa lạ.

Kết quả sau, anh lại xuất hiện.

“… anh lại đến ?” Tôi thấy hoang đường.

Anh như không sự chán ghét của tôi, nghiêm túc nói:

“Sau anh sẽ không Tần Vũ vào .”

“Nếu cô ấy lại đến, anh sẽ cô ấy đứng ngoài cửa chờ. Sẽ không cho cô ấy vào, sẽ không đưa cô ấy về .”

Tôi nhịn không được bật cười:

, anh giống một học sinh chép đáp án y nguyên nhưng hoàn toàn không cách giải.”

Tôi không nổi, thậm chí thấy kỳ quặc:

“Anh học thuộc cách đúng, nhưng căn bản không phải như . Cho nên sau anh vẫn sẽ mắc lỗi, cần đề bài đổi đi, anh sẽ không .”

Anh khó cau mày.

“Trong bài toán tình ,” tôi lắc đầu, “anh thật sự là một học sinh kém.”

Tôi nhớ lại lúc mới quen anh.

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.