Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/6psfUihnDl

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
Tôi còn tưởng đã tan được một góc băng trong tim anh.
Nhưng anh lùng buông một câu: “Còn sống là tốt rồi, đỡ để Tinh Nhiên buồn.”
Thì ra, anh đến… vì sợ em gái đau .
Tôi thu lại dòng ký ức , nén nỗi buốt giá đang trỗi dậy trong tim.
Nhìn thẳng vào mắt người đàn ông mặt, tôi bình tĩnh nói: “Anh không em ai sao?”
“Anh có không em, nhưng đừng đẩy người không về phía người khác. Như … không công bằng.”
chữ, như khắc vào không khí.
Đôi mắt Diệp Tư Nhiên thoáng dao động, có một tia sáng lóe lên.
Ngay sau đó, anh cúi đầu, đè môi lên môi tôi.
Nụ hôn cuồng nhiệt, dây dưa không dứt, như rút cạn toàn bộ hơi thở trong tôi.
Hơi tanh của máu thoảng qua, lan trong khoang miệng hai người.
Diệp Tư Nhiên như một con thú nhỏ chưa no là gì, cứ thế, một, hôn sâu hơn.
Tôi bỗng thấy tủi thân.
Nước mắt lặng lẽ chảy ra nơi khóe mắt, hòa vào nụ hôn cháy bỏng kia.
Diệp Tư Nhiên khựng lại, cuối cùng cũng buông tôi ra.
Ánh mắt anh mờ tối, giọng khàn khàn run rẩy: “Nếu người mặt em là Tần Dục…”
“Em cũng sẽ ấm ức như sao?”
11
Nước mắt tôi chảy dữ dội.
Tôi không hiểu vì sao anh lại cứ khăng khăng rằng tôi Tần Dục.
Cũng không hiểu vì sao, khi tôi đã quyết định buông tay, anh lại quay về, níu kéo tôi.
Nụ hôn tôi mong chờ suốt hai mươi năm, mà lại không hề ngọt ngào như tôi tưởng.
“Diệp Tư Nhiên, anh đúng là đồ khốn.” Tôi lau nước mắt, giọng nghẹn ngào.
Nghe thấy tôi, anh lại đè tôi nữa.
Hơi thở ấm nóng phả vào tai tôi:
“ thì khốn kiếp trọn.”
Tim tôi siết chặt.
Giây tiếp theo, tôi đã anh đẩy ngã .
Tôi giãy giụa, nhưng lại anh giữ chặt, hoàn toàn không thoát.
Tuy rằng đêm đó đã có một , nhưng tôi say đến mức mất trí nhớ, còn nhớ rõ chuyện gì xảy ra.
Còn … tôi hoàn toàn tỉnh táo.
Yết hầu anh chuyển động nhẹ, cơ tay nổi gân, phần eo rắn chắc…
đường nét đàn ông hiện rõ trong tầm mắt tôi.
Tôi giận quát lên: “Diệp Tư Nhiên, chuyện là sao chứ?”
“Trả thù à? Anh thấy nhục mạ tôi thì vui lắm sao?”
Ngón tay anh lướt nhẹ qua nơi nhạy cảm trên cơ tôi, khiến tôi rùng .
Tôi bật ra một tiếng thở nhẹ, rồi lập cắn chặt môi, cố nhịn .
Ánh mắt anh thêm sâu thẳm, dần dần nhuộm bởi dục vọng.
“ Tô Tiểu Mặc, em đùa giỡn tôi, em vui không?”
Anh nói những tôi hiểu.
Tôi hỏi, nhưng lý trí đã dần dần rã rời.
Diệp Tư Nhiên bắt đầu tấn công như vũ bão.
Trên , anh dường như trở thành một người hoàn toàn khác – còn là chàng trai nhạt, thư sinh mà tôi quen thuộc.
“Gọi anh là ‘anh yêu’.” Diệp Tư Nhiên thì thầm bên tai tôi, giọng khàn khàn.
Cảm giác xấu hổ dâng lên như thủy triều.
đây sao tôi lại không nhận ra, Diệp Tư Nhiên lại có sở kiểu ?
Nhớ hồi cấp hai, tôi bắt chước Diệp Tinh Nhiên gọi anh là “anh yêu”.
Con bé gọi là “anh”, tôi thì cố tình gọi “anh yêu”, gọi suốt không ngừng nghỉ.
Mỗi có nữ sinh định gửi thư tình anh, tôi đều chắn ngay mặt, lùng nói: “Xin lỗi, anh tôi không yêu sớm.”
đầu, anh không bận tâm đến cách gọi đó của tôi.
Nhưng đến khi trong trường bắt đầu đồn ầm lên rằng tôi là em gái ruột của Diệp Tư Nhiên, anh lập không tôi gọi nữa.
Thế mà hôm nay, anh lại đột nhiên đổi tính?
12
Tôi cắn chặt môi không phát ra tiếng, nhưng cơ đã mềm nhũn như nước.
Cuối cùng, trong không chịu nổi nữa, tôi khẽ gọi một tiếng: “Anh… yêu…”
thấy ánh mắt Diệp Tư Nhiên lập tối sầm, dục vọng thêm cuồng nhiệt, hơi thở nặng nề hẳn lên.
Không đã qua bao lâu, anh mới chịu dừng lại.
Anh đổ người bên cạnh và ngủ luôn, còn tôi thì mở trừng mắt nhìn trần nhà, cảm giác trống rỗng dâng lên sau cơn khoái cảm.
Đúng đó, tôi thấy điện thoại trên tủ đầu của anh sáng lên một cái.
Tôi rón rén bò , vòng qua đầu , cầm lấy điện thoại.
Trong thầm mừng rỡ.
Diệp Tư Nhiên từ đến nay chưa bao giờ đặt mật khẩu điện thoại.
Tôi dễ dàng mở được, đúng đó một tin nhắn bật lên.
Tôi ấn vào xem.
Là của thư ký anh : “Tổng giám đốc Diệp, ảnh đã xử lý sạch sẽ, tin cũng đã gỡ.”
Tôi tò mò kéo lên xem thêm.
Không ngờ lại thấy ảnh chụp của tôi và Tần Dục.
Trong ảnh, tôi đang ngủ, còn môi của Tần Dục thì áp lên má tôi.
Kéo lên nữa, là tiêu đề của bài báo hôm qua.
“Ảnh thân mật giữa Tần Dục và Tô Tiểu Mặc lộ, nghi vấn Tần – Tô sắp kết thông gia.”
lẽ… sự thất thường của Diệp Tư Nhiên mấy nay, là vì bài báo ?
Tôi thầm mắng Tần Dục tám trăm trong đầu.
Chụp gì không chụp, lại đi chụp lén. báo cáo thành tích với ba cậu ta cũng không cần phải thật đến mức !
Giờ thì có nhảy Hoàng Hà cũng rửa không sạch.
Nhưng hiện tại, người duy nhất có đưa tôi rời khỏi đây — có Tần Dục.
Tôi nghiến răng, gọi cậu ta.
Tần Dục đến rất nhanh.
Vừa thấy tôi vẫn mặc bộ đồ từ rời khỏi nhà họ Tần, cậu ta liền hỏi: “Diệp Tư Nhiên đã gì cậu?”
Tôi tránh ánh mắt cậu ta, khẽ nói: “Đi thôi, đừng hỏi nữa.”
Sắc mặt Tần Dục tối sầm lại, lập xông vào trong biệt thự.
Tôi ngăn cậu ta lại.
Mắt cậu ta ánh lên lửa giận: “Đừng tưởng nhà họ Diệp là gia tộc giàu nhất Khánh An thì Diệp Tư Nhiên gì cũng được! Tôi phải đòi lại công bằng cậu!”
Tần Dục sức lớn hơn tôi nhiều, thấy sắp không cản nổi nữa, tôi đành nói thật: “Tôi đã ngủ với anh rồi.”
Bước chân Tần Dục chững lại, quay đầu nhìn tôi.
Khóe môi nhếch lên, nặn ra một nụ cười gượng gạo: “Ngủ… là có ý gì?”
Tôi nhạt nói: “Nghĩa đen đấy. Hôm đó tôi uống say, rồi mơ mơ màng màng, cứ thế mà ngủ với anh .”
Tần Dục cúi mặt, vẻ mặt thất thần, đôi môi khẽ mấp máy như nói gì đó nhưng cuối cùng lại thôi.
Tôi bước nhanh về phía xe.
Không tiếng động nãy có Diệp Tư Nhiên tỉnh giấc không.
Nhưng giờ đây, tôi thật sự không phải đối mặt với anh như thế nào nữa.
Có lẽ… không gặp nữa, mới là tốt nhất.
13
Tần Dục lên xe, gương mặt căng cứng, cả người tỏa ra áp suất thấp đến nghẹt thở.
Không còn chút dáng vẻ cà lơ phất phơ như thường .
Tôi bất lực nói: “Sao đang yên đang lành lại như ? Cậu cũng định học Diệp Tư Nhiên người già tuổi à?”
Tần Dục khẽ mấp máy môi: “Không phải cậu kiểu đó sao?”
“Cứ cầm trái tim nóng hổi đi dán vào gương mặt lùng của người ta, hai mươi năm rồi, vẫn chưa đủ à?”
của cậu như một mũi dao, cắm thẳng vào ngực tôi, lan ra trận nhói.
Tôi không nói gì, nhìn trân trân ra ngoài cửa xe.
Tần Dục mới nhận ra vừa lỡ , vội vàng giải : “Tiểu Mặc, tớ không có ý đó, tớ là… hắn ta không trân trọng…”
“Cậu tốt như , đáng lẽ phải được người ta nâng niu trong bàn tay. Tớ giận hắn khiến cậu đau , nên mới…”
Tôi cắt cậu : “Đừng nói nữa. Không ai sai cả, là… trái dưa ép chín thì ngọt.”
“Tớ sẽ không mãi treo trên một cái cây nữa đâu.”
Nói ra câu có khí phách thì sảng khoái thật, nhưng lại như rút sạch, trống rỗng không sao tả được.